Bất luận là chuyện cô và anh vẫn may mắn sống sót hay là chuyện cô mất đi tâm của thực vật đều khiến cô cảm thấy khó mà tin được.
Tuy nhiên, nếu mất đi tâm của thực vật mà đổi lại được mạng sống của cô và Khương Triết thì cái giá này cũng đáng để trả.
Điều duy nhất làm cô canh cánh trong lòng đó là sau này không thể nghe thấy tiếng nói của cây cỏ nữa. Không biết xương rồng với cột lông xanh hiện giờ đang lạc trôi ở đâu? Rồi làm sao mới tìm được bọn chúng đây? Còn nữa, làm cách nào mới có thể nói chuyện lại với đám hoa cỏ trong tiệm....
Nghĩ đến đây cô lại không nén được đau buồn, rốt cuộc vẫn không thể nào thoải mái cho được.
"Anh Anh?"
Khương Triết đi đến và ngồi xổm xuống trước mặt Tô Anh, anh đỡ cái đầu nhỏ đang vùi sâu dưới khuỷu tay lên thì quả nhiên nhìn thấy mắt Tô Anh đã đỏ ửng, cánh môi hồng nhuận run lên bần bật, ánh mắt đẫm lệ mang theo nét đau buồn ấy làm lòng anh khẽ run lên: "Em sao vậy?"
Tô Anh lấy tay che mặt mình lại, cô lắc đầu nói nhỏ: "Không sao ạ."
Anh cười lạnh một tiếng, bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, lại kéo khuôn mặt bé xinh ấy ra khỏi lòng bàn tay lần thứ hai. Anh nhíu chặt mày, khuôn mặt vốn đã có chút hồng hào của cô lúc này lại tái nhợt lạnh ngắt, trên mặt còn có một vệt nước mắt ướt đẫm, anh lạnh giọng nói: "Không sao thì em khóc cái gì?"
Tô Anh cắn môi nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ an tĩnh.
Khương Triết khe khẽ thở dài, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, khuôn mặt anh tuấn thâm thuý có chút bất đắc dĩ, trong giọng nói còn mang ý cười như nuông chiều: "Đừng khóc, khóc nữa là mắt sưng hết đó. Người ta không biết nhìn vào còn tưởng anh phát điên, rơi vào cảnh này còn bắt nạt em."
Tô Anh phải mất một lúc mới "tiêu hoá" được ẩn ý trong lời nói của anh, cô nhịn không được đưa tay đánh vài cái vào eo anh, vẻ mặt buồn bực. Anh khẽ cười một tiếng, cắn lấy vành tai non mịn của cô và thì thầm bên tai: "Tai nhỏ, ngoan nghe lời."
Tô Anh hừ một tiếng: "Không nghe."
Cô vừa dứt lời liền cảm thấy vành tai của mình đang bị chiếc lưỡi nóng bỏng của anh trêu đùa, thân thể cô không nhịn được khẽ run rẩy, cả người tê dại không còn chút sức lực. Cô khẽ kêu một tiếng đẩy anh ra sau đó đưa hai tay bịt kín tai, đôi má ửng hồng: "Khương Triết, anh không được giở trò lưu manh!"
Người đàn ông từ tốn "à" một tiếng, cánh tay dài của anh duỗi ra ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô sau đó ôm chặt cô vào lòng, anh nhướng mày cười cười: "Bé hoa nhài, có phải em hiểu lầm anh rồi không, cái này mà bảo là "giở trò lưu manh" hả? Ít ra thì cũng phải giống lúc nãy, cởi sạ..c..h...."
Tô Anh nhanh chóng che miệng anh lại, cắn răng nói: "Đủ rồi, đủ rồi!!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

