Beta: Mun
Thật ra có rất nhiều lúc, Khương Triết cũng sẽ hoang mang giống như Tô Anh, anh không phân biệt được anh là Khương Triết của kiếp trước, hay là Khương Triết của hiện tại, cứ như việc anh đã từng nói qua vô số lần với Tô Anh, rằng anh không phải là người trong mộng của cô, anh với người đó không giống nhau, nhưng mà đó chỉ là lừa mình dối người.
Khương Triết biết, thật ra đều chỉ là một người mà thôi, khác không gian nhưng cả hai người đều chỉ là một, không gì khác nhau.
Bởi vì biết được điều này, Khương Triết mới che giấu toàn bộ sự việc mà anh đã từng mơ thấy với Tô Anh.
Hơn nữa ở kiếp trước, đúng là anh đã làm rất nhiều chuyện khiến cô đau khổ, huống chi bây giờ Tô Anh đã phân rõ anh và người kiếp trước rồi, cũng chính vì thế, cô mới không còn khúc mắc gì với anh nữa, anh không muốn lại chạm đến quá khứ đau đớn đó, vạch trần những vết sẹo vốn dĩ đã qua, như bây giờ là tốt rồi.
Mà những người muốn ngăn cách anh với Tô Anh, anh đều sẽ không bỏ qua.
Tô Anh ngồi xuống trước mặt Khương Chí Thành, cầm lên và giữ một quân cờ.
Nếu cô tới, tất nhiên đã chuẩn bị tốt mọi chuyện sẽ xảy ra, chỉ là chơi cờ thôi mà, cô không có lý do gì mà từ chối.
Lúc Khương Chí Thành chơi không thích nói nhiều, Tô Anh cũng không có lời nào để nói, sau một ván cờ yên tĩnh, một giờ đồng hồ đã trôi qua.
Tô Anh lại thắng.
Khương Chí Thành chống tay ghế đứng lên, không thể không thừa nhận, ông đã già thật rồi, bây giờ đi so sánh với một cô gái nhỏ cũng không bằng, chỉ sợ rằng lúc ông thắng được Khương Triết, cũng là do thằng nhóc ấy xuống nước.
"Được rồi, cô trở về đi."
"Vâng, gặp lại ông sau ạ, bảo trọng."
Ông quay lưng lại, phất phất tay.
Lúc Tô Anh rời khỏi nhà cũ Khương gia, cũng không nghĩ đến chuyện Khương Chí Thành chưa nói gì cả, không uy hiếp cũng không tống cổ cô đi, mà chỉ đánh một ván cờ thôi sao?
Cô chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ rồi, những lý do biện giải đều suy nghĩ kĩ càng, không ngờ...
Cô không khỏi cảm thấy có chút tự hỏi mơ hồ.
Cho đến khi cô thấy trợ lí Diêu đứng ở trong sân, trợ lí Diêu mở cửa xe, ý muốn mời cô vào.
Tô Anh nhìn vào phía bên trong xe, tuy chỉ là một bóng dáng mơ hồ, nhưng cô biết đó là ai, cô mím môi, đi vào bên trong xe.
Quả nhiên là anh, người đàn ông mặc một bộ đồ màu đen, hai chân vắt chéo, mười ngón tay đan vào nhau đặt ở trước bụng, dù bận nhưng vẫn giữ dáng vẻ thanh nhã lạnh lùng ung dung: "Bé hoa nhài."
Cửa xe "cạch" một tiếng đóng lại, làm cho không gian trong xe có vẻ càng thêm chật chội.
Tô Anh dựa lưng lên cửa xe, nhìn Khương Triết nói: "Anh với ông nội anh đã nói gì? Em cho rằng ông ấy sẽ..."
Khương Triết nói: "Cho rằng ông ấy sẽ không chấp nhận em?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)