Beta: Liz
Tô Anh thật sự có thể nghe thấy tiếng đám hoa nói chuyện, ra khỏi phòng ngủ, âm thanh bên ngoài cũng rõ ràng hơn, tiếng chúng thảo luận ríu rít làm cô vui đến bật khóc!
Vốn dĩ cô cho rằng cả đời này sẽ không có cơ hội nghe thấy âm thanh của chúng nó nữa, đột nhiên cô lại gặp được kỳ tích...
Cô đi một vòng khắp nhà, đi đến phía trước sân, sau đó lại đi nhà kính trồng hoa. Đi dạo từ từ, sờ cái này chạm cái kia, miệng nhỏ hồng hào lẩm bẩm lầm bầm, thật sự vô cùng bận rộn. Càng không chú ý đằng sau còn có một người đàn ông đi theo, không quan tâm đến anh, tự mình chơi đùa vui vẻ.
Khương Triết nhướng mày: "Đột nhiên vui vẻ như vậy, có chuyện gì tốt sao?"
Cô gái hất đầu nhỏ, khóe miệng cong lên: "Không nói cho anh biết!"
Khương Triết cười như không cười: "Bé hoa nhài của anh còn có bí mật à?"
Cô gật đầu: "Đúng rồi!"
Khương Triết cười, đến gần, xoa xoa đầu cô: "Được rồi, đêm nay tha cho em."
Tô Anh: "... Anh."
Cô nghĩ rằng, không chỉ đêm nay mà từ đây về sau ở trong núi này, cô đều không thể làm chuyện đó với Khương Triết, có nhiều cây cối nhìn thấy như vậy, còn thảo luận này kia, thật mắc cỡ!
Đầu cô lắc liên tục như trống bỏi, người đàn ông véo cái mũi nhỏ tinh xảo của cô: "Nghe lời đi."
Tô Anh: "Vâng."
Tô Anh hưng phấn một đêm không ngủ, cô còn muốn đi xem núi rừng, chỉ là cách một quãng khá xa, sắc trời quá mờ, Khương Triết không cho phép, cô chỉ có thể chu cái miệng nhỏ rầu rĩ không vui. Thế nhưng vừa đảo mắt lại quên mất chuyện đó, nghĩ đến chờ trời sáng rồi đi cũng không muộn, lại bắt đầu vui vẻ chạy nhảy trong sân với cột lông xanh.
Khương Triết biết cô gái này khi ở dưới thân anh mềm mại, xinh đẹp đến mức nào, mở mắt nhắm mắt đều cảm thấy quyến rũ. Nhưng mà giờ phút này, người đang chơi đùa dưới ánh trăng kia tựa như không biết buồn rầu chuyện gì trên đời, là một đứa trẻ đơn thuần. Cô giống như chưa từng trải qua những đau khổ đó, chưa từng chịu đựng thương tâm tuyệt vọng, dáng vẻ tươi cười như hoa kia làm anh chỉ muốn vĩnh viễn nâng trong lòng bàn tay để che chở.
Bé hoa nhài của anh nên sống vô cùng đơn giản, vui sướng, anh sẽ vì cô diệt trừ hết thảy tai hoạ ngầm, càng sẽ không để bất kỳ ai đã từng thương tổn cô được sống tốt, ai cũng không được!
Khương Triết hơi nheo lại hai tròng mắt, u ám và gió lốc ở đáy mắt đều che giấu trong bóng tối. Khi nhìn lại lần nữa, anh vẫn chỉ là một người có chút thanh lãnh đến lạnh nhạt mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)