Khi đang nói chuyện, Lý Hồng Vân đã đến rồi: “Tiểu Diệp, ô mai tôi mới mua ăn ngon lắm, cháu muốn nếm thử chút không?”
Thấy bà ấy siết chặt tay, mặt trắng bệch, do dự không dám lại gần hơn, Diệp Tuyền quan tâm tiếp chuyện: “Được. Dì chờ một chút, vừa khéo cháu vừa làm bánh ngải cứu xốp(*), cháu mới đến nên còn phải nhờ dì chỉ bảo nhiều.”
(*)bánh ngải cứu Trung Quốc, bánh có dạng xốp (như bánh bông lan), không phải bánh dẻo như bánh ngải.
Lọn tóc trên tai của cô được buộc gọn, lộ ra ngũ quan xinh đẹp.
Vốn là ngoại hình đẹp đẽ khó gần, nhưng mắt phượng cong lên, nụ cười giống làn gió xuân lười biếng được ánh nắng sưởi ấm, làm người ta cảm thấy thoải mái.
Phía sau cô, mặt tiền cửa hàng chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng dường như đã hoàn toàn lột xác, đồ đạc được sắp xếp ngăn nắp, rèm trước sau đều mở, không gian sáng sủa đem lại cảm giác dễ chịu.
Lý Hồng Vân thở hắt ra, miễn cưỡng cười gượng: “Trông cũng được phết.”
Diệp Tuyền xoay người vòng ra sau bếp mở vỉ hấp, vừa mở ra, mùi hương lập tức lan tỏa. Không giống bánh táo mùa đông cực ngọt và bánh rán dầu, cũng không giống mùi nồng nặc thuần túy của lá ngải cứu bình thường, món điểm tâm có mùi hương nhẹ nhàng mang theo hơi nước, hương thơm như lan ra khắp nơi, len lỏi vào mũi, khiến người khác phải nhìn sang.
Ngay cả ông chủ quán rau xào bên cạnh cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Diệp Tuyền cắt một góc ra, gấp giấy thấm dầu thành hình chóp nhọn, cầm bánh xốp đã cắt thành khối nhỏ rồi đưa cho Lý Hồng Vân. Màu xanh được nhuộm bởi lá ngải cứu nhạt hơn màu trà xanh, là sắc xanh đáng yêu đặc trưng của mùa xuân, bên trên còn vương hơi nước màu trắng, như sương sớm đầu xuân. Phần mặt bánh có màu đậm nhất, ở giữa có màu nhạt, cực kỳ giống chồi non mới lên. Khối bánh nhỏ bằng hai ngón tay, có thể đút cả vào miệng, bánh thoang thoảng mùi bánh mới, mấy cây tăm cắm bên trên, trông sạch sẽ, gần gũi lại cực kỳ xinh đẹp.
Nếu bản thân không nhận ra đây vốn là món gì, chỉ nhìn thoáng qua, suýt nữa Lý Hồng Vân đã nghĩ đây là bánh ngọt tinh xảo từ tiệm bánh mà con gái thích nhất.
Bà Ngưu dắt cháu trai từ trường mẫu giáo về nhà, cháu trai chưa cởi giày đã vọt tới cạnh cửa sổ, cách một lớp kính, hít mạnh mấy cái.
“Bà ơi, thơm quá! Cháu muốn ăn cái đó!”
“Ăn gì mà ăn!” Giờ này còn chưa đến giờ nấu cơm, bà Ngưu ngửi mùi bên ngoài một chút đã nhận ra là cô gái trẻ mới đến kia lại đang công kích bằng đồ ăn.
Bà Ngưu nghiêm mặt: “Đồ ăn bên ngoài đều dùng mấy thứ dưới cống để làm chất phụ gia, không sạch sẽ. Không được nhìn, nhà kia có quỷ, nếu còn nhìn tiếp, có khi quỷ sẽ bắt cháu đi rồi ăn thịt!”
Trong tiểu khu, ngoại trừ mặt tiền là mấy cửa hàng, phía sau đều là những tòa nhà cao bảy, tám tầng. Cháu trai nhỏ im lặng vài giây, kiễng chân thấy Diệp Tuyền cầm thứ gì đó ra ngoài, lập tức bắt đầu làm ồn: “Chị ấy cho người khác ăn, họ cũng chưa bị ăn thịt! Cháu cũng muốn ăn mà! Bà, bà cũng muốn ăn, cháu thấy bà nuốt nước bọt!”
