Beta: Mun
Từ khi được "ăn mặn" thì người đàn ông này không còn cố kỵ nữa, mặc cho có khuya cỡ nào anh cũng sẽ ngủ cùng với cô. Có lúc anh lẳng lặng lên giường, mãi đến sáng hôm sau thức giấc Tô Anh mới phát hiện mình đang nằm gọn trong lòng anh; có lúc anh lại "manh động" đến mức đánh thức cô từ cơn mê. Ban đầu chưa thích ứng cô còn giật mình, sau này quen với phong cách xâm chiếm bá đạo thì dù chưa tỉnh, cơ thể cũng lặng lẽ "phối hợp", cô nhỏ giọng thở dốc rồi lẩm bẩm: "Khương Triết, anh thật xấu!"
Anh vùi đầu vào ngực cô, có chút lơ đãng sau đó thấp giọng thì thầm: "Sao lại xấu?"
"Anh cố ý..."
"Ừm?"
"Cố ý làm cho em không cách nào rời bỏ anh."
Anh yên lặng một lúc sau đó âu yếm hôn lên đôi môi nhỏ: "Anh Anh ngốc."
Tô Anh mở mắt, lồng ngực cô phập phồng, cố gắng há miệng hít từng ngụm khí, chịu đựng cơ thể đang kịch liệt đong đưa theo từng tiết tấu của anh. Cô vịn cánh tay chắc nịch định xoay người, Khương Triết hiểu ý, liền lật ngửa đổi tư thế để cho cô ngồi trên.
Cô chống đôi tay mảnh mai lên cơ bụng săn chắc của anh, nhỏ giọng nói: "Anh đúng là cố ý. Biết em sợ cô đơn, sợ phải ở một mình, thích có người bầu bạn..."
Cho nên mới làm cho cô quen dần với cuộc sống có anh ở cạnh bên, quen với vẻ ngoài lạnh nhạt đôi lúc lơ đãng pha chút nét dịu dàng ấm áp, quen cả những lời nỉ non tỏ tình bên tai từng giờ từng khắc, như thể cô chính là lẽ sống, là người nắm giữ hết những xúc cảm của anh, khiến cho cô cảm giác như đắm chìm dưới những cơn sóng tình cuồn cuộn, để cô không thể nào rời bỏ.
Khương Triết ôm khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng bừng: "Bởi vì anh yêu em."
Tô Anh: "..."
Cô "hừ" một tiếng, hờn dỗi cạ cạ khuôn mặt vào lòng bàn tay anh: "Dạo này anh cứ nói năng ngọt xớt."
Khương Triết nói: "Anh Anh ngốc này, anh yêu em."
Anh xoa khuôn mặt đỏ bừng, ngón cái luồn vào cánh môi căng mọng nhẹ nhàng chơi đùa với chiếc lưỡi đáng yêu...
Tô Anh xấu hổ nhắm nghiền hai mắt không dám nhìn anh, vòng eo mảnh khảnh đong đưa nhịp nhàng. Bỗng hơi thở của anh trở nên dồn dập, hai tay ôm chặt lấy eo cô... Cô ngước mặt lên thấy mắt anh đỏ lựng như sắp phát điên, cô sợ đến mức toàn thân bủn rủn nhưng lại không hề có ý nghĩ trốn tránh, ngồi trên người anh quấn chặt lấy nhau, cơ thể cô như muốn hút lấy anh!
Anh thật sự như phát điên rồi, cơ thể dần mất khống chế, động tác cẩn thận giờ đây lại trở nên điên cuồng, thân thể mềm mại như nước bị anh làm cho run lẩy bẩy, đôi môi sưng đỏ đóng đóng mở mở cũng chỉ thoát ra được những âm thanh đứt quãng, cô khóc không thành tiếng, từng giọt nước dần đọng lại trên mí mắt rồi khẽ rơi đều bị người đàn ông hôn lấy, anh thì thầm: "Bé đáng thương, đừng khóc."
Cơ thể cô lúc này đã mềm nhũn, cất giọng yêu kiều: "... Ưm, đừng vậy mà."
Khương Triết: "Đợi chút, anh vẫn chưa xong."
Sao anh có thể không phát điên cho được, mặc dù mối quan hệ giữa hai người đã hòa hoãn, cũng có những tiếp xúc thân mật, nhưng từ đầu đến cuối đều là anh chủ động, còn cô chẳng qua chỉ là an tĩnh tiếp nhận hết thảy những gì anh mang đến, thật ra như vậy làm cho anh cứ cảm thấy không an toàn.
Tô Anh không chủ động làm bất cứ điều gì chứng tỏ cô vẫn chưa hoàn toàn mở lòng với anh. Hôm nay cô thật sự đã chủ động, tay chống trên người anh ra sức động đậy bờ mông làm cho ngọn lửa dục vọng anh kìm nén bấy lâu nay lại bùng lên, điên cuồng mãnh liệt. Yêu tinh nhỏ này, đúng là làm cho anh phát điên mà!
Khá khen cho cái tên đáng ghét này....
"Cô bé đáng thương, sau này bé đừng chủ động như vậy nữa." Sau đó anh lại nói nhỏ bên tai cô: "Anh sẽ phát điên đấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)