Beta: Thư Thư
Mang thai đột ngột như vậy, ngay cả bản thân Tô Anh cũng sợ không ít. Hơn nữa tính theo thời gian cũng là khi cô nghe được đám hoa nói chuyện mấy ngày qua, chẳng lẽ...?
Cô không dám khẳng định rốt cuộc có phải vì mình mang thai nên mới nghe thấy đám hoa nhỏ nói chuyện? Nhưng bên cạnh cô chẳng hề xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ngẫm lại cẩn thận, có lẽ tám chín phần là vậy.
Hiện giờ trong bụng cô vô tình có thêm một sinh mệnh bé bỏng...
Cô chưa kết hôn với Khương Triết! Chưa kết hôn mà đã có thai rồi.
Tô Anh rối rắm rất lâu, nhưng nội tâm nói cho cô biết rằng thật ra cô cũng không chán ghét đứa bé này đến với mình, thậm chí còn yêu thích và rất chờ mong. Cô nghĩ không biết nó có phải là đứa bé đã mất trong kiếp trước không, nếu vậy thì càng thêm luyến tiếc...
Tô Anh không biết nên làm gì cả.
Nghe nói cô mang thai, Lưu Vận kinh ngạc một lúc lâu: "Khương Triết nhà mấy người lợi hại quá."
Tô Anh liếc Lưu Vận: "Đừng kéo nữa, mình đang nói chuyện quan trọng với cậu đấy!"
Lưu Vận buông tay: "Khương Triết nói thế nào?"
Lưu Vận bất ngờ: "... Cậu không cần thật sao?"
Tô Anh im lặng một hồi lâu mới nói: "Không phải không cần, nếu mình cần thì phải lập tức kết hôn với Khương Triết, nhưng bây giờ tạm thời mình chưa muốn, làm sao đây?"
Lưu Vận miết cằm: "Nếu cậu không muốn kết hôn mà lại cần đứa bé, vậy thì làm mẹ đơn thân đi. Hoặc bây giờ cậu chưa cần, đợi cậu quyết định xong cũng không muộn; hơn nữa thời gian phát hiện khá sớm, không gây quá nhiều thương tổn cho cơ thể, có thể tới bệnh viện phá..."
Chữ còn lại chưa được thốt ra, Tô Anh đã nói ngay: "Tiểu Vận, đừng nói nữa."
Lưu Vận nhìn cô.
Sắc mặt Tô Anh hơi tái đi, có lẽ vì cô từng trải qua sự đau đớn khi đứa bé trôi tuột khỏi cơ thể mình, điều đó tuyệt vọng biết bao; cho nên bây giờ chỉ mới nghe thôi cô đã sợ hãi khủng hoảng, giống như quay lại những tháng ngày tăm tối vô biên trong bệnh viện trước kia...
Cô cắn môi: "Để mình suy nghĩ lại."
Lưu Vận thở dài, vỗ vai Tô Anh: "Cô nàng ngốc, coi cậu luyến tiếc kìa, muốn giữ thì cứ giữ đi. Nếu Khương Triết không nhận, mình nhận! Dù sao mình cũng chẳng gả đi đâu, vừa khéo làm cha nuôi của nó, coi như có người kế nghiệp!"
Tô Anh: "Sao lại là cha nuôi?"
Lưu Vận: "Cơ thể mình là mẹ, nhưng nội tâm là cha."
Tô Anh: "..."
Lưu Vận lại cười: "Hơn nữa vừa khéo có thể cho bé cưng một gia đình có cha có mẹ, không phải sao?"
Tô Anh: "..."
- --
Đối với việc Tô Anh mang thai, Khương Triết chấn động, đám anh em bên cạnh anh cũng hết hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)