Qua một lúc, xe cấp cứu đã đến đưa anh họ đi.
Tôi là linh hồn, bay thẳng đến bệnh viện, cũng thấy bác cả và bác gái đã vội vã đi đến.
Anh họ đang làm phẫu thuật ở bên trong, bác gái ở bên ngoài khóc.
Không lâu sau, bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật.
“Người nhà của Tôn Trường Thanh có ở đây không? Có một vài giấy tờ cần chữ ký của người nhà.”
Bác cả và bác gái nhanh chóng đi đến.
“Bác sĩ, tình trạng của con trai tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ đưa một phần tài liệu cho bác cả và bác gái.
“Đầu tiên, bệnh nhân cần truyền máu do mất máu quá nhiều, xương sườn bị giẫm đạp đến gãy xương, xương bị vỡ vụn dẫn đến phổi bị tổn thương nghiêm trọng, cần sử dụng đến máy thở.”
Bác gái nghe xong ngã quỵ xuống đất.
“Bác sĩ, con trai tôi bị tai nạn xe, làm sao lại có vết thương bị giẫm đạp chứ?”
Bác sĩ lắc đầu tỏ ý không rõ.
Bác cả loạng choạng muốn gục ngã, bác sĩ nhanh tay nắm lấy cánh tay của ông ta.
“Người nhà bệnh nhân, bây giờ đang cần hai người nhanh chóng đưa ra quyết định, không thể ngất đâu. Nhanh chóng ký giấy đồng ý đi.”
Tay bác cả run rẩy cầm lấy bút, ký tên của mình vào, bác sĩ tiếp tục vào phòng phẫu thuật.
Y tá đến khiêng bác gái lên giường bệnh, đẩy vào phòng cấp cứu.
Tuy là bác cả cũng nóng lòng nhưng không thể theo bác gái được, chỉ có thể bất lực ngồi trước cửa phòng phẫu thuật.
Nhìn thấy nước mắt chảy ra từ đôi mắt đục ngầu của bác cả, lòng tôi sảng khoái vô cùng.
Bác cả à, bác cảm thấy bất lực chưa? Cảm thấy đau khổ chưa?
Ông trời rất công bằng, ông lấy của người khác thứ gì, thì phải trả bằng cái giá tương tự.
Nhưng không cần vội, món nợ mà nhà các người đang trả, chỉ mới bắt đầu thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)