Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 6: Bỏ Lỡ

Cài Đặt

Chương 6: Bỏ Lỡ

Ngày thứ hai, Hoàng cung Thủ đô Tinh.

Cung điện tráng lệ huy hoàng, rèm châu, cột mạ vàng, đèn ngọc bích thủy tinh, mang phong cách Châu Âu nhưng lại kết hợp hoàn hảo vẻ đẹp phương Đông, tượng trưng cho sự phú quý và đỉnh cao quyền lực của Đế quốc Già Nam.

“Ngự Đình à, chuyện quan trọng như chỉ số sinh dục của con, sao con không bàn bạc với ta và phụ hoàng, lại công bố trực tiếp như vậy?”

Người phụ nữ tôn quý nhất Đế quốc Già Nam giờ phút này đã cởi bỏ bộ cánh hoa lệ, mặc thường phục màu vàng nhạt nhưng vẫn không giảm đi vẻ ưu nhã. Giờ đây, bà đang ưu sầu nhìn đứa con trai của mình.

“Sự thật là vậy, có gì đâu mà phải bàn bạc.” Tư Ngự Đình thiếu đi sự nhiệt huyết trên chiến trường, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.

Hoàng hậu biết tính tình của con trai mình, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.

“Ai, mấy năm nay vất vả cho con rồi.”

Nghĩ đến đây, trong lòng Cung Linh Vũ không khỏi dâng lên vài phần áy náy. Nếu không phải Ngự Đình vì bảo vệ toàn bộ Đế quốc Già Nam mà tiêu hao tinh thần lực quá độ, chỉ số sinh dục của hắn cũng sẽ không liên tục giảm xuống.

Nhưng hắn chưa từng có một câu oán thán, cứ như thể sinh ra là để dành cho chiến trường vậy.

“Tình hình phía Đông đã ổn định, con cũng nên nghỉ ngơi một chút.” Hoàng đế Tư Thần cũng nói.

“Lần này con dẫn Thành Phong về, tiện thể chuẩn bị truy kích đám Tinh tặc ở vành đai thiên thạch Bắc Sa. Biên cảnh phía Đông cũng không thể lơi lỏng cảnh giác, con phải nhanh chóng quay trở về.” Tư Ngự Đình từ chối ý tưởng ở lại hoàng cung.

Dừng một chút, anh lại nói: “Hôn sự với Khúc gia, hủy đi.”

Hoàng hậu vừa nghe, lập tức có chút nóng nảy: “Không thể! Chuyện này đã định ra từ sớm rồi, ngày hôm qua ta còn bàn bạc với gia chủ Khúc gia mà, trước kia đâu thấy con phản đối, sao bây giờ lại nói hủy là hủy ngay được.”

“Kết hôn hay không đối với con đều không quan trọng, hủy đi thôi, mẫu hậu đừng cưỡng ép người ta.” Tư Ngự Đình thần sắc lạnh nhạt, đối với chuyện chỉ số sinh dục anh không có cảm giác gì, nếu đã xảy ra, thì không cần thiết kéo dài cuộc hôn nhân này.

“Ngự Đình, mẹ đã hỏi Khúc gia, cô nương đó đồng ý rồi, chúng ta sẽ bồi thường thêm những mặt khác. Sau này chờ chị dâu con sinh đứa thứ hai, sẽ cho một đứa sang làm con thừa tự cho con.”

“Không cần.” Tư Ngự Đình từ chối dứt khoát.

“Mẫu hậu con đã hẹn người Khúc gia tiến cung rồi, chắc chút nữa sẽ tới, vị hôn thê của con cũng đến, con đợi lát nữa gặp mặt rồi quyết định cũng không muộn.” Hoàng đế bệ hạ cũng phụ họa nói.

“Đúng vậy, mẹ đã xem ảnh cô nương đó rồi, lớn lên đáng yêu lại thủy linh, nói không chừng con sẽ thích đấy.” Hoàng hậu tiếp tục dẫn dụ từng bước.

Đáng tiếc vô luận hai người khuyên bảo thế nào, Tư Ngự Đình trước sau không hề dao động, trực tiếp đứng dậy chuẩn bị cáo từ: “Làm phiền phụ hoàng mẫu hậu nói rõ ràng với tiểu thư Khúc gia, nếu Khúc gia yêu cầu bồi thường gì có thể trực tiếp chi trả từ tài khoản của con. Con còn phải đến vành đai thiên thạch Bắc Sa, nên không ở lại lâu.”

“Ai! Cơm...” Vẫn chưa ăn đâu...

Hoàng hậu vươn tay, đáng tiếc Tư Ngự Đình người cao chân dài, vài bước đã ra khỏi cung điện.

Thị vệ canh gác biết hai vị điện hạ đều có thể tùy ý ra vào hoàng cung, chỉ cung kính hành lễ chứ không ngăn cản, đương nhiên, cản cũng không ngăn được.

Đối với đứa con trai thứ hai dầu muối không ăn này, Hoàng hậu chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, Hoàng đế nhẹ nhàng vỗ lưng bà an ủi.

Hoàng đế nâng quang não lên nhìn một chút, là do thân vệ gửi tới, ông nói với Hoàng hậu: “Người Khúc gia đã vào cung, Linh Nhi, chúng ta thu xếp đi Tây phòng khách thôi.”

“Đến rồi à? Nếu đến sớm hơn chút thì tốt biết mấy.” Hoàng hậu không khỏi tiếc nuối.