“Nói lung tung! Có gì hay mà ăn chứ, không phải chỉ là bánh làm từ cây ngải cứu thôi à , chúng ta có cả đống! Quay lại ngay, chờ chị cháu về rồi chúng ta ăn cơm.” Bà Ngưu kéo cháu trai xuống khỏi bậu cửa sổ, quay đầu nhìn một mâm đầy bánh thanh đoàn tết Thanh Minh vừa lấy ra từ tủ lạnh.
...Đừng nói nữa, thực sự không thơm bằng cô bé kia làm.
Lý Hồng Vân trở thành vị khách đầu tiên, là người có quyền lên tiếng nhất về việc rốt cuộc bánh có ăn được hay không.
Chọn một miếng rồi cắn xuống, bánh đặc như tổ ong, mềm mại lại dẻo dai, khi răng chạm vào, bánh hơi nảy lên, xốp vừa phải. Vị ngọt của mạch nha vừa đủ, làm giảm độ hăng của lá ngải, chỉ còn lại mùi thơm lành lạnh độc đáo, hơi nóng hôi hổi lan ra khắp khoang miệng.
Tết Thanh Minh vừa rồi nhà mình cũng làm bánh xốp ngải cứu, Lý Hồng Vân cắn một, mới ăn hai miếng đã nhận ra sự khác biệt.
Lý Hồng Vân vốn đã chuẩn bị tốt, dù hương vị bình thường cũng muốn giữ mặt mũi cho cô bé, sẽ cố gắng khen ngợi vài câu, không ngờ rằng... Rõ ràng là bánh xốp tự làm, lại là loại bánh rất bình thường, sao bánh của cô lại hấp dẫn, vị ngon đến vậy chứ?
Ánh mắt của bà ấy khi nhìn Diệp Tuyền thay đổi hoàn toàn: “Cháu có tay nghề thế này, mở cửa hàng bán đồ tráng miệng cũng có thể lãi to. Ở đâu mà không làm ăn được chứ? Sao lại chọn cái cửa hàng cũ trong nội thành làm chi!”
Lời còn chưa dứt, Lý Hồng Vân cảm thấy hơi rầu rĩ, bà ấy nói sai rồi. Nếu Diệp Tuyền không đến căn nhà này thì bà ấy cũng không cố ý tìm đến .
Khi vừa gặp Diệp Tuyền, Lý Hồng Vân không nhận ra cô có điểm gì khác biệt, còn tưởng cảm giác ấm áp kia chỉ là ảo giác. Nhưng mấy ngày nay, bà ấy lại bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, trong nhà liên tục xuất hiện chuyện lạ, nghĩ kĩ lại, trong thời gian này, hôm đó nhìn thấy Diệp Tuyền đương nhiên là ngày mà bà ấy thấy dễ chịu nhất.
Lại nhìn cửa hàng cuối phố này, ngay cả đạo trưởng Bạch Vân Quán nổi danh đến đây cũng chưa thể giải quyết triệt để, Diệp Tuyền vào ở lại không gặp chuyện gì, không khỏi khiến người ta nghĩ nhiều thêm.
Nói không chừng, Diệp Tuyền quen biết đại sư tài giỏi nào đó, có bùa bình an bảo vệ.
Lý Hồng Vân vội vàng đặt hoa quả mình mang đến vào tay Diệp Tuyền, ôm một tia hy vọng, bà ấy hạ giọng hỏi: “Cháu đến đây ở, có phải mời đại sư nào đó đến không? Phong thủy nhà mới thì vẫn nên có bùa bình an, có thể giới thiệu cho tôi không?”
Diệp Tuyền hiểu ý, cô cười khẽ, tay nắm ngược lại tay của Lý Hồng Vân.
Đầu ngón tay sáng lên, kim quang lướt qua mu bàn tay, âm khí màu xám bị kim quang đẩy ra, lông mày Lý Hồng Vân tự nhiên thả lỏng.
Cả người bắt đầu cảm thấy ấm áp, lần này sao Lý Hồng Vân có thể nghĩ mình gặp ảo giác.
“Tiểu Diệp, cháu——”
Lý Hồng Vân vội ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn khuôn mặt quá trẻ trung của Diệp Tuyền. Rõ ràng chỉ lớn hơn con gái mình mấy tuổi, hóa ra không phải Diệp Tuyền quen biết đại sư tài ba nào đó, mà cô chính là đại sư tài ba?!
Hồi lâu sau, Lý Hồng Vân không nói nên lời, sau khi phản ứng lại, bà ấy lập tức sửa lời, cung kính nói: “Cảm ơn đại sư! Mấy ngày nay tôi cảm thấy rất khó chịu, may mà có ngài giúp. Nhà tôi gặp vài chuyện lạ, mời ngài đến xem giúp tôi một chút!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)