Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiệm người giấy Văn Văn - Hệ liệt Cửa hàng người giấy 1 Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Tôi làm một vài động tác để về lại cơ thể của mình, không muốn quản chuyện nhà này nữa.

Nhưng có một số chuyện tôi không muốn quản, thì nó cũng tự tìm đến tôi.

Ngày thứ năm sau khi anh họ gặp chuyện, bác cả và bác gái tìm tôi.

“Tôn Văn Văn, mày theo tao đến đồn cảnh sát!”

Tôi ngồi trên ghế, lạnh nhạt nhìn bà ta.

“Bác gái, bà bảo tôi theo bà đến đồn cảnh sát lý do là gì thế?”

Bà ta lấy vài tờ giấy đập lên bàn.

“Đây là giấy tờ điều tra về vụ tai nạn của Tôn Trường Thanh. Thông qua điều tra và kiểm tra camera, anh họ mày là do thấy người giấy này mới mất lái tông vào lan can bên đường. Người giấy này rõ ràng là ở tiệm của mày! Tất cả chuyện này đều do mày bày mưu tính kế!”

“Chị họ mày nói đến tìm mày tính sổ, bây giờ nó đã mất tích 3 ngày rồi! Tất cả những chuyện này đều do mày làm đúng không!”

“Còn nữa, bà không biết chữ à? Trên đây rõ ràng ghi là do anh họ uống rượu không tỉnh táo mới xảy ra chuyện, liên quan gì đến tôi? Bà nên cảm thấy may mắn khi người mà anh họ tông trúng là người giấy, nếu là người thật, e là bây giờ anh họ phải ngồi tù rồi!”

Bác gái thấy lời nói dối của mình bị vạch trần, cũng không còn độc đoán nữa, mà bày ra bộ dạng khóc lóc thảm thiết.

Thái độ của bác cả thì đỡ hơn chút, giọng nói từ tốn:

“Anh họ con bây giờ vẫn đang ở bệnh viện, nó bị cắt bỏ chân, giờ đang thở bằng phổi nhân tạo, mỗi ngày đều phải truyền máu, nằm trong ICU, tiền trong nhà đều dùng để trị bệnh cho anh con rồi, bác sĩ nói còn cần rất nhiều tiền để chữa trị.”

“Văn Văn à, con xem như giúp đỡ anh họ con, bán cửa tiệm này đi, anh họ còn đang cần tiền để chữa trị nữa!”

Tôi nhìn bác cả cười nhạt.

“Lúc trước khi bố mẹ tôi mất, xưởng sản xuất thực phẩm hai người họ để lại cũng đưa các người tiếp quản, mấy năm nay nhờ có xưởng này, không phải các người cũng mua được vài căn nhà sao? Ông nội cũng để lại khá nhiều tiền, không phải là đưa cho chị họ đi mua túi hàng hiệu rồi ấy chứ?”

Bác gái lập tức phản bác:

“Hai căn nhà đó, một căn để dành cho anh họ mày kết hôn dùng, một căn là chúng tao đang ở, làm sao mà bán được!”

Tôi tức đến đứng phắt dậy.

“Các người thật là nực cười! Nhà của các người thì không bán, bán của tôi? Thì ra các người vẫn còn đánh chủ ý lên căn nhà này à. Bác cả, tôi đã nói rồi, cửa tiệm này không phải ai cũng tiếp tay được đâu, chuyện lần trước của nhân viên cứu hỏa các người còn chưa hiểu rõ sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc