Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Độ sâu 11.000 mét. Rãnh Mariana.
Tỉnh lại.
Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là đau đớn, mà là lạnh. Cái lạnh thấu xương, ẩm ướt và nhớp nháp như thể có hàng ngàn con lươn vô hình đang trườn qua da thịt, len lỏi vào từng lỗ chân lông.
Khâu Mễ rùng mình, mí mắt nặng trĩu như đeo chì cố gắng nhếch lên.
Không khí xung quanh đặc quánh, nồng nặc mùi rỉ sét kim loại trộn lẫn với vị mặn chát của muối biển và mùi tanh tưởi của rêu mốc lâu ngày. Thứ mùi hỗn hợp này xộc thẳng vào khoang mũi, kích thích niêm mạc khiến cô ho sặc sụa, lồng ngực đau thắt lại như bị ai đó dùng búa tạ gõ mạnh.
Cô nhớ rất rõ. Chỉ mới vài tiếng trước – hay có thể là vài ngày trước, cô không biết nữa – cô đang đứng trên boong của chiếc du thuyền hạng sang "Poseidon". Trên tay cô là ly rượu sâm panh đắt tiền, và trong túi áo ngực, sát trái tim đang đập thình thịch vì sung sướng, là tờ vé số trúng giải độc đắc 100 tỷ đồng mà cô vừa dò kết quả.
Cô đã lên kế hoạch cho cuộc đời mình: Mua một căn biệt thự nhìn ra biển, đầu tư vào chuỗi khách sạn nghỉ dưỡng, và quan trọng nhất là nghỉ hưu sớm ở tuổi 19 để đi du lịch vòng quanh thế giới.
Nhưng rồi, bầu trời đen kịt lại. Cơn bão ập đến nhanh như một cái chớp mắt của tử thần. Con sóng thần đen ngòm cao hàng chục mét nuốt chửng chiếc du thuyền như một con cá voi nuốt con tôm tép nhỏ bé.
Và giờ thì cô ở đây.
Khâu Mễ vội vàng sờ tay lên ngực trái. Tờ vé số. Nó vẫn còn đó!
Cô run rẩy móc tờ giấy ướt nhẹp ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của bóng đèn dây tóc duy nhất treo trên trần nhà, dãy số trúng thưởng vẫn hiện lên rõ mồn một.
"Ha..."
Khâu Mễ bật cười. Một tiếng cười khan, méo mó và đầy chua chát.
"Ông trời ơi, ông đùa con đấy à? Ông cho con trúng 100 tỷ, rồi ném con xuống cái chỗ khỉ ho cò gáy này để con không tiêu được một xu nào sao? Đây là quả báo vì con hay mặc cả 5 nghìn tiền rau ngoài chợ à?"
Cô gục đầu xuống đầu gối, nước mắt ứa ra vì sự trớ trêu của số phận. Giàu có nhất thế giới để làm gì khi xung quanh chỉ toàn là sắt vụn và bóng tối?
Khâu Mễ ngẩng đầu lên, quan sát kỹ nơi mình đang ở.
Đây là một căn phòng hình hộp chữ nhật, rộng chừng hai mươi mét vuông. Trần nhà thấp tè, đầy rẫy những đường ống dẫn khí rỉ sét chằng chịt như ruột gan phơi bày. Sàn nhà đọng nước lầy lội. Ở góc phòng là một quầy thu ngân bằng gỗ sồi cũ kỹ, phủ một lớp bụi dày đến mức có thể viết chữ lên đó.
Và chắn trước mặt cô là một tấm kính cường lực dày cộp, to bằng cả bức tường, ngăn cách không gian bên trong với thế giới bên ngoài.
Khâu Mễ nheo mắt nhìn qua tấm kính.
Bên ngoài là bóng tối.
Một bóng tối tuyệt đối, vĩnh cửu, đặc quánh như mực tàu. Không có trăng, không có sao, không có bất kỳ nguồn sáng tự nhiên nào. Đó là đáy vực thẳm, nơi ánh mặt trời chưa bao giờ chạm tới suốt hàng tỷ năm qua.
Trong cái nền đen chết chóc ấy, thi thoảng lại có những đốm sáng lân tinh trôi lờ lững như những linh hồn vất vưởng. Một con cá – nếu có thể gọi thứ quái dị đó là cá – bơi ngang qua tầm mắt cô. Nó dài ngoằng như rắn, toàn thân trong suốt lộ rõ bộ xương phát sáng bên trong, hàm răng lởm chởm chìa ra ngoài môi, và đôi mắt to lồi như hai cái bát ôtô dán chặt vào kính.
Nó nhìn cô. Cái nhìn thèm thuồng của một kẻ săn mồi nhìn thấy miếng thịt tươi ngon trong tủ kính.
Khâu Mễ nín thở, lưng cứng đờ. Cô biết rõ, ở độ sâu này, áp suất nước bên ngoài lớn đến mức có thể nghiền nát một chiếc xe bọc thép thành vỏ lon bia bẹp dúm. Chỉ cần tấm kính này xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc thôi, cô sẽ biến thành tương cà ngay tức khắc.
Ting.
Một âm thanh máy móc lanh lảnh, vô cảm vang lên ngay trong hộp sọ cô, phá tan sự im lặng đáng sợ.
[Hệ thống Tiệm Tạp Hóa Vĩnh Hằng đang khởi động...]
[Quét trắc sinh học hoàn tất. Chủ nhân: Khâu Mễ (19 tuổi).]
[Trạng thái cơ thể: Đói, Lạnh, Chỉ số sinh tồn thấp.]
[Chào mừng Ký chủ đến với Điểm Cực Sâu của Trái Đất - Rãnh Mariana.]
Khâu Mễ ngẩn người, mắt mở to sau gọng kính vàng. Hệ thống? Xuyên không? Những thứ chỉ có trong tiểu thuyết mạng mà cô hay đọc trộm trong giờ toán cao cấp?
Trước mặt cô, một bảng giao diện màu xanh nhạt trong suốt hiện ra, lơ lửng giữa không trung.
[Cảnh báo: Tiền tệ của thế giới cũ (VND, USD, Gold) không có giá trị tại đây. Tờ vé số trong tay Ký chủ hiện tại chỉ là một tờ giấy lộn.]
Dòng chữ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Khâu Mễ. Cô nhìn tờ vé số 100 tỷ trong tay, rồi nhìn dòng chữ trên bảng. Sự tiếc nuối dâng trào, nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ của cô gái trẻ đã kịp thời trỗi dậy.
Cô vo tròn tờ vé số, nhét lại vào túi. Giấy lộn cũng được, ít nhất nó là kỷ niệm.
"Được rồi," Khâu Mễ hít sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Vậy ở đây dùng tiền gì? Và quan trọng hơn, làm sao để tôi có cái ăn?"
Hệ thống dường như hài lòng với sự thích nghi nhanh chóng của cô.
[Kinh doanh. Buôn bán. Trao đổi. Đó là quy luật duy nhất.]
[Nhiệm vụ Tân thủ 1: Dọn dẹp "mặt tiền".]
[Mô tả: Bạn không thể đón khách thượng đế với cái sàn nhà đầy rêu mốc và mùi hôi thối như chuồng lợn này được. Hãy dọn sạch 20 mét vuông sàn nhà.]
[Công cụ hỗ trợ: 01 Cây lau nhà siêu thấm & 01 Xô nước sạch.]
[Phần thưởng: Gói khởi nghiệp (Thực phẩm nóng) + Kích hoạt điện sinh hoạt ổn định.]
Vừa dứt lời, một tiếng bịch vang lên. Một cây lau nhà cán gỗ và cái xô nhựa đỏ chót rơi xuống ngay chân Khâu Mễ.
Khâu Mễ nhìn cây lau nhà, rồi nhìn con quái ngư đang lượn lờ bên ngoài cửa kính. Bụng cô sôi lên một tiếng ùng ục rõ to, âm thanh vang vọng trong căn phòng sắt.
Cơn đói cồn cào nhắc nhở cô rằng: Ở đây không có ai cứu cô cả. Muốn sống, phải tự lăn vào làm.
"Được rồi. Dọn thì dọn. Ở nhà mẹ bắt lau nhà suốt, chuyện này không làm khó được bà chủ Khâu tương lai."
Khâu Mễ xắn tay áo chiếc váy ngủ Pikachu lên, cột lại mái tóc rối bù. Ánh mắt cô gái trẻ dần trở nên kiên định. Cô cầm lấy cây lau nhà, bắt đầu cuộc chiến sinh tồn đầu tiên của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


