Beta: Jiang
Tô Anh hỏi: "Tưởng Nghị, sau này anh định làm thế nào?"
Tưởng Nghị buông tay: "Đương nhiên là ra ngoài tìm sự trợ giúp rồi."
Tưởng Nghị trốn ở trong hang lâu ngày nên mới biết người trong tổ chức rất hung ác, hỏa lực lại mạnh. Tưởng Nghị biết nếu anh chỉ một mình hành sự thì căn bản không thể giải quyết được. Lúc này cho dù Tưởng Nghị không tin cảnh sát cũng không thể không đi tìm cảnh sát hỗ trợ.
Huống hồ Tưởng Hiểu Hiểu càng lún càng sâu, chẳng lẽ anh vẫn muốn nhìn cô ta gả cho Diêu Lượng?
Tô Anh chợt ồ một tiếng? Cô cười tủm tỉm: "Em còn tưởng anh có can đảm muốn đi làm anh hùng chứ."
Tưởng Nghị chọc chọc trán Tô Anh: "Cô gái nhỏ, em rất muốn nhìn thấy anh chết sao?"Tô Anh chống cằm, trong màn đêm nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông: "Không đâu, đây chỉ là lời của anh nói thôi."
Tưởng Nghị hừ một tiếng: "Đêm nay chúng ta sẽ nghỉ ở chỗ này, khi nào trời sáng thì sẽ đi xuống núi. Đúng rồi, em biết đường xuống chứ?"
Tưởng Nghị không bao giờ có hành động thiếu suy nghĩ, trong đó nguyên nhân chính là Tưởng Nghị không biết đường xuống núi. Huống chi Tưởng Hiểu Hiểu lại càng đi càng xa, chẳng lẽ anh còn có thể thật sự nhìn cô gả cho Diêu Lượng sao?
Tô Anh gật đầu nói: "Em biết đoạn đường núi đi vào, anh biết đường trong núi đúng không? Cứ như vậy, chúng ta sẽ có thể hoàn chỉnh tuyến đường này."
Tô Anh lấy bản đồ đã vẽ xong ra cho Tưởng Nghị: "Cho anh, anh cầm rồi đi trước đi, nếu chúng ta không cẩn thận lạc nhau thì anh cũng sẽ không lạc đường."
- --
Vốn dĩ Tô Anh và Tưởng Nghị tính toán chờ cho trời sáng rồi hành động nhưng hiện giờ lại là ban đêm, trong núi đột nhiên có chuyện xảy ra, không ít người giơ đèn pin, đuốc trên núi tìm tòi, Tưởng Nghị biết bọn chúng đã phát hiện anh chạy trốn nên anh lập tức kéo Tô Anh chạy suốt đêm. Lúc này Tưởng Nghị mới phát hiện chân Tô Anh thực sự đã xảy ra vấn đề bởi vì Tô Anh chạy một cao một thấp không bình thường.
Tưởng Nghị cười lạnh, nói: "Nhìn dáng vẻ yếu đuối, mong manh quỷ quái này của em đi, Khương Tứ trông nom em thôi cũng không làm được, anh đã đánh giá cao năng lực của anh ta."
Tô Anh nhịn không được phì cười một tiếng, nói: "Chẳng lẽ không phải là mấy người các anh đều xem thường em sao?" Cho rằng một chân cô không dùng được nên bỏ qua năng lực của Tô Anh cô, rõ ràng cô luôn nhấn mạnh rằng mình không yếu, nhưng họ lại đem Tô Anh trở thành một thứ đồ sứ chỉ chạm nhẹ là vỡ, đem Tô Anh trở thành trẻ con mà che chở, bảo hộ.
Khó thấy được Tưởng Nghị sửng sốt một lần, xác thật là bọn họ đều xem thường Tô Anh, xem nhẹ cô nên mới có thể để Tô Anh nắm được cơ hội này.
Hiếm khi Tưởng Nghị nhìn lại Tô Anh, kỳ thật Tô Anh không hề yếu, lá gan cũng lớn, lúc trước còn dám dùng tay đỡ đạn cho anh! Hiện giờ đi theo Tưởng Nghị lưu lạc trong núi, không hề sợ hãi và hoảng hốt, vững vàng mà bình tĩnh. Tô Anh thuộc dạng người con gái rất dẻo dai và dễ thích nghi.
Tưởng Nghị nắm chặt bàn tay mảnh khảnh của Tô Anh, trong giọng nói mơ hồ có chút ý cười: "Quả nhiên, may mà có em ở đây nếu không thì anh cũng không biết chạy thế nào."
Tô Anh cạn lời, ném tay Tưởng Nghị ra: "Cảm ơn."
Tưởng Nghị lại nắm lại, thấp giọng: "Đừng nghịch, đợi lát nữa có xảy ra chuyện gì anh cũng mặc kệ em."
"......Cũng không mượn anh quản."
"Mặc kệ em, vậy không phải anh sẽ thành cả đời độc thân à?"
"Chỉ cần anh xuất gia làm hòa thượng thì sẽ thành danh chính ngôn thuận."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

