Nhìn thấy quỷ sai đến rồi, phản ứng đầu tiên của Như Như là chạy trốn, sợ rằng sẽ bị quỷ sai phát hiện.
Nhưng tôi không có nơi nào để trốn, chỉ có thể miễn cưỡng chào hỏi quỷ sai:
“Quỷ sai đại ca, tai nạn này do tôi vô ý gây ra, mong ngài giơ cao đánh khẽ.”
Quỷ sai dắt con ngựa tay không ngừng lật cuốn sổ ghi chép.
Tuy cuốn sổ ghi chép đó đã rách nát, nhưng tôi biết, đó là cuốn sổ sinh mệnh có quyền lực nhất.
Họa phúc âm đức của mỗi người đều được ghi chép ở đấy.
Quỷ sai lật được 1 lúc như thở phào nhẹ nhõm.
“Người này âm đức bị tổn hại cũng chẳng còn bao nhiêu, ngươi chỉ là vừa hay ngang qua khi hắn ứng kiếp. Do hắn say rượu, cho dù không đâm phải ngươi, thì cũng sẽ đâm phải cái cây lớn phía trước.”
Trong lòng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó nghĩ lại, con ngựa này…
Quỷ sai vỗ mông con ngựa 1 cái.
“Con ngựa này từ cửa tiệm của ngươi ra à?”
Tôi gật đầu, vội vàng bổ sung thêm:
“Tuy con ngựa này từ tiệm tôi mà ra, nhưng do người đang nằm dưới đất này làm cháy, vả lại anh ta còn chưa trả tiền.”
Quỷ sai gật gật đầu.
“Ừm, mắc nợ âm, bị đòi lại cũng là lẽ thường tình. Đây chỉ là 1 sự cố ngoài ý muốn, không liên quan đến các ngươi, các ngươi có thể đi rồi.”
Tôi gật đầu, chuẩn bị đi về.
Nhưng mà quỷ sai lại không dẫn linh hồn của anh họ đi, mà lại chuẩn bị dẫn con ngựa đi.
“Người này khi còn sống đã làm việc xấu, nghiệp chướng của anh ta vẫn chưa tiêu trừ hết, dù cho tuổi thọ đã tận thì anh ta cũng phải tiếp tục ở lại nhân gian chịu khổ, khi nào nghiệp chướng đã tiêu trừ và khổ đã chịu xong, chúng tôi mới đến dẫn anh ta đi.”
Tôi cung kính tiễn vị quỷ sai rời khỏi, đồng thời trong lòng cũng có đáp án.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



