Dưới chân là dị linh thảo trăm năm tuổi, phải dùng hộp ngọc đặc chế mới chứa được.
Ta đành phải dùng thần thức đánh dấu, tạm thời bỏ qua nó.
Vụt một tiếng, lá cỏ xào xạc. Không có gió.
Lại là yêu thú Kim Đan kỳ!
Ta đang định nhảy lên, âm thầm kích phát linh bảo hệ băng, lại nghe yêu thú kia nói tiếng người: "Người nhà Hiên Viên?"
Hiên Viên?
Ta cẩn thận lùi về sau.
Ta họ Sở, tên Thanh Nhã, ném một viên linh thạch ra có thể trúng mười hai người trùng tên trùng họ, chẳng lẽ nó nhận lầm người.
Lại nghe nó nói tiếp: "Ồ... tháng còn nhỏ."
Tháng?
Tháng gì chứ!
Ta ngớ người ra.
Thấy ta kinh ngạc, nó không nhanh không chậm nói: "Cô bé này, ngươi mang thai con của dòng dõi tu tiên thượng cổ Hiên Viên thị, ngươi không biết sao? Thảo nào mạo hiểm đến cấm địa này."
Ta...
Ta chỉ là thấy tiểu sư muội muốn hãm hại mình, định thừa cơ trúng kế, đi vào nhà giam một chuyến, lấy linh bảo phòng thân, rồi mới đến bí cảnh này kiếm hàng.
Tên ma tu không rõ tên kia, tuấn mỹ vô song, cử chỉ cũng dịu dàng, ta cũng không thiệt thòi gì.
Nhưng ta không hề nghĩ đến chuyện có con đâu!
Còn là con của thế gia thượng cổ!
Yêu thú xoay quanh ta một vòng, đuôi khẽ vẫy, sau đó quay mông về phía ta:
"Lên đi, đây là lãnh thổ của nhà Hiên Viên, ta là lão bộc ở đây, tính sơ sơ ngươi cũng là nửa chủ nhân của ta. Ta tên Cung Lương, ta dẫn ngươi đến động phủ thật sự, một ngàn năm rồi, ở đó vẫn còn sót lại vườn thuốc, đủ cho ngươi dùng đấy."
Khi ta đến vườn thuốc thì vừa lúc đám yêu thú khác đang tấn công ồ ạt.
Nơi này không chỉ có những loại dược thảo giữ nhan mà còn có cả hộ tâm thảo ôn dưỡng linh căn, cả lôi đình mộc có thể dẫn dụ sấm sét vang dội.
Toàn là những thứ hàng hiếm có khó tìm, mấy chục năm trời cũng chưa chắc đã thấy được ở các phiên đấu giá.
Nước miếng ta chảy ròng ròng từ khóe miệng.
Thế nhưng đám yêu thú bên ngoài cứ liên tục kéo đến, giẫm đạp lên xác của đồng loại mà xông lên, liều chết không sợ.
Cung Lương né tránh không kịp, bị thương ở cổ, máu thịt văng tung tóe.
Thấy yêu thú nhà Hiên Viên con thì chết con thì bị thương, lớp phòng hộ cũng sắp không trụ được nữa, giây tiếp theo, ta liền tham chiến.
Tay ta bắt quyết, linh bảo hệ băng vừa xuất ra, đám yêu thú bên ngoài liền đụng phải sóng pháp thuật, đến cả cái xác cũng không còn.
Đấy toàn là những nguyên liệu thượng hạng đấy!
Trong lòng ta cảm thấy tiếc nuối nhưng vẫn tăng thêm lượng linh lực truyền vào.
Đám yêu thú bên ngoài chết và bị thương quá nửa, thấy không còn hy vọng tấn công nữa liền bi ai hú lên rồi rút lui.
Ta nâng linh bảo hệ băng, bị đám yêu thú nhà Hiên Viên vây quanh từ xa, chúng đều nhìn ta với ánh mắt kính sợ.
Giọng nói già nua vang lên: "Các hạ là ai? Đến cố địa Hiên Viên có ý đồ gì?"
Cung Lương bị thương nặng vội vàng lảo đảo chạy tới, che trước mặt ta: "Tế Tư khoan đã, đây là phu nhân và tiểu chủ nhân!"
Ta xấu hổ vô cùng, nhưng lại thấy đám yêu thú nhà Hiên Viên ai nấy đều vươn cổ ra, mắt lấp lánh nhìn ta.
"Cái gì? Là đại phu nhân!"
"Đại nương tử!"
"Đại mẫu mẫu!!"
Ta xấu hổ muốn chết.
Thật sự không cần thiết mà a a a!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
