Beta: Jiang
Lúc Tưởng Hiểu Hiểu tỉnh lại thì trời đã sáng.
Cô hoang mang nhớ lại mọi chuyện, nhớ tới chuyện tối qua mình đang ở địa bàn của Diêu Lượng thì bị tập kích, đã xảy ra chuyện gì rồi? Không, không thể nào, địa hình trong núi phức tạp như vậy nếu không có người dẫn đường thì người ngoài không thể tự ý xông vào được.
Hiện giờ người duy nhất cô có thể dựa vào là Diêu Lượng, nếu hắn xảy ra chuyện thì ai sẽ bảo vệ cô đây? Ngay cả anh trai ruột của cô cũng bị Tô Anh quyến rũ đến thần hồn điên đảo. Chưa kể khó khăn lắm cô mới bắt giữ được Tô Anh, không thể để cô ta sống còn mình thì chết đi như vậy, cô còn chưa nhìn thấy Tô Anh chịu khổ, cô chưa thấy kết cục thê thảm của Tô Anh, cô không thể để mình xảy ra chuyện được!
Tưởng Hiểu Hiểu bừng tỉnh, theo phản xạ có điều kiện nên định đi tìm Diêu Lượng, nhưng lại thấy Tưởng Nghị ngồi ngay bên cạnh mình, cô hoảng sợ: "Anh? Sao anh lại ở đây?"
Không phải anh đã bỏ trốn rồi sao?
Lúc này Tưởng Hiểu Hiểu mới phát hiện, cô đang ở một nơi nào đó sâu trong núi, phía trước là cánh rừng, phía sau thì sâu thăm thẳm không thấy đáy, xung quanh cô không chỉ có Tưởng Nghị, cách đó không xa còn một người đàn ông ăn mặc kín đáo, làn da ngăm đen, đang đề phòng xung quanh, nhưng điều khiến cô phát sợ là vì anh ta trông rất giống Triệu Vũ!
Người đàn ông kia đang dựa lưng vào gốc cây cổ thụ nghỉ ngơi, bóng dáng cao lớn nên dù có bóng cây to kia vẫn khiến người khác cảm thấy hoảng sợ!
Bên cạnh anh ta là Khương Triết và Tưởng Diễn, những người này đều đang ở cùng một chỗ, im lặng không nói lời nào.
Theo bản năng cô muốn trốn đi, cô còn mang theo váy cưới màu đỏ, đúng vậy, cô đã lấy chồng, là người phụ nữ của người khác rồi.
Bọn họ đến là để tìm Tô Anh sao?
Tưởng Hiểu Hiểu đột nhiên nở nụ cười, bày tỏ sự phấn khích.
Cô nhớ rất rõ đêm hôm qua, Diêu Lượng đã mang Tô Anh đi cho đàn em chơi đùa. Dù cho có tìm được đi nữa thì cũng chỉ là một bông hoa rách nát, người đàn bà mà ai cũng có thể làm chồng, còn gì được gọi là ngây thơ trong sáng! Ai mà còn muốn cô ta chứ!
Tưởng Nghị nghiêng người chắn trước mặt Tưởng Hiểu Hiểu, anh thấp giọng nói: "Hiểu Hiểu, em......"
Tưởng Hiểu Hiểu cười, làm Tưởng Nghị nhíu mày.
Tưởng Hiểu Hiểu cúi mặt, lí nhí nói: "Anh à, nếu anh thật sự quan tâm em thì đưa em về đi, hiện giờ em đã gả cho Diêu Lượng, là người phụ nữ của anh ta, anh đem em đi, muốn xem em khổ thế nào sao?"
Tưởng Nghị cười lạnh: "Hiểu Hiểu, đến bây giờ em vẫn còn chấp mê bất ngộ, em theo Diêu Lượng lâu như vậy rồi mà vẫn không nhìn ra hắn làm gì sao? Đi theo hắn sẽ không có kết quả tốt đâu!"
Tất nhiên Tưởng Hiểu Hiểu biết, nhưng nếu không đi theo Diêu Lượng, chẳng lẽ theo Tưởng Nghị trở về ngồi tù sao? Cô không muốn! Huống chi Diêu Lượng có thể thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của cô, anh ta sẽ giúp cô báo thù!
"Anh đưa em về đi, em xin anh..."
"Đừng mơ tưởng đến chuyện đó nữa!"
Tưởng Nghị đối với Tưởng Hiểu Hiểu lúc này chỉ toàn thất vọng, tới bước này rồi, cô còn không biết hối cải chút nào!
"Hiện tại em cho rằng Diêu Lượng có thể đi đâu? Hang ổ của hắn đã bị tiêu diệt, em còn muốn trở về sao, còn tưởng rằng có thể giống như lúc trước nhất hô bá ứng [1] sao?"
[1] nhất hô bá ứng: quyền cao chức trọng
Tưởng Hiểu Hiểu kinh hãi, cô chỉ nghĩ rằng Tưởng Nghị đưa cô ra đây, nghĩ rằng Triệu Vũ và Khương Triết còn đang suy nghĩ biện pháp đi cứu Tô Anh, tại sao chỉ qua một đêm...
Tưởng Hiểu Hiểu chưa bao giờ bị hoảng hốt như vậy, nếu Diêu Lượng bị bắt, cô nên làm gì bây giờ? Không, cô không thể trở về, cô không muốn quay lại nơi đó, cô không thể bị người khác chế giễu, chuyện đó so với giết chết cô còn kinh khủng hơn...
- --
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