Bên kia hoàng cung, Khúc Đồng khó được ăn diện lộng lẫy tham dự, đi theo sau mấy vị trưởng bối Khúc gia, đi ngang qua hành lang thật dài, rất có hứng thú thưởng thức sự phồn hoa thịnh thế của hoàng cung này.

Ở một đầu khác của bức tường hoa tường vi, có người đang bước đi vội vã rời khỏi hoàng cung.

Viên thị vệ trưởng dẫn mấy người đi trước Tây phòng khách. Hoàng đế và Hoàng hậu vẫn chưa đến, nhưng trên bàn đã dọn sẵn những món ăn tinh xảo.

Tâm trạng của Khúc Đồng mắt thường cũng có thể thấy tốt hơn nhiều, cô đã cắn nuốt dung dịch dinh dưỡng mấy ngày nay đến mức trong miệng nhạt ra chim.

Khúc Kiện Văn thấy Khúc Đồng chỉ dành thời gian dài nhìn chằm chằm vào đồ ăn, trong lòng thầm mắng một câu không có tiền đồ.

Quay đầu lại thì thấy con trai và em trai nhà mình cũng đang nhìn thẳng đơ ra...

Đơn giản quay phắt đầu đi chỗ khác, mắt không thấy tâm không phiền.

Không để mọi người đợi lâu, hai người trong bộ cẩm y hoa phục cùng nhau xuất hiện ở bàn tiệc phía trên.

Khúc Đồng cùng đoàn người Khúc Kiện Văn cùng nhau hành lễ.

“Khúc bá tước không cần khách khí, mọi người mời ngồi.” Hoàng đế giơ tay ý bảo, giọng nói mang theo uy nghiêm.

Khúc Đồng cũng cẩn thận đánh giá hai người. Hoàng đế thì cũng giống như trong tưởng tượng, một bộ tư thái thượng vị giả, biểu cảm có chút nghiêm túc. Ngược lại là Hoàng hậu, dịu dàng quý phái, nhận thấy ánh mắt của cô còn mỉm cười với cô một cái.

Khúc Đồng ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, cúi đầu chuyên tâm nghe Khúc Kiện Văn và Hoàng đế nói lời khách sáo.

Khúc Đồng là hậu bối, trong tình huống này không thể xen mồm vào. Hoàng hậu thỉnh thoảng cũng nói thêm hai câu, và lời nói của bà thường được Hoàng đế bệ hạ phụ họa, chọn dùng.

Xem ra, lời đồn không sai, tình cảm của Hoàng đế bệ hạ và Hoàng hậu cực kỳ tốt, ít nhất cảm giác mang lại cho cô là như vậy.

Khúc Đồng gắp đũa củ cải đầu tiên. Khoảnh khắc đưa vào miệng, cô phát hiện sự khác biệt. Không phải là ăn rất ngon, nó mang theo một mùi tanh nhẹ của đất, hơi đắng, nhưng so với dung dịch dinh dưỡng không có mùi vị gì thì vẫn nằm trong phạm vi có thể tiếp nhận được.

Khúc Đồng nhai nuốt động tác rất chậm. Ăn xong, cô mới gắp một miếng thịt lát của loài động vật gì đó mà cô không rõ tên. Món nướng chế biến rất vừa miệng, tươi mới, nhưng vẫn có vị cay đắng, dù sao cũng nhạt hơn rau dưa rất nhiều.

Nếm vài món sau, Khúc Đồng phát hiện, thức ăn của thời đại tinh tế dường như đều bị ô nhiễm, đều mang theo một vị cay đắng kỳ lạ. Chỉ là một chút các loại thịt được tinh lọc hoàn toàn hơn, mùi tanh và cay đắng phai nhạt đi rất nhiều.

Những điều này đối với những người không có yêu cầu cao về đồ ăn thì sẽ không cảm thấy có vấn đề gì. Khúc Đồng tuy nếm ra được, nhưng vẫn mỗi món ăn một ít.

Không vì gì khác, chỉ vì cô đã quen với việc ăn cơm.

Uống dung dịch dinh dưỡng luôn mang lại một cảm giác, bụng thì no rồi, nhưng đầu óc thì lại cảm thấy chưa no.

Bên cạnh, Khúc Kiện Văn vẫn còn đang nịnh bợ: “Món thịt này ăn béo mà không ngấy, tươi thơm mê người, là món ngon nhất mà thần từng được ăn. Chẳng lẽ đây là thành quả đột phá quan trọng trong việc tinh lọc thịt dị thú mà Hiệp hội Dược tề sư đã công bố mấy hôm trước?”

Hoàng hậu ở chủ vị cười gật đầu: “Đúng là do bên Lam gia đưa tới.”

Sau khi ăn xong, Hoàng hậu giữ Khúc Đồng lại một mình, nhưng thực ra là muốn thăm dò tâm tư của Khúc Đồng.

Thị nữ dẫn Khúc Đồng đến một căn phòng nhỏ hơn Tây phòng khách một chút, thị nữ còn tri kỷ pha cho cô một ly trà hoa hồng.

Khúc Đồng vừa uống vừa đánh giá căn phòng, hồi tưởng lại đãi ngộ của mình từ lúc vào cung, đoán được Hoàng hậu hẳn là không có ý làm khó dễ cô.

Hoàng hậu thay một bộ quần áo khác rồi đi vào, bộ đồ ở nhà này thoải mái hơn so với lễ phục vừa rồi, nhưng vẫn là chiếc váy dài chấm đất toát lên vẻ ung dung hoa quý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc