Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mở... cửa..."
Âm thanh trầm đục, méo mó vọng qua lớp kính dày và môi trường nước, chui vào tai Khâu Mễ như tiếng gọi của tử thần từ địa ngục.
Tiếng đập cửa Rầm! Rầm! vang lên liên hồi, mạnh đến mức Khâu Mễ có cảm giác như cả cái hộp sắt này đang rung lắc dữ dội trong cơn địa chấn. Cô lùi lại một bước, tay vẫn ôm chặt bát mì Hảo Hảo bốc khói, lưng dán chặt vào quầy thu ngân gỗ sồi.
Bản năng sinh tồn gào thét bảo cô hãy chạy đi, trốn đi. Nhưng chạy đi đâu bây giờ? Xung quanh là biển sâu 11.000 mét, ra ngoài là chết, ở trong này thì đối mặt với... thứ kia.
Khâu Mễ nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập như trống bỏi trong lồng ngực. Cô liếc nhìn nhanh lên bảng thông báo của Hệ thống đang lơ lửng giữa không trung, tìm kiếm một sự đảm bảo an toàn.
[Cảnh báo: Phát hiện sinh vật sống mang chỉ số sinh mệnh cực cao.]
[Phân loại: Con người (Biến đổi gen cấp cao).]
[Đánh giá mức độ nguy hiểm: Cấp S. Tuy nhiên, khả năng phá hủy lớp kính cường lực của Tiệm: 0%.]
[Lời khuyên cho Ký chủ: Khách hàng là Thượng đế, nhưng Thượng đế này đang rất đói. Hãy cẩn thận.]
Dòng chữ "Khả năng phá hủy 0%" như một liều thuốc an thần cực mạnh tiêm thẳng vào não bộ Khâu Mễ. Cô thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng đôi vai đang gồng cứng.
An toàn. Tuyệt đối an toàn.
Miễn là hắn không thể đập vỡ kính lao vào cắn xé cô, thì mọi chuyện trên đời này đều có thể thương lượng.
Khâu Mễ chỉnh lại gọng kính vàng trên sống mũi, nheo mắt quan sát kỹ hơn "vị khách" bên ngoài.
Hắn là con người. Chắc chắn là con người. Dù mái tóc đen dài trôi lềnh bềnh như đám rong biển che khuất nửa khuôn mặt, dù bộ quần áo trên người hắn rách nát tả tơi như giẻ lau bảng, nhưng những đường nét lộ ra vẫn mang đậm chất người. Một chiếc mũi cao thẳng tắp, xương hàm góc cạnh sắc sảo như được tạc từ đá cẩm thạch, và đôi môi nhợt nhạt vì ngâm nước quá lâu.
Quan trọng nhất là đôi mắt.
Đôi mắt màu xanh thẫm ấy không có sự điên dại, đục ngầu của loài quái vật mất trí. Nó chứa đựng sự tỉnh táo, sự đau đớn kìm nén, và trên hết là một nỗi khát khao mãnh liệt. Hắn không nhìn cô như nhìn con mồi. Hắn nhìn bát mì trên tay cô như nhìn thấy Đấng Cứu Thế.
"Muốn ăn à?" Khâu Mễ lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Trong đầu cô gái trẻ, nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho bản năng kinh doanh nhạy bén – thứ đã giúp cô kiếm được triệu đô đầu tiên ở tuổi 18 tại thế giới cũ. Ở cái nơi đồng không mông quạnh, chó ăn đá gà ăn sỏi này, gặp được một con người còn sống, lại còn biết đói, xác suất còn thấp hơn trúng xổ số.
Đây không phải là mối đe dọa. Đây là Khách Hàng Tiềm Năng.
Khâu Mễ hít một hơi thật sâu lấy lại phong thái "Bà chủ". Cô bước tới sát cửa kính, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt người đàn ông khổng lồ đang lơ lửng bên ngoài.
Cô từ từ giơ bát mì Hảo Hảo lên cao ngang tầm mắt hắn. Cô lắc nhẹ cổ tay.
Nước dùng màu đỏ cam sóng sánh. Những sợi mì vàng ươm, xoăn tít nương theo dòng nước mà nhảy múa đầy khiêu khích. Làn khói trắng mỏng manh bốc lên, mang theo hương vị chua cay thần thánh mà bất cứ ai từng là sinh viên đều không thể cưỡng lại.
Bên ngoài lớp kính, yết hầu của người đàn ông chuyển động mạnh một cái. Hắn nuốt nước bọt. Ánh mắt hắn dán chặt vào bát mì, đồng tử co rút lại. Bàn tay đang bám trên cửa kính của hắn bấu chặt hơn, tạo ra tiếng két két chói tai.
Cá đã cắn câu.
Khâu Mễ mỉm cười hài lòng. Cô đặt bát mì xuống mặt quầy thu ngân – ở vị trí mà hắn có thể nhìn thấy rõ nhất nhưng không thể chạm tới. Sau đó, cô quay lại đối diện với hắn, giơ bàn tay phải lên.
Cô xòe ra năm ngón tay thon dài, trắng trẻo.
Khẩu hình miệng cô chuyển động chậm rãi, cường điệu hóa từng âm tiết để hắn có thể đọc được qua lớp kính dày:
"Năm - Trăm - Xu."
Bên ngoài, trong làn nước lạnh giá thấu xương.
Uông Trạm nhíu mày. Đầu óc hắn đang quay cuồng vì thiếu dưỡng khí. Bình oxy sau lưng hắn đã báo động đỏ từ mười phút trước. Hắn không nghe được tiếng cô gái kia nói gì, âm thanh bị môi trường nước nuốt chửng hoàn toàn.
