Beta: Thư Thư
Lúc Khương Triết đến tiệm hoa của Tô Anh, cô đang rửa hoa quả trên lầu. Rửa hai quả táo và hai quả lê xong, cô lau khô nước, dùng túi vải nhỏ bọc lại rồi xếp vào chiếc túi vải bố màu lam nhạt có hoa li ti; Tô Anh rửa kỹ từng quả nho óng ánh rồi đặt chúng vào hộp đựng cơm trong suốt; ngoài ra cô còn làm cơm nắm và sushi, dùng bình giữ nhiệt để đựng nước ấm, bỏ đầy cả chiếc túi to.
Cô ôm túi đồ, lẩm bẩm: "Hình như hơi nặng."
Nhưng nếu phải chọn lựa, cô không nỡ bỏ món nào ra.
Khương Triết khoanh tay trước ngực, tựa người vào cửa. Anh nhíu mày, nở nụ cười, sau đó bước tới xoa đầu cô gái nhỏ: "Nặng à?"
Tô Anh ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Ừ, nặng lắm! Lát nữa leo núi sẽ rất mệt."
Cô dùng cặp mắt đen trắng rõ ràng để nhìn anh, hàng lông mày nhỏ nhắn nhíu lại vì lo lắng, khuôn mặt trắng sứ nõn nà kiều diễm. Ánh mắt Khương Triết lại càng thâm sâu, mùi hương vương nơi chóp mũi đã đập tan lý trí của anh, suýt chút nữa khiến anh ôm chầm cô vào lòng!
Anh liếc mắt cực nhanh, dùng tay nhấc chiếc túi vải hoa li ti lên, cất giọng khàn khàn: "Không nặng."
Tô Anh bĩu môi: "Sức anh lớn, đương nhiên không nặng."
Khương Triết nói: "Chẳng lẽ anh lại để người gầy như em làm việc nặng sao?"
Tô Anh cười tủm tỉm: "Chia nhau ra đi, sức anh lớn nhưng rồi cũng mệt mà."
Trong lòng Khương Triết hơi dao động, anh đưa túi vải qua phía Tô Anh và nói: "Cùng nhau ư?"
Tô Anh ây ây, nghĩ đến cô và anh cùng xách túi vải hoa kia, rõ ràng là cũng không nặng đến mức như vậy, lại còn có vẻ ấu trĩ.
Có lẽ Khương Triết cũng cảm thấy kỳ quái, anh khẽ cất tiếng ho. Thấy Tô Anh cắn cái miệng nhỏ, anh nhíu mày, véo mạnh vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô: "Vật nhỏ!"
Tô Anh "xì" một tiếng: "Tự anh nói đấy, lại còn trách em!"
Khương Triết tiến lên một bước, dùng cặp mắt thâm thúy nhìn cô, khóe miệng anh nở nụ cười như có như không: "Anh nói gì cơ?"
"Hả?"
"..."
Cô đã dựa trúng chiếc bàn kính, không thể lùi thêm nữa, đành đưa tay ra cản anh, bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, anh chưa hề nói gì cả."
Đáy mắt Khương Triết xuất hiện ý cười: "Ngoan."
Tô Anh trợn mắt với anh, cảm thấy hơi buồn cười.
Thật ra chuyện này chẳng có gì cả.
Bởi vì phải ra ngoài nên hôm nay Tô Anh không mở cửa tiệm. Sau khi đi ra với Khương Triết rồi, cô mới khóa cửa tiệm hoa.
Trái lại Trần Thục Phân vẫn hỏi cô: "Muốn đi ra ngoài sao?" Bà hoài nghi nhìn Khương Triết. Người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh Tô Anh hiếm khi gật đầu lễ phép với bà như vậy, bà biết đối phương không dễ chọc, Tô Anh làm cách nào cũng không vứt bỏ được anh. Trần Thục Phân lo cô bị ép buộc.
Tô Anh cười tủm tỉm, gật đầu, huơ huơ chiếc túi vải hoa trong tay: "Dạ! Con và Khương Triết lên núi ngắm cảnh."
Trần Thục Phân thấy Tô Anh chuẩn bị cả túi, lập tức biết mình suy nghĩ nhiều rồi. Bà nói: "Đi leo núi à? Vậy hai đứa phải chú ý an toàn, trong núi có rắn, cẩn thận đó."
Tô Anh nói: "Dạ, con biết rồi. Tạm biệt dì Trần."
Trần Thục Phân cũng vẫy tay, nhìn Tô Anh và Khương Triết lên rời khỏi.
Bà về tới nhà, đi lên lầu thấy Lưu Vận còn đang ngủ nướng trên giường, bà vỗ vai con gái rồi nói: "Đừng ngủ nữa, mau dậy đi!"
Tối hôm qua Lưu Vận tăng ca, mệt đến độ không chịu nổi. Cô lẩm bẩm mấy tiếng rồi lại chui vào trong chăn, Trần Thục Phân nói: "Vừa rồi mẹ thấy Tô Anh và Khương Triết cùng nhau lên xe, Tô Anh trông có vẻ rất vui, con nói xem có phải bọn họ làm hòa rồi không?"
Lưu Vận vốn đang ngủ mê man cũng phải bật dậy: "Mẹ, mẹ nói gì cơ?"
Trần Thục Phân nói: "Mẹ nói có phải Tô Anh và Khương Triết làm hòa rồi không, họ đi chơi chung đó! Nhưng lần này mẹ thấy không khả quan, lúc trước chịu nhiều đau khổ như vậy, bây giờ lại ở bên nhau, sau này biết phải làm sao?"
Lưu Vận gãi gãi mái tóc rối bù: "Quái lạ, con chẳng hề nghe Tô Anh nói gì cả, có phải mẹ nhìn lầm không?"
Trần Thục Phân hừ một tiếng: "Mẹ con chưa có già cả mắt mờ đâu!" Bà ngẫm nghĩ: "Thôi, Tô Anh lớn rồi, nó tự có suy nghĩ và dự định của riêng mình, chúng ta không nên quản nhiều như vậy."
Lưu Vận nói: "Đợi Tô Anh về, con hỏi cô ấy một chút."
Bởi vì Lưu Vận cũng cảm thấy Khương Triết nguy hiểm. Người đàn ông đó nguy hiểm, gia thế cũng nguy hiểm, tóm lại không tính là người lương thiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

