Ta xác nhận đan dược này quả thật không gây hại, liền uống hết: "Quả nhiên dược hiệu mạnh mẽ, dạo gần đây linh khí vận chuyển không thông thuận, còn tưởng là do ở trong ngục lâu, không ngờ là do mang thai. Bây giờ đã hoàn toàn khỏe lại rồi. Xin hỏi viên đan dược này được chế tạo như thế nào vậy?"
Rùa yêu mỉm cười: "Là do lão phu dùng nội đan luyện chế mà thành."
Nội đan chính là nguồn linh lực của yêu thú!
Ta kinh hãi.
Chỉ thấy rùa yêu nhanh chóng bò hai bước đến trước mặt ta, "bụp" một tiếng quỳ xuống: "Mấy tháng trước, Hỏa Huyền hiện thân ở bí cảnh, ý đồ giết cả tộc ta, xin phu nhân hãy cứu tộc Hiên Viên!"
Cung Lương cũng quỳ xuống theo: "Xin phu nhân hãy cứu tộc Hiên Viên!"
Để bảo toàn tính mạng, Hỏa Huyền giết trưởng lão trong tộc, từ chức gia chủ, từ đó đại chiến với tộc Hiên Viên suốt mấy chục năm.
Trận chiến này long trời lở đất, kéo dài bất tận.
Cuối cùng, đám cao thủ tộc Hiên Viên lấy việc thiêu đốt sinh mệnh ra trao đổi, trấn áp Hỏa Huyền.
Tộc Hiên Viên, toàn tộc suy tàn.
Bí cảnh này đã là nơi trú ngụ cuối cùng của tộc Hiên Viên.
Vinh quang ma đạo, bị chôn vùi vào lịch sử.
Những kẻ tiểu nhân trong tộc thừa cơ lên ngôi, khiến giới tu chân thành ra cục diện hô hào tiêu diệt ma đạo như ngày nay.
Ngàn năm sau, Hỏa Huyền lại trở về bí cảnh này.
Hắn muốn huyết tế toàn bộ đám gia nô yêu thú phản bội của tộc Hiên Viên.
Dùng máu của tộc Hiên Viên, gột rửa hoàn toàn sự sỉ nhục.
Nhưng ta lại không muốn vì một con yêu thú tình cờ gặp gỡ và một viên nội đan trân quý mà đối đầu với Hỏa Huyền.
Bởi vì hắn là nhân vật ta yêu thích nhất trong truyện.
Trong cuốn truyện tu tiên lãng mạn với vô số thê thiếp, thậm chí cả nam sủng này, Hỏa Huyền trước sau như một giữ gìn phẩm hạnh nam nhi.
Thánh nữ nổi tiếng của Diệu Tình Các liếc mắt đưa tình với hắn, hắn làm như mắt mù tai điếc.
Công chúa thiên tài nhất của Ám Ma Môn trói hắn vào khuê phòng, hắn vẫn không mảy may động lòng.
Hỏa Huyền, thiên tài tu luyện ngàn năm khó gặp, người đứng đầu bảng xếp hạng mà giới tu tiên quyền thế nhất đều muốn gả cho.
Đối đầu với người đàn ông như vậy, ta được cái gì chứ?
Phải thêm tiền mới được.
Lão rùa tế tư đã vét sạch nhẫn trữ vật của mình, Cung Lương và đám yêu thú thức đêm kiểm kê linh thạch linh thảo trong tay, chất thành một ngọn núi nhỏ.
Vẫn không đủ.
"Phu nhân, đây đã là toàn bộ gia sản của đám yêu thú gia phó nhà tộc ta rồi." Lão rùa tế tư lộ vẻ khó xử.
Nhưng tất cả chúng ta đều hiểu rõ, sự đáng sợ của Hỏa Huyền, vượt xa những linh thạch linh thảo ít ỏi này.
Ánh mắt ta đảo qua lớp vỏ dày cộp sau lưng lão rùa, đúng là vật liệu luyện khí tốt!
"Thêm mười vạn linh thạch nữa, hoặc tìm người cao minh khác."
Lão rùa run rẩy hai bàn tay rùa, mặt mày khổ sở, Cung Lương lại không kìm được, trừng mắt nhìn ta:
"Phu nhân đã là nửa chủ nhân của tộc Hiên Viên, sao lại không chút đồng cảm với cảnh ngộ của chúng ta, lòng dạ lạnh nhạt đến vậy?"
Yêu thú cũng biết trói buộc đạo đức à?
Xin lỗi nhé, ta không có đạo đức.
"Các ngươi sợ Hỏa Huyền, chẳng lẽ ta không sợ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
