Nữ quỷ bỗng dưng cảm thấy sau lưng nổi một trận ớn lạnh mà không hiểu tại sao.
Nữ quỷ bị kẹt ở tầng một, không thể đi lên, cô ấy gục đầu xuống đất nhảy lên nhảy xuống bậc thang, cuối cùng cũng đợi được đến lúc Diệp Tuyền đi xuống lầu.
Nữ quỷ vội vàng đuổi theo, đóng vai nữ chính thời xưa, không ngừng rơi nước mắt.
“Sao mới đó mà đã xem xong rồi? Ô ô ô, cô phải đi rồi hả, cô đi đi, đi rồi thì không cần quay lại, tôi có chết ở chỗ này cô cũng mặc kệ đi!”
Cô ấy vừa khóc vừa đánh rơi các bộ phận trên mặt ra ngoài, ngay cả tứ chi cũng rơi ra, đôi mắt đẫm máu và nước mắt rơi ra ngay trước chân Diệp Tuyền.
Mí mắt Diệp Tuyền liên tục giật, cô không nhịn được nữa liền nói: “Dừng lại đi.”
“Hả?” Nữ quỷ nghe vậy liền sửng sốt.
Đôi mắt đờ đẫn quay tròn trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào Diệp Tuyền: “Cô thấy được hả?”
“Cô thấy được đúng không?” Giọng nữ quỷ đột nhiên cao lên, chói tai như tiếng móng tay cào vào bảng đen.
Đầu của cô ấy bay lên vì hưng phấn, đôi mắt trống rỗng không ngừng rỉ máu, âm khí điên cuồng tràn ra khắp cửa tiệm: “Khặc khặc khặc, cô nhìn thấy tôi. Đây là địa bàn của tôi__”
Chủ tiệm mới có thể thấy quỷ, đã vậy còn là người thường, ngày lành của cô ấy tới rồi!
Nhìn thấy quỷ còn không biết chạy đi trốn, chắc là bị dọa cho sợ chết khiếp rồi chứ gì. Chỉ cần hăm dọa cô là mình sẽ có người nói chuyện, có người cúng dường cho mình, xem phim truyền hình đồ nữa, hehehe!
Một trận đau nhức đã lâu không cảm giác được sau khi chết bỗng nổ tung từ đỉnh đầu, cắt ngang mộng đẹp còn đang dang dở của nữ quỷ.
Nữ quỷ chỉ cảm thấy mình hoa mắt thật rồi!
Nữ quỷ: Cái gì vừa bay ra vậy? Đầu của mình à, không sao đâu....xảy ra chuyện lớn rồi!!!
Diệp Tuyền dẫm lên cái đầu bật ra sau khi bị đá ra sau, cúi đầu nhìn nữ quỷ: “Địa bàn của ai?”
Hóa ra người ngốc không phải chủ tiệm mới mà là mình QAQ.
Ai mà ngờ là trong số những đạo sĩ được mời tới trước đó, kể cả đạo sĩ nổi tiếng nhất là Bạch Vân Quan cũng không có mắt âm dương, nhưng một đầu bếp không những nhìn thấy mà còn trực tiếp bắt lấy cô ấy rồi đánh cho một trận!
Rốt cuộc vị đại sư này từ đâu tới vậy, lại còn không cầm bùa mà chỉ vung nắm đấm? Nếu cô có bản lĩnh như vậy sao không đi bắt quỷ trừ tà luôn đi tự dưng lại mở tiệm ăn làm gì?
Nữ quỷ nhanh chóng quỳ xuống: “Đây là địa bàn của cô, của cô! A a a tôi không giết ai cả đại sư xin đừng giết tôi!!!”
“Lau sạch máu đi, bẩn muốn chết.” Diệp Tuyền chán ghét đá cái đầu đầy máu của nữ quỷ, nhìn xuống mặt đất.
Máu cùng nước mắt của quỷ đều là ảo ảnh của âm khí, sẽ không làm bẩn bất cứ thứ gì, chỉ là nhìn thôi đã thấy khó chịu. Ở thế giới tận thế phải chịu đựng thì thôi không tính, hiện tại cô muốn yên ổn dưỡng lão nên không thể để mình chịu thiệt được.
Vết máu lộn xộn trên người nữ quỷ nhanh chóng biến mất, tứ chi của cô ấy lập tức trở về vị trí ban đầu, trông cực kì ngoan ngoãn. Ngoại trừ làn da trong suốt nhuốm màu xanh lam và xám ra thì trông cô ấy không khác gì một người sống.