Nhưng hắn nhìn thấy bàn tay cô.
Năm ngón tay?
Ý cô ta là gì? Năm con quái vật? Năm mạng người đổi lấy một bát mì? Hay là hắn chỉ còn năm phút để sống?
Hắn không hiểu "Xu" là cái gì. Kể từ ngày Đại Hồng Thủy nhấn chìm nền văn minh nhân loại, tiền giấy đã trở thành thứ vô dụng nhất thế giới, chỉ dùng để nhóm lửa. Bây giờ, con người giao dịch bằng Tinh hạch – lõi năng lượng lấy từ não bộ quái vật, bằng thuốc kháng sinh, bằng vũ khí, hoặc bằng chính thân xác và mạng sống của mình.
Nhưng Uông Trạm hiểu quy tắc trao đổi. Không có bữa ăn nào là miễn phí, nhất là giữa cái địa ngục sâu 11.000 mét này. Cô gái kia có thức ăn, cô ta có quyền ra giá.
Cơn đói cồn cào như một con thú hoang đang cào xé ruột gan hắn. Hắn cần năng lượng. Hắn cần hơi ấm. Nếu không, hắn sẽ chết rục ở đây trước khi hạm đội cứu hộ tìm thấy.
Uông Trạm cắn chặt răng, cố nén cơn đau nhói từ vết thương sâu hoắm bên sườn phải. Hắn thò tay vào cái túi đạn dược rách nát bên hông, sờ soạng một cách tuyệt vọng.
Súng laser? Đã cạn sạch năng lượng sau trận chiến với Mực Ma.
Dao găm Vibranium? Đã gãy đôi khi hắn đỡ đòn tấn công của con Leviathan.
Thuốc kích thích sinh học? Ống tiêm rỗng tuếch đã vứt đi từ hôm qua.
Chẳng còn gì cả. Hắn là một Đô đốc nghèo nàn nhất lịch sử vào lúc này.
Đột nhiên, ngón tay tê cóng của hắn chạm vào một vật cứng, lạnh lẽo và gồ ghề nằm sâu dưới đáy túi.
Đó là chiến lợi phẩm duy nhất hắn thu được sau khi một mình lao vào hang ổ của Mực Ma Chúa Tể để kích nổ bom nhiệt hạch. Một viên Tinh hạch cấp S.
Uông Trạm không biết giá trị của nó trong mắt cô gái kia là bao nhiêu. Ở Liên Minh, nó có thể đổi được một chiếc tàu ngầm hạng nhẹ hoặc lương thực cho 5000 người ăn trong một tháng. Nhưng ở đây, trước mặt cô gái kỳ lạ trong cái lồng kính này, liệu nó có đổi được một bát mì không?
Nếu cô ta lắc đầu... Uông Trạm siết chặt nắm đấm. Hắn là quân nhân, danh dự không cho phép hắn cướp bóc của dân thường. Nhưng cơn đói đang dần lấn át lý trí. Nếu cô ta từ chối, hắn không chắc mình có giữ được bình tĩnh hay không.
Uông Trạm rút viên tinh thể ra.
Trong màn đêm đen đặc của đáy biển, viên đá tỏa ra ánh sáng màu tím ma mị, huyền bí. Nó to bằng nắm tay người lớn, bề mặt gồ ghề nhưng bên trong lại trong suốt như pha lê, chứa đựng một dòng năng lượng xoáy tít như dải ngân hà thu nhỏ.
Hắn áp viên đá vào mặt kính cường lực, ánh mắt nhìn Khâu Mễ đầy chờ đợi và... đe dọa.
Bên trong tiệm tạp hóa.
[TING! TING! TING!]
Hệ thống trong đầu Khâu Mễ bỗng nhiên rú lên liên hồi như còi báo cháy, khiến cô giật nảy mình suýt ngã ngửa.
[CẢNH BÁO: Phát hiện vật phẩm năng lượng siêu cao!]
[Vật phẩm xác định: Tinh Hạch Mực Ma Chúa Tể (Cấp S - Huyền Thoại).]
[Độ tinh khiết: 99.9%. Chứa năng lượng hắc ám đặc thù của vùng biển sâu.]
[Định giá thu mua của Hệ thống: 500.000 Xu.]
[Lưu ý: Đây là vật phẩm cực hiếm, có thể dùng để nâng cấp Cấp độ cửa hàng ngay lập tức!]
Khâu Mễ đứng hình.
Cô chớp mắt một cái sau cặp kính. Rồi hai cái.
Cô nhìn con số 500.000 hiện đỏ chót, to đùng trên bảng thông báo 3D. Rồi cô nhìn xuống gói mì tôm Hảo Hảo giá vốn 5 xu trên bàn.
Năm trăm ngàn xu!
Gấp... một trăm nghìn lần giá vốn!
Tim Khâu Mễ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Máu nóng dồn lên não khiến mặt cô đỏ bừng. Ở thế giới cũ, đây gọi là gì? Là trúng số lần hai! Là một vốn bốn vạn lời! Là đỉnh cao của nghệ thuật "lùa gà"!
Chỉ trong một phần mười giây, vẻ mặt cảnh giác, lạnh lùng, dò xét kiểu "bà cô khó tính" của Khâu Mễ biến mất hoàn toàn. Sạch sẽ như chưa từng tồn tại.
Khâu Mễ nói lớn, dù biết hắn không nghe thấy, tay cô ấn mạnh vào nút màu xanh lá cây to nhất trên bàn điều khiển.
"Mời vào! Mời vào ngay! Tiệm Tạp Hóa Khâu Mễ xin hân hạnh mở cửa đón chào quý khách VIP đầu tiên!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


