Beta:Mun
Lúc Tô Anh tốn công tốn sức nghĩ về nơi ở mới của cột lông xanh và cột lông đỏ. Khương Triết đã vì cô mà tính toán hết rồi, chỉ là anh không nói cho cô biết, Tô Anh là người cuối cùng biết được.
Kể từ lần cuối cô trở lại, thỉnh thoảng Lâm Thành Phong có đến tìm cô chơi, có tò mò hỏi chuyện hai cái cây là sao, Tô Anh thực sự không giải thích được, bởi vì chính cô còn không rõ hai cái cây này thuộc giống loài nào, tuy rằng là do chính cô gieo trồng, nhưng có thể hai chúng nó là hai chủng loại biến dị, Tô Anh còn tìm hiểu một chút qua sách vở, nhưng đều không tìm được giống loài nào tương tự như chúng nó.
Dù tính như vậy, Tô Anh vẫn dẫn Lâm Thành Phong đi vào trong núi một chuyến, cho đến lúc đi về, Lâm Thành Phong còn có chút không nỡ rời đi, hình như còn muốn ở lại, đáng tiếc là anh rất bận, thời gian của anh không thể để trống quá nhiều.
Hôm nay cuối cùng anh cũng để trống được nửa buổi chiều, đeo balo tới tìm Tô Anh: "Anh Anh, chúng ta đi leo núi!"
Anh hứng thú bừng bừng, lại không ngờ Khương Triết lại ngăn ở trước mặt, nói: "Bọn anh có việc rồi."
Lâm Thành Phong: "... Em đã hẹn trước với Anh Anh rồi."
Anh nhìn Tô Anh, giọng điệu khẩn thiết: "Đúng không Anh Anh? Tối hôm qua anh đã gọi điện nói trước rồi!"
Tô Anh gật đầu, đột nhiên Khương Triết lại đây, nói muốn mang cô tới một nơi, cô cũng không ngờ, trước đó anh không nói qua một tiếng nào cả, cô cũng không nghĩ hôm nay anh lại tới.
Lâm Thành Phong: "..."
Không hiểu sao cảm thấy sau lưng lành lạnh.
Dù sao lúc Khương Triết đồng ý, anh cũng không nói thêm gì cả. Anh trở về công ty, Tô Anh và Lâm Thành Phong thì đi lên núi.
Lúc Tô Anh và Lâm Thành Phong còn chưa tới đỉnh núi, cột lông xanh đã biết được tin, đã sớm chạy đến chân núi đón cô, lung la lung lay chạy tới, Lâm Thành Phong còn vui vẻ hơn cô, chạy đến, lập lức lấy balo đeo trên người cột lông xanh, còn mình thì nhẹ hẳn đi, cột lông xanh giống như đã quen rồi, bộ dáng ngốc nghếch lắc lư qua lại.
Tới đỉnh núi rồi, Lâm Thành Phong liền chạy theo cột lông xanh, không hiểu sao rõ ràng không hiểu ngôn ngữ của nhau, thế nào lại ríu ra ríu rít giống như có tiếng nói chung. Tô Anh cũng không quan tâm họ làm gì, cô đi tìm sơn trưởng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