Cuối cùng, trước mắt không còn màu máu ghê tởm nữa, tâm tình của Diệp Tuyền cũng tốt hơn rất nhiều, còn kiên nhẫn bàn bạc kế hoạch tương lai cùng nữ quỷ.
“Cửa tiệm này là của tôi, tôi cho cô hai lựa chọn, hoặc là thuyết phục tôi để cô ở lại nơi này để trả nợ, hoặc là tôi đuổi cô đi...”
“Cái gì cơ? Lại còn...trả nợ á? Tôi là quỷ, không ăn không uống cũng không cần mua nhà ở, lấy đâu ra nợ??” Nữ quỷ ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Diệp Tuyền chặc lưỡi: “Chỗ cô đang ở là của cô hả? Tiền tạm trú trước đây đã trả chưa? Chưa kể cô còn dọa mấy người chủ trước bị ảnh hưởng tinh thần, thuê người làm cũng không được, không phải mấy thứ này đều tính hết lên người tôi sao? Còn nữa, sắp tới tôi sẽ mở quán ăn, cô ở đây sẽ khiến âm khí ảnh hưởng đến khách hàng, chi phí để giải quyết ảnh hưởng cũng phải tính vào...”
Ban nãy khi nữ quỷ liên tục lầm bầm lầu bầu bám riết lấy cô, Diệp Tuyền cũng đã hiểu đại khái mấy sự kiện nháo quỷ trước đó của cửa tiệm này là như thế nào.
Nữ quỷ Du Tố Tố là nạn nhân của một vụ tai nạn xe hơi ở đây vài năm trước, ngoài ý muốn trở thành linh hồn đặc biệt không thể rời đi.
Khi cô ấy buồn chán liền hiện ra rồi xem TV lúc nửa đêm, không thì lại mò mẫm để lấy đồ vật, mấy người chủ tiệm trước đó đều bị dọa cho sợ chết khiếp. Cuối cùng sau khi mời được đại sư đến liền phát hiện cô ấy thật sự không hại người, đạo sĩ của Bạch Vân Quan đã cho cô ấy một cơ hội, từ từ cởi bỏ trói buộc, sau đó đợi đến khi những trói buộc kia biến mất thì đưa cô ấy đi đầu thai.
Bố trí xong xuôi quả thực không ảnh hưởng đến người khác nữa, nhưng chủ tiệm trước đó biết mình phải sống chung với quỷ thì thà mất tiền còn hơn là mở cửa hàng, lúc này mới đến phiên Diệp Tuyền mua lại.
Nhóm đạo sĩ bày một tấm lưới mỏng màu trắng nhằm hấp thụ âm khí, tránh âm khí từ địa phược linh bám lên người sống, đồng thời họ dần cảm nhận được nguồn gốc âm khí.
Đây là sức mạnh của địa phược linh, cũng là sự trói buộc của địa phược linh.
Diệp Tuyền hờ hững nâng mắt, thần quang trong mắt bình tĩnh chuyển động, một luồng sáng tỏa ra từ lòng bàn tay cô, túm chặt âm khí như sợi dây thừng vốn không thể chạm tới, cô kéo một cái —— “Đau, đau đau!” Nữ quỷ gào khóc thảm thiết, bóng quỷ càng nhạt dần, vẻ đáng sợ lúc ẩn lúc hiện, dường như không duy trì được dáng vẻ bình thường.
Diệp Tuyền ném âm khí đi, xòe bàn tay: “Ồ, chỉ giải trừ trói buộc thôi mà cô đã không chịu được, nếu bị lấy mất hoàn toàn, có thể cô sẽ biến thành tàn hồn.”
“...” Nữ quỷ nghe vậy liền co rúm lại.
“Ừm?”
“Tôi chọn cái đầu tiên!” Nữ quỷ sợ run người, vội vàng đáp lại trong khi đang cố kìm nước mắt.
Cô ấy đã nghe nhóm đạo sĩ nói, biến thành tàn hồn chỉ tốt hơn hồn phi phách tán một chút, dù kiếp sau miễn cưỡng đầu thai làm người cũng gặp khó khăn đủ đường, còn bệnh tật liên miên, thà chết quách cho xong.
Vì vậy, cô ấy không còn lựa chọn nào khác!
Có ai quản chuyện ngược đãi quỷ không thế!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



