Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TIỆM TẠP HÓA ÁNH DƯƠNG DƯỚI RÃNH VỰC THẲM Chương 3 (2): Đôi Dép Vịt Và Hương Vị Của Sự Cứu Rỗi

Cài Đặt

Chương 3 (2): Đôi Dép Vịt Và Hương Vị Của Sự Cứu Rỗi

Xìiii...

Tiếng khí nén thoát ra vang vọng khắp không gian tĩnh mịch.

Cánh cửa chốt gió bên ngoài từ từ trượt mở sang hai bên, để lộ ra buồng khử trùng trung gian. Một luồng ánh sáng quét qua cơ thể Uông Trạm, phân tích nhanh chóng cấu trúc sinh học và mức độ ô nhiễm phóng xạ trên người hắn.

Một lực hút vô hình nhưng mạnh mẽ kéo tuột Uông Trạm vào bên trong buồng đệm. Ngay sau đó, cánh cửa bên ngoài đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn sự xâm nhập của nước biển.

Roẹt.

Nước trong buồng đệm bị rút sạch trong tích tắc qua các lỗ thoát sàn. Những tia nước nóng phun ra từ bốn phía, rửa trôi lớp bùn đất, rêu mốc và máu tanh bám trên bộ đồ lặn rách nát của hắn. Sau đó là luồng khí sấy khô cực mạnh thổi qua.

Cuối cùng, cánh cửa kính bên trong – lớp bảo vệ cuối cùng – trượt mở.

Uông Trạm lảo đảo bước vào. Chân hắn mềm nhũn, ngã chúi về phía trước.

Bịch.

Hai đầu gối hắn đập xuống sàn gỗ nâu bóng, khô ráo. Hắn chống hai tay xuống sàn, thở dốc.

Hắn không ngã vì đau, hắn ngã vì sự thay đổi áp suất đột ngột. Và vì mùi hương.

Thứ đầu tiên tấn công giác quan của Uông Trạm không phải là hình ảnh, mà là mùi.

Không còn mùi tanh tưởi của xác cá chết. Không còn mùi kim loại rỉ sét ngột ngạt trong khoang tàu ngầm.

Thay vào đó là mùi hương của chanh sả nhân tạo từ hệ thống lọc khí, mùi gỗ khô ấm áp, và nồng nàn hơn tất cả, át đi mọi thứ khác: Mùi của gói gia vị mì tôm chua cay.

Nó xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén gấp mười lần người thường của hắn, đánh gục chút phòng tuyến lý trí cuối cùng. Nước miếng trong khoang miệng hắn tứa ra không kiểm soát.

"Chào mừng quý khách đến với Tiệm Tạp Hóa Vĩnh Hằng!"

Một giọng nói lảnh lót, ngọt ngào vang lên ngay trên đỉnh đầu hắn.

Uông Trạm ngước đôi mắt xanh thẫm mệt mỏi lên.

Cô gái nhỏ nhắn – người mà hắn vừa nhìn thấy qua lớp kính – đang đứng đó. Cô mặc một bộ váy ngủ màu vàng in hình con thú kỳ lạ có hai má đỏ (Pikachu), chân đi chân đất. Hai tay cô bưng bát mì bốc khói nghi ngút, cúi người chào hắn một góc 90 độ chuẩn chỉnh như nhân viên khách sạn 5 sao.

Nụ cười trên môi cô sáng lóa, rạng rỡ đến mức hắn cảm thấy chói mắt hơn cả đèn pha tàu ngầm. Nó chứa đựng sự nhiệt tình thái quá khiến hắn có chút rùng mình.

"Mời quý khách thay dép ạ. Sàn nhà em mới lau, còn sạch hơn cả lương tâm của em đấy."

Khâu Mễ nhanh nhẹn đá một đôi dép bông xuống trước mặt hắn.

Uông Trạm cúi đầu nhìn.

Đó là một đôi dép bông đi trong nhà. Màu vàng chóe. Hình con vịt mỏ to. Lông xù mềm mại.

Hắn ngơ ngác. Bộ não chiến thuật siêu việt của vị Đô đốc từng chỉ huy hàng vạn quân lính giờ đây hoàn toàn đình trệ. Hắn nhìn đôi dép con vịt, rồi nhìn xuống bộ dạng ướt sũng, bẩn thỉu, đầy sát khí của mình.

Hắn là Đô đốc Uông Trạm! Là "Tử thần Biển sâu"! Là nỗi khiếp sợ của bảy vùng biển! Bảo hắn xỏ chân vào cái thứ... dễ thương ngớ ngẩn này sao?

"Cô..." Hắn định mở miệng phản đối.

Nhưng Khâu Mễ đã nhanh tay đặt bát mì lên cái bàn nhựa gần đó, mùi hương lại một lần nữa quyến rũ cái dạ dày đang gào thét của hắn.

"Nhanh lên nào anh trai, mì trương bây giờ! Mì Hảo Hảo phải ăn lúc sợi còn dai mới ngon!"

Uông Trạm cắn răng. Danh dự hay cái bụng no?

Hắn chọn cái bụng.

Người đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, lặng lẽ tháo đôi giày chiến đấu nặng trịch đầy bùn đất ra, xỏ đôi chân to lớn của mình vào đôi dép bông hình con vịt. Cảm giác lớp lông mềm mại ôm lấy bàn chân tê cóng khiến hắn khẽ rùng mình một cái vì... quá dễ chịu.

Hắn đứng dậy, bước thấp bước cao đến quầy thu ngân. Hắn run rẩy đưa tay ra, đặt viên Tinh hạch màu tím lên mặt gỗ.

"Mì."

Hắn thốt ra một từ duy nhất, giọng khàn đặc, vỡ vụn như tiếng sỏi đá nghiến vào nhau. Hắn không cần gì cả, chỉ cần bát mì kia.

Khâu Mễ chộp lấy viên đá nhanh như một con sóc vồ hạt dẻ. Mắt cô sáng lên lấp lánh khi cảm nhận sức nặng và năng lượng của viên đá quý giá. Cô nhanh chóng nhét nó vào ngăn kéo (thực ra là nạp thẳng vào kho an toàn của hệ thống).

"Của ngài đây! Cẩn thận nóng nhé!"

Cô đẩy cái bát giấy về phía hắn, rồi kéo cái ghế nhựa ra.

"Ngài ngồi đây ăn cho nóng."

Uông Trạm ngồi phịch xuống ghế. Hai tay hắn run rẩy ôm lấy bát mì giấy. Hơi nóng từ bát mì truyền qua lớp găng tay da rách nát, thẩm thấu vào da thịt, sưởi ấm những ngón tay tê dại của hắn.

Hắn nâng bát lên, đưa lên miệng húp một ngụm nước dùng đầu tiên.

Khoảnh khắc dòng nước nóng chạm vào đầu lưỡi, Uông Trạm tưởng như mình đang nếm thử nước cam lồ trong truyền thuyết.

Vị chua thanh thoát của chanh. Vị cay nồng nàn xé lưỡi của ớt. Vị mặn ngọt đậm đà của bột ngọt – thứ gia vị "độc hại" mà nhân loại đã khao khát suốt một thế kỷ nay. Tất cả hòa quyện lại, bùng nổ trong khoang miệng, kích thích từng tế bào thần kinh đang chết dần chết mòn của hắn sống lại.

Ực.

Dòng nước nóng trôi xuống thực quản, lan tỏa nhiệt lượng đi khắp cơ thể, xua tan cái lạnh lẽo đang bám lấy nội tạng hắn.

"Ngon..." Hắn lầm bầm, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.

Uông Trạm không kìm được nữa. Hắn cầm đôi đũa tre lên một cách vụng về (đã lâu lắm rồi hắn chỉ dùng thìa ăn súp tảo), gắp một đũa mì lớn đưa vào miệng.

Sợi mì dai dai, sần sật, thấm đẫm nước súp. Hắn ăn ngấu nghiến. Tiếng sì sụp vang lên liên hồi trong căn phòng yên tĩnh. Hắn ăn không màng hình tượng, không màng đến việc nước mì bắn lên mặt mũi lấm lem, cũng chẳng quan tâm đến cô gái đang đứng khoanh tay nhìn mình chằm chằm.

Năm phút sau.

Uông Trạm đặt cái bát rỗng tuếch xuống bàn. Hắn đã húp cạn đến giọt nước cuối cùng. Hắn thở hắt ra một hơi dài thỏa mãn, tựa lưng vào ghế.

Mồ hôi vã ra lấm tấm trên trán, nhưng hắn cảm thấy khỏe khoắn lạ thường. Cơn đau từ vết thương bên sườn dường như đã dịu đi đáng kể nhờ năng lượng vừa nạp vào. Đầu óc hắn dần trở nên minh mẫn trở lại. Sự sắc bén của vị Đô đốc đã quay về.

Hắn ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay lau miệng. Đôi mắt xanh thẫm nhìn chằm chằm vào Khâu Mễ. Ánh mắt ấy không còn vẻ đe dọa hoang dại ban đầu, mà thay vào đó là sự tỉnh táo, dò xét và... nghi hoặc.

Hắn nhớ lại viên đá tím mình vừa đưa.

Và hắn nhìn cái bát mì rỗng không giá trị dinh dưỡng cao nhưng rẻ tiền này.

Hắn biết giá trị của viên Tinh hạch đó. Nó là lõi của Chúa tể biển sâu. Nó mua được cả một hạm đội.

Không gian trong tiệm bỗng trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt.

"Cô chủ," Uông Trạm cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Khâu Mễ đang định lén lút mở lon Coca uống mừng chiến thắng thì giật mình thon thót. Cô quay lại, chỉnh gọng kính vàng trên sống mũi, nụ cười trên môi hơi cứng lại.

"Dạ? Quý khách cần thêm tăm xỉa răng không ạ? Miễn phí nhé."

Uông Trạm không cười. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi một câu chí mạng:

"Bát mì này... giá bao nhiêu?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc