Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mười lăm phút trôi qua.
Tiếng chổi lau sàn soạt soạt vang lên đều đặn, nhịp nhàng, là âm thanh duy nhất thể hiện sự sống trong cái hộp sắt cô độc dưới đáy biển sâu.
Khâu Mễ làm việc rất kỹ. Cô vốn mắc chứng ưa sạch sẽ nhẹ (OCD). Cô không chỉ lau sàn, cô còn xé một mảnh vải từ gấu váy, nhúng nước lau sạch lớp bụi dày trên quầy thu ngân, kỳ cọ từng vết bẩn trên mặt kính cường lực phía trong.
Những mảng rêu xanh nhớt nhát bị cạo đi, để lộ ra sàn gỗ màu nâu trầm bên dưới. Những vết ố trên tường biến mất. Không gian ẩm thấp, hôi hám ban đầu dần trở nên sáng sủa và dễ thở hơn.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Khâu Mễ. Sự vận động khiến cơ thể cô nóng lên, xua đi cái lạnh lẽo thấu xương ban đầu.
Cô chống tay vào hông, nhìn thành quả lao động của mình. Căn phòng bây giờ trông đã ra dáng một cửa tiệm nhỏ, dù vẫn trống huếch trống hoác.
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành.]
[Đánh giá: Xuất sắc. Ký chủ có tố chất của một nhân viên vệ sinh cao cấp.]
"Cảm ơn vì lời khen thừa thãi," Khâu Mễ thở hắt ra, dựa lưng vào quầy, mệt mỏi nhưng thỏa mãn. "Đừng nói nhiều nữa. Phần thưởng đâu? Tôi sắp chết đói rồi."
Khâu Mễ lao đến như một con mèo đói thấy mỡ. Mắt cô sáng rực lên sau cặp kính.
"Hảo Hảo!"
Cô hét lên sung sướng khi xé toạc thùng carton. Bên trong là 10 gói Mì Tôm Hảo Hảo chua cay quen thuộc. Ở thế giới thượng lưu cũ, đây bị coi là món đồ ăn nhanh ("junk food") rẻ tiền mà mẹ cô luôn cấm cô đụng tới. Nhưng ở đây, vào lúc này, nó quý giá hơn cả yến sào, vi cá.
Nó là hương vị của quê hương. Là hương vị của sự sống.
Khâu Mễ run run cầm gói mì lên. Tiếng bao bì nilon sột soạt nghe sao mà vui tai đến thế. Cô xé gói mì, trút vắt mì vàng ươm vào một cái bát sứt mẻ tìm thấy trong góc tủ. Tiếp đó là gói gia vị bột canh, gói mỡ hành, và gói sa tế cay nồng.
Cô nâng bình nước siêu tốc lên, rót dòng nước sôi sùng sục vào bát.
Xèo...
Âm thanh nước sôi tiếp xúc với vắt mì khô giòn tan vang lên. Ngay lập tức, một mùi hương bùng nổ. Mùi chua dịu của chanh, mùi cay nồng của ớt, mùi thơm béo của mỡ hành... Thứ mùi hương "công nghiệp" ấy lan tỏa khắp căn phòng kính chật hẹp, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua tan đi cái mùi ẩm mốc và tanh tưởi của biển cả.
Khâu Mễ hít hà một hơi thật sâu, cảm nhận nước miếng đang tứa ra trong khoang miệng.
"Thơm quá... Đúng là cực phẩm nhân gian."
Cô lấy đôi đũa tre (đi kèm trong thùng mì), dìm vắt mì xuống nước, kiên nhẫn đếm ngược 3 phút chờ đợi.
Một phút... Hai phút...
Ngay khi Khâu Mễ vừa định đưa miếng mì đầu tiên lên miệng...
KENG!
Một tiếng va chạm kim loại nặng nề, đanh thép vang lên từ phía cửa chốt gió bên ngoài. Cả căn phòng kính rung chuyển nhẹ, như thể vừa bị một tảng đá lớn đập vào.
Khâu Mễ giật bắn mình. Bát mì trên tay chao đảo, suýt nữa thì rơi xuống đất. Cô vội vàng ôm chặt lấy cái bát như bảo vệ báu vật, quay phắt người lại nhìn ra cửa kính.
Đèn trong phòng – vừa được hệ thống mở sáng hơn một chút sau khi hoàn thành nhiệm vụ – chiếu rọi một khoảng nhỏ ra màn đêm đen kịt bên ngoài.
Con quái ngư lúc nãy đã biến mất tăm. Lũ sinh vật biển nhỏ bé cũng dạt ra xa, như thể đang chạy trốn một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
Thay vào đó là một bóng đen khổng lồ.
Nó lơ lửng trong nước, ngay sát cửa kính.
Không phải cá. Nó có hình dáng con người.
Một bóng người trôi nổi trong môi trường nước lạnh giá, mặc một bộ đồ lặn màu đen rách nát tả tơi, để lộ những mảng cơ bắp săn chắc. Mái tóc đen dài của hắn trôi lềnh bềnh trong nước như rong biển, che khuất gần hết khuôn mặt.
Hắn đang bám vào tay nắm cửa bên ngoài. Những ngón tay đeo găng đen bấu chặt lấy thanh kim loại, mạnh đến mức Khâu Mễ có thể nghe thấy tiếng kẽo kẹt của sắt thép đang oằn mình chịu lực.
Rồi, hắn ngẩng đầu lên.
Qua khe hở của mái tóc ướt sũng, một đôi mắt màu xanh thẫm – lạnh lẽo, vô hồn và sâu thẳm như chính cái đáy vực này – nhìn chằm chằm vào bên trong.
Hay đúng hơn, hắn đang nhìn chằm chằm vào làn khói trắng mỏng manh đang bốc lên từ bát mì trên tay cô.
Khâu Mễ nuốt nước bọt. Cổ họng cô khô khốc. Cô lùi lại một bước theo bản năng.
Đó là con người? Hay là một loại Zombie nước mặn? Tại sao hắn có thể sống ở độ sâu 11.000 mét này mà không cần tàu ngầm bảo hộ? Hắn là quái vật sao?
Người bên ngoài giơ một bàn tay lên.
RẦM!
Hắn đập mạnh vào mặt kính cường lực. Âm thanh va chạm khiến tim Khâu Mễ như ngừng đập.
Rồi một giọng nói trầm đục, méo mó vì vọng qua lớp kính dày và môi trường nước, chui vào tai cô, mang theo sự uy hiếp đáng sợ của một kẻ săn mồi đang ở đỉnh điểm cơn đói:
"Mở..."
Hơi thở của hắn tạo ra những bong bóng khí nhỏ bay lên.
"Mở... cửa..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)