Beta: Jiang
Đỉnh núi yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hơn, cách nhau rất xa nhưng Tô Anh vẫn nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của đám người Khương Triết và Triệu Vũ đang đến gần. Cũng có thể nghe thấy tiếng Lâm Thành Phong và Đào Nhiên thì thầm chèn ép nhau.
Lưu Vận nói với Tô Anh: "Dọc đường đi hai người này đều nói không ngừng nghỉ, tình cảm thật là tốt!"
Tô Anh phì cười một tiếng, rất tán đồng mà gật đầu, tính cách Lâm Thành Phong và Đào Nhiên không khác nhau lắm, không có việc gì nên rất thích lấy việc tổn hại người kia mua vui.
Lưu Vận lại nhìn mấy người sắp tới gần bên kia, nhỏ giọng tiến đến nói bên tai Tô Anh: "Vừa rồi lúc tớ tới, Triệu Nhị nghe nói cậu và Khương Tứ lên núi thì sắc mặt không tốt lắm, lúc đánh nhau cũng rất tàn nhẫn, nhất định là anh ta đang ghen."
Tô Anh trầm mặc, nhìn về hướng bọn họ đi tới.
Lưu Vận nói: "Bọn họ tới rồi, không nói nữa. Tớ chỉ nhắc cậu một tiếng thôi."
Tô Anh nhấp môi cười cười, ừ một tiếng: "Cảm ơn."
"Này, bé hoa nhài, chào buổi tối." Đào Nhiên bên kia đã đến gần, vừa phất phất tay với Tô Anh, vừa cảm khái quả nhiên cảnh sắc cung quanh có một loại phong vị thuần phác tự nhiên. Thật đặc sắc!
Lâm Thành Phong cũng chạy chậm lại đây, ngồi vào vị trí đối diện Tô Anh, nhìn thấy trong tay Tô Anh cầm khoai tây nướng, không nhịn được lẩm bẩm: "Các người ra đây chơi mà lại không gọi tôi!"
Tô Anh đưa miếng khoai tây cho anh: "Muốn nếm thử không? Khương Triết nướng đó."
Lâm Thành Phong: "..."
Vừa lúc Khương Triết và Triệu Vũ cũng đến gần, Lưu Vận không nhịn được nhìn nhìn Khương Triết, lại nghĩ đến dáng vẻ anh ngày thường trên cao nhìn xuống, đúng thật là có một chút đặc biệt.
"Được rồi, coi như anh nói đúng."
"Đương nhiên!"
Đào Nhiên đã đi nhìn một vòng xung quanh, trở về ngồi xuống, nói: "Tôi thấy trăng sao nơi này ngắm cũng không tệ lắm, khung cảnh lại an tĩnh, không chừng có thể khai phá một khu biệt thự? Các cậu cảm thấy thế nào?"
Dường như không chút nghĩ ngợi, Tô Anh trả lời: "Không tốt!"
Khai phá biệt thự thì phải đào núi chặt cây, cô không muốn mang đến tai nạn cho mảnh núi rừng này. Những cái cây đó đáng yêu như vậy, huống chi còn có mấy ngọn núi ở đây, cô vội vàng xua tay, thái độ vô cùng kiên quyết: "Anh Đào Nhiên, ngàn vạn lần đừng làm thế!"
Tô Anh phản đối mãnh liệt làm Đào Nhiên bất ngờ, ngay cả Lâm Thành Phong cũng nhìn bốn phía. Cảm thấy chỗ ngồi cũng không tệ lắm, Đào Nhiên hỏi: "Không tốt thế nào?"
Tô Anh nói: "Phong cảnh trên núi đúng là rất tốt nhưng có phải các anh đánh nhau đánh đến hỏng đầu óc rồi hay không, đã quên dưới chân núi này là nghĩa địa à?"
Đào Nhiên: "..."
Lâm Thành Phong: "..."
"Khụ khụ ——" Lưu Vận sặc đến đỏ mặt: "Ngại quá, mọi người cứ tiếp tục."
Đào Nhiên và Lâm Thành Phong liếc nhau, sờ sờ mũi ngồi ngó trái ngó phải, Đào Nhiên đoạt lấy miếng khoai tây trong tay Lâm Thành Phong, cắn một miếng to ăn luôn.
Giọng nói châm chọc của Khương Triết truyền đến: "Có người cho rằng tôi phát hiện bảo bối gì đó ở đây, muốn tới chia một chén canh à?"
Đào Nhiên nói: "Đương nhiên không phải!"
Lâm Thành Phong trừng lớn mắt, nhìn Đào Nhiên: "Không cái con mẹ anh ấy, Đào Đại thiếu, anh thật sự là người thấy tiền mà sáng cả mắt!"
Cũng không trách Đào Nhiên nghĩ nhiều được, thành phố C này có nhiều đỉnh núi nổi tiếng, phong cảnh lại xinh đẹp, phương tiện công cộng có đầy đủ, còn đặc biệt cung cấp sân đóng quân dã ngoại. Tất cả đều tốt hơn so với nơi này, Khương Tứ cố tình mang theo bé hoa nhài tới này một nơi bình thường nhất, đỉnh núi ngày thường ít người tới nhất, có thể không khiến người ta nghĩ nhiều sao?
Tô Anh mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào: "Dù sao nơi này cũng không được."
Đào Nhiên cười ha hả: "Chỉ đùa một chút mà thôi, bé hoa nhài khẩn trương như vậy làm gì?"
Tô Anh cười nói: "Bởi vì em thích nơi này, không muốn bị anh phá hủy, em thích dáng vẻ chúng nó hiện tại."
Đào Nhiên nhấc tay đầu hàng, cười nói: "Không dám không dám, nếu anh thật sự làm cái gì khiến em thương tâm, bé hoa nhài, không cần em ra tay, bên kia đã có người muốn đánh chết anh."
Tô Anh sửng sốt, nhìn về phía Khương Triết, đứng ở phía sau Khương Triết là Triệu Vũ cả người đều toả ra hơi thở u ám.
Người đàn ông toàn thân màu đen kia, cả người trầm tĩnh như một cây đại thụ dựng đứng trong đêm tối, cứng rắn mà đĩnh đạc, dáng đứng sừng sững bất động, nhìn một cái, khiến cho người ta không thể bỏ qua.
Cô phất phất tay: "Anh Triệu Vũ."
Triệu Vũ câu môi dưới, thanh âm thấp thuần mang theo một tia khàn khàn: "Tô Anh."
Cô gái ngoan ngoãn ngồi ở ghế trên, trong ánh mắt chan chứa ý cười, nơi nơi đều lộ ra ấm áp, cô như vậy, thật sự làm người ta nhìn không ra một chút sơ hở.
- --
Bởi vì có người đột nhiên tới, bàn ghế và nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị trước đều không đủ dùng, nhưng trợ lý Diêu cũng rất chu đáo đã chuẩn bị tốt, đưa tới thêm một ít nguyên liệu nấu ăn tươi mới.
Lâm Thành Phong rất hứng thú với mấy que nướng, Lưu Vận không chịu nổi sự giằng co của một bàn đàn ông này, chạy theo Lâm Thành Phong. Cô ấy còn hỏi Tô Anh có đi hay không, tốt nhất là nên thoát đi trung tâm chiến hỏa! Tô Anh lắc đầu nói cô lười, chỉ muốn ăn, không muốn làm gì cả.
Kỳ thật chỗ ngồi hiện tại rất kì lạ, Triệu Vũ ngồi ở đối diện Tô Anh, Khương Triết ngồi ở bên phải cô, bên trái là Đào Nhiên, không hiểu sao không khí khẩn trương lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

