Beta: Jiang
"Cậu, cậu có thể trở về thăm cháu thật sự quá tốt rồi! Nếu mẹ biết thì nhất định sẽ rất vui mừng!"
Tô Anh có vô vàn lời muốn nói ra nhưng giây phút này cô muốn hưởng thụ cảm giác vui vẻ này, những câu nói kia cũng trở nên không quan trọng bởi đối với cô sự đoàn tụ lại càng khiến con người ta kích động hơn.
Hoắc Khâu uống ngụm trà, nói: "Cậu muốn đi thăm Tiểu Như."
Tô Anh nhấp nhấp môi, gật đầu nói được.
Hôm nay thời tiết thật đẹp, ánh nắng tươi sáng. Thoạt nhìn Hoắc Khâu là một người đàn ông không tinh tế nhưng hôm nay, khi đi lên núi, ông lại mua một bó hoa hướng dương.
Hoắc Khâu có chút ngập ngừng, giơ bó hoa: "Khi còn nhỏ Tiểu Như đã rất thích hoa hoa cỏ cỏ giống bà ngoại cháu, hiện giờ lại đến cháu, bây giờ nhìn thấy cháu, cứ giống như nhìn thấy Tiểu Như vậy."
Tô Anh biết mẹ cô thật sự rất thích hoa cỏ, bằng không sẽ không trong hoàn cảnh khó khăn như vậy còn mở một cửa hàng bán hoa, ngay cả giây phút lâm chung cũng nhớ đến.
Hoắc Khâu nói: "Mỗi năm cậu đều muốn trở về thăm, nhưng cậu vẫn chần chừ từ năm này sang năm khác, kết quả lại về muộn."
Tô Anh cúi đầu, nói: "Cậu, đây không phải lỗi của cậu. Không ai nghĩ là mẹ cháu sẽ ra đi ngoài ý muốn như vậy, người sai là kẻ gây họa."
Hoắc Khâu lắc đầu thở dài.
Tuy nói vậy, nhưng rốt cuộc lại làm trong lòng Hoắc Khâu cảm thấy có lỗi, cho dù hiện giờ Hoắc Khâu đã đưa tên hung thủ thật sự ra trước công lý, nhưng lại không hết cảm giác áy náy và hối hận trong lòng.
Không muốn tiếp tục đề tài nặng nề này, Hoắc Khâu lại nói: "Tô Anh, chuyện của cháu và Khương Triết cậu đã nghe nói. Nếu Khương Triết có thể không màng tất cả để nhảy vực theo cháu thì cũng rất đáng để cân nhắc."
Chỉ là Khương Triết quá nguy hiểm, nếu không nắm chắc, cũng không phải là người đàn ông có thể khiến cháu toàn tâm toàn ý tin tưởng.
Hoắc Khâu nói: "Được, nếu Khương Triết dám có lỗi với cháu, cháu nói với cậu, cậu giúp cháu đánh Khương Triết!"
Tô Anh gật đầu, cầm nắm tay: "Vâng! Chúng ta cùng đánh!"
Hoắc Khâu mỉm cười.
Tô Anh lại nói tới chuyện gần đây: "Đúng rồi cậu, cậu và anh Triệu Quyền quan hệ tốt chứ?"
Hoắc Khâu nhíu mày: "Ừ, một người anh em, nhìn thì yếu ớt nhưng lại có thể chịu khổ, cũng rất nghĩa khí."
Tô Anh cười nói: "Anh Triệu Quyền bảo cháu gọi anh ấy là cậu cả!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)