“Bà chủ, mấy người hàng xóm thích gì tôi cũng biết hết!” Không đợi được hỏi lại, Du Tố Tố cuối cùng cũng đứng dậy được, chủ động thể hiện ưu thế của mình.
Thấy Diệp Tuyền không mấy hào hứng, Du Tố Tố đổi sang câu khác: “Tôi rất giỏi việc nhà, quét dọn cực kì sạch! Sinh hoạt của cô cứ để tôi phụ trách~”
Du Tố Tố cố gắng thổi bay lớp vải chống bụi, lộ ra mấy khe hở sạch sẽ đáng ra bị phủ đầy bụi. Đừng nói là rác rưởi và mạng nhện ở bên dưới, ngay cả một chút bụi cũng không có.
Giống hệt chốt cửa không chút bụi nào kia.
Mặt đất và tấm vải chống bụi bị bám một lớp bụi dày kia rõ ràng là để che mắt người khác.
Thích sạch sẽ là thói quen tốt, Diệp Tuyền hài lòng gật đầu, tuyên bố cô ấy đã qua vòng phỏng vấn.
“Việc vệ sinh trong cửa hàng giao cho cô.” Diệp Tuyền vỗ vai Du Tố Tố, đi qua cô ấy rồi lên tầng, mở một bên cửa sổ, lôi một cái ghế sạch ra nằm.
Ánh mặt trời chói lọi chiếu vào từ bên ngoài, xua tan cảm giác lạnh lẽo bên trong, cảm giác ấm áp khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ.
Giọng nói của Diệp Tuyền vang lên từ tầng trên: “Làm tốt sẽ được thưởng thêm, tùy cô chọn tiền âm phủ hay nhân dân tệ.”
Tốc độ quét nhà của Du Tố Tố lập tức tăng lên.
Muốn từ chối cũng không được, cả đời này cũng không từ chối nổi.
Hóa đơn tiền điện, hóa đơn Internet, hội viên mấy trang tiểu thuyết, video, cô ấy đến đây!
Những năm qua, một mình Du Tố Tố bị nhốt trong cửa hàng trống không, chỉ có thể vểnh tai lên hóng tiếng nói chuyện bên ngoài, có quỷ mới biết tại sao cô ấy lại đến đây!
Nếu ở chỗ khác, Du Tố Tố muốn chạm vào đồ đạc cũng rất khó khăn, nhưng cô ấy là địa phược linh ở đây, có thể dễ dàng quét tước, dọn dẹp.
Nếu quá bẩn thỉu, bản thân cô ấy cũng không ở nổi, bụi bặm trong cửa hàng là bụi mới, bởi vậy cũng rất dễ quét. Dù một phần âm khí trói buộc cô ấy đã bị lấy đi, sức mạnh bị tổn thất không nhỏ, âm khí thổi quanh một vòng, cuốn tro bụi vào trong thùng rác cũng chỉ mất vài phút.
Du Tố Tố không dám thông báo với bà chủ mới cộc cằn, đành phải tiếp tục tự tiêu khiển tự vui vẻ, chờ cô tiếp tục giao việc.
Bóng quỷ nhỏ giọng đếm vài bậc cầu thang, cô ấy bước lên vài bước, bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng.
Du Tố Tố bị nhốt ở sảnh suốt mấy năm qua, cô ấy khiếp sợ lùi hai bước, rồi lại dè dặt bước lên cầu thang lần nữa.
Âm khí trói buộc cô ấy không cản cô ấy lại như lúc trước. Mãi đến khi đi lên tầng hai, Du Tố Tố mới dám tin rằng bản thân thật sự có thể lên tầng.
Khi thực hiện làm phép, nhóm đạo sĩ nói với cô ấy, giải trừ âm khí trói buộc cần thời gian, phải trăm năm sau cô ấy mới được giải thoát hoàn toàn. Nửa năm qua, phạm vi hoạt động chỉ rộng thêm được mấy mét vuông, cô ấy chán đến mức đã đếm xem ở đây có bao nhiêu viên gạch cả trăm lần, nhớ rõ từng cái bàn, cái ghế khác nhau chỗ nào.
Du Tố Tố vốn tưởng rằng vài năm nữa cô ấy mới có thể rời khỏi tầng một, ngắm nhìn những thứ mới mẻ khác.
Tuy rằng âm khí trói buộc rất đau, nhưng lại không bị đổi thành tàn hồn, quả thực rất đáng giá!
Mà thế này, may mà...
Du Tố Tố nhìn về phía căn phòng duy nhất đang mở ở tầng hai. Bà chủ trẻ vừa nhậm chức đang gác chân lên cửa sổ, chiếc ghế tựa hơi nghiêng, cả người cô như không có xương, dựa vào ghế ngủ say.
Qua ô cửa sổ được mở một cánh, ánh nắng đã lâu không thấy chiếu lên người cô gái, giống như một chiếc chăn màu vàng ấm áp bao bọc cô. “Nhìn chút thôi, đừng đứng dưới ánh mặt trời, sẽ chết đấy.”
Diệp Tuyền không mở mắt, khẽ phất tay: “Dọn xong rồi à? Sau này cửa hàng mở vào buổi tối, không có việc gì thì tự chơi một mình, đừng gọi tôi. Đúng rồi, trừ căn phòng này, cô tùy ý chọn một phòng trên tầng hai cho mình đi.”
Vậy mà cô ấy còn có phòng của riêng mình! Du Tố Tố ngạc nhiên, cô ấy mừng rỡ nhảy cẫng lên.
Làm việc một chút rồi có thể nằm xuống nghỉ ngơi cùng bà chủ, chẳng phải như vậy tốt hơn cảnh một thân một mình trong cửa hàng nhiều sao? Tính tình bà chủ mới hơi kỳ lạ, nhưng thật ra là người tốt.
Lý Hồng Vân tựa vào khung cửa ở cửa hàng tiện lợi nhà mình, quay đầu nhìn cánh cửa cuốn chống trộm của cửa hàng cuối phố mở lên, cô gái mấy ngày nay không thấy ra ngoài, hiện tại vẫn bình an vô sự bước ra.
Bà ấy ngạc nhiên khi nhận ra sắc mặt của Diệp Tuyền không những không sợ đến xanh mặt như những người trước đó, ngược lại gương mặt trắng trẻo ửng hồng, vừa thấy đã biết cÔngủ rất ngon.
Diệp Tuyền mở cửa để nhân viên vận chuyển lắp đặt mấy thiết bị điện mới mua, sau khi cắm điện thử, lại thấy Lý Hồng Vân đi đến chỗ cô. Thoáng thấy một tầng âm khí lờ mờ trong mắt Lý Hồng Vân, Diệp Tuyền không khỏi nhíu mày, cô liếc mắt nhìn Du Tố Tố đang bị một đống đồ gia dụng vây quanh.
Du Tố Tố chợt luống cuống: “Bà chủ, thật sự không phải tôi làm!”
Cô ấy bị nhốt suốt nhiều năm, nhìn gì cũng thấy mới mẻ, cũng đồng nghĩa với việc sẽ quý trọng những tháng ngày tươi đẹp này, sẽ không làm chuyện tổn hại âm đức như hại người!
“Tôi chưa nói là cô mà.” Lần đầu Diệp Tuyền gặp Lý Hồng Vân, trên người bà ấy có âm khí, vốn tưởng rằng đối phương bị ảnh hưởng từ địa phược linh, là bà chủ thì nên có trách nhiệm giải quyết. Nhưng hiện tại nhìn kĩ, chỉ sợ Lý Hồng Vân tình cờ gặp phải ở chỗ khác, mà không phải vô tình đi gần quỷ, ít nhất là đã tiếp xúc quá gần gũi.
“Nhưng đừng để tôi phát hiện ra chuyện nửa đêm cô học lời thoại trong mấy bộ phim cẩu huyết... Dù có dọa hàng xóm hay không, tôi mà bắt được sẽ trừ tiền lương.”
Cô hồn dã quỷ ở trong nhà trống lâu ngày sẽ coi nhà là của mình, cố ý dọa người khác, đuổi người ta đi. Thật ra Du Tố Tố chưa từng nghĩ đến việc dọa người khác, nhưng ban ngày còn có thể nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện từ bên ngoài, ban đêm quá nhàm chán, cô ấy không nhịn được mà muốn gây chuyện—— vì thế, mấy câu chuyện ma càng ngày càng nghiêm trọng, được lan truyền cũng đáng sợ hơn.
Ngủ không ngon, dương khí không đủ, hàng xóm xung quanh dính phải mấy thứ không sạch sẽ, Du Tố Tố cũng phải chịu một trách nhiệm một phần.
“Oái!”
Du Tố Tố cảm thấy xấu hổ rất muộn màng.
Trước đây làm gì có ai nhìn thấy đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



