Beta: Jiang
Gần đây tâm tình của Lâm Thành Phong không tốt lắm, bất kể là ở nhà hay là ở công ty, không còn ôn hoà giống trước kia, anh thường xuyên nhíu mày lâm vào trầm tư, thỉnh thoảng còn ngơ ngác.
Anh khác thường như vậy khiến cả mẹ Lâm cũng chú ý tới, không đành lòng được hỏi: "Con thất tình à?"
Lâm Thành Phong nhìn mẹ mình, ánh mắt dại ra, anh nghĩ cho dù thất tình thì anh cũng sẽ không khổ sở giống như bây giờ.
Vụ tai nạn xe cộ kia đối với anh như một giấc mộng, ở trong mộng anh còn chưa kịp sợ hãi, tỉnh dậy thì biết chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, nhưng thật ra cảm thấy mạng của mình rất lớn, nhìn có vẻ bị thương nặng, kỳ thật đều là bị thương ngoài da, làm sao lại khủng bố giống như lời bác sĩ đã nói?
Anh vẫn luôn cho rằng kết quả này là do anh và Tô Anh có vận khí tốt, vì vậy mới có thể gặp tai nạn mà vẫn bình yên vô sự.
Nhưng có một ngày đột nhiên có người nói với anh rằng, anh mạnh khỏe là do có một người khác trả giá rất nhiều rất nhiều mới đổi lấy được, mà anh lại hoàn toàn không biết gì về việc đó cả...
Loại cảm giác này đương nhiên sẽ không dễ chịu, trong lòng trải qua đủ loại cảm xúc, áy náy lại khổ sở, cuối cùng chỉ còn lại đau lòng khó tả.
Anh vẫn luôn muốn đi thăm Tô Anh, nhưng bây giờ rõ ràng Tô Anh đang trốn tránh bọn anh, cô không muốn cho bọn anh biết. Khương Tứ cũng giúp cô lừa gạt mọi người, mà anh lại không cách nào miễn cưỡng cô, bởi vì sợ cô chịu áp lực quá lớn, thậm chí anh còn không đi tìm cô.
"Bé hoa nhài này thật sự rất ngốc."
"Hả? Tô Anh đã làm việc gì ngốc nghếch sao?"
Lý Vân Khê nằm trong ổ chăn ngửa đầu nhìn người đàn ông dựa vào đầu giường hút thuốc, ngực anh rộng lớn, cơ bắp rắn chắc nổi lên, khuôn mặt tuấn mỹ. Bởi vì mới làm hai lần nên trên người anh đổ chút mồ hôi ướt át, trong sự lười biếng lộ ra gợi cảm đủ câu dẫn người khác.
Đào Nhiên lắc lắc đầu: "Không có gì."
Lý Vân Khê ngoan ngoãn trả lời: "Đã lâu rồi em không gặp Tô Anh, cô ấy còn nói muốn xem phim truyền hình của em đấy."
Đào Nhiên nghi hoặc ừ một tiếng: "Bé hoa nhài nói? Cô ấy thích xem TV à?"
Lý Vân Khê gật gật đầu, cẩn thận dựa vào anh, cười nói: "Đúng vậy. Cô ấy còn nói nhất định em sẽ nổi tiếng, chỉ là bộ phim này em diễn cũng bình thường thôi, tuy rằng hơi có tiếng tăm nhưng là cách nổi tiếng thật sự còn xa lắm."
Trong lòng Đào Nhiên cân nhắc, anh hút điếu thuốc, phun ra vòng khói, nói: "Nếu bé hoa nhài nói em sẽ nổi tiếng, em nhất định phải nổi tiếng. Cho dù em không làm được, tôi cũng có thể nâng em lên thành ngôi sao hạng nhất."
Dáng vẻ Lý Vân Khê bất ngờ, cô nhìn nhìn Đào Nhiên, anh ngậm điếu thuốc, nhướng mày cười cười: "Để bé hoa nhài cảm thấy mình đã nói đúng, tiên đoán trở thành sự thật, như vậy cô ấy sẽ vui vẻ."
Lý Vân Khê: "..."
Trong nhất thời cô không nói gì, cực kỳ kinh ngạc.
Cô cảm thấy mấy người đàn ông này có khả năng đều đã trúng độc, độc của Tô Anh. Thậm chí cô còn hoài nghi Đào Nhiên có phải cũng thích Tô Anh hay không, anh nâng cô nổi tiếng là vì muốn Tô Anh vui vẻ sao?
Này...
Cũng không thể trách Lý Vân Khê nghĩ nhiều, thật sự do ý tưởng của Đào Nhiên tránh không khỏi quá ái muội.
Đào Nhiên đã dập điếu thuốc vào gạt tàn ở đầu giường, anh vỗ vỗ Lý Vân Khê đang được anh ôm bên cạnh, Lý Vân Khê hiểu ý tránh ra, anh đứng dậy xuống giường, nhặt khăn tắm trên mặt đất lên quấn ngang hông, lắc đầu nói: "Em không hiểu, gần đây tâm tình bé hoa nhài không tốt, Khương Tứ và Triệu Nhị chỉ hận không thể hái trăng sao trên trời xuống đưa tới trước mặt cô ấy, khiến cô ấy vui vẻ."
Lý Vân Khê đứng dậy theo anh, lấy váy ngủ mặc vào, nghi hoặc: "Tô Anh bị làm sao vậy?"
Đào Nhiên nhíu mi: "Không có gì."
Anh vào phòng tắm, thay đổi quần áo sạch sẽ bước ra: "Vân Khê, gần đây cũng đừng tham gia những hoạt động lung tung rối loạn, tôi để trợ lý nhìn xem tài nguyên nào tốt, bảo cậu ta liên hệ em rồi em tự mình chọn."
Anh phải đi.
Lý Vân Khê nói: "Được."
Đương nhiên, đến khi trợ lý của Đào Nhiên đưa những kịch bản điện ảnh và hợp đồng đại diện tốt nhất tới trước mặt để cô lựa chọn, cô vẫn còn cảm thấy hoảng hốt và không dám tin tưởng. Trong lúc nhất thời không biết nên vui vẻ hay nên khổ sở, ngay cả người đại diện của cô cũng kinh ngạc kêu to: "Vân Khê, cô cho Đào Đại thiếu uống thuốc gì? Mà anh ta đối xử tốt với cô như thế!"
Lý Vân Khê lắc đầu: "Tôi không làm gì cả."
"Không? Chẳng lẽ cô theo Đào Đại thiếu mấy năm, hiện giờ rốt cuộc anh ta phát hiện đã yêu cô, lâu ngày sinh tình, cho nên muốn lấy lòng cô sao?"
"Không phải anh muốn như vậy à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

