Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 5: Tổn Thọ, Xem Tiếp Thật Không Lễ Phép

Cài Đặt

Chương 5: Tổn Thọ, Xem Tiếp Thật Không Lễ Phép

Cái sân hoang phế đến mức ngay cả lỗ chó cũng giăng đầy mạng nhện thế mà lại có người, hơn nữa còn là hai người!

Khúc Đồng mới chui ra được nửa người thì suy nghĩ, có nên rút lui ra ngoài không nhỉ?

Nhưng cô nhận ra giọng nói của chủ nhân những âm thanh đó, chẳng phải là cô chị họ đang có người yêu khác và đối tượng của cô ta sao?

“Uyển Uyển, lâu như vậy không gặp em, không nhớ anh sao?”

Thiếu nữ thẹn thùng: “Nhớ chứ, đây không phải là tranh thủ thời gian đến gặp anh sao.”

“Uyển Uyển nhà chúng ta ưu tú như vậy, vất vả quá anh sẽ đau lòng đấy.”

“Ai nha, chờ em thông qua kỳ thi nhập học, chúng ta có thể ở bên nhau mỗi ngày rồi.” Thiếu nữ làm nũng, giọng nói mềm mại ngọt ngào.

Người đàn ông vừa nghe xong, tức khắc không nhịn được, tiến sát lại gần thiếu nữ, ánh mắt nóng rực.

“Tam thiếu, không được... Ưm!”

“Sao lại không được? Uyển Uyển không muốn à? Hửm?”

Người đàn ông xấu xa nhéo một cái vào eo thiếu nữ, dẫn tới một tiếng kêu đầy quyến rũ.

“A! Không, không phải...”

“Bảo bối, anh nhớ em chết mất!”

“Tam thiếu ~”

Người đàn ông từng bước ép sát, thiếu nữ nửa muốn từ chối nửa lại đón mời.

Trong lúc nhất thời, tiếng nước chẹp chẹp cùng tiếng thở dốc kiều mị đua nhau vang lên.

Khúc Đồng nhìn hai người đang quên mình cách đó không xa: “...”

Vẻ mặt cạn lời, cô nheo mắt lại một nửa.

Chậc, thật là tổn thọ mà.

Hai người hôn nhau quên trời quên đất, hoàn toàn không phát hiện ra cái đầu người đột nhiên nhô ra từ góc tường.

Khúc Đồng từ từ, cẩn thận dịch chuyển toàn bộ thân mình ra ngoài, rồi kéo cái chổi một bên đến chắn ngang cửa động.

Hai người vừa khéo ở ngay cạnh cửa, khiến Khúc Đồng muốn lén chạy ra ngoài cũng không được.

Đúng lúc cách đó không xa có một cái ghế, Khúc Đồng thuận chân móc lại.

Trong một cái chớp mắt quay cuồng, Khúc Uyển Uyển bị người đàn ông ép vào khung cửa. Khi hắn hôn lên, mức độ ngày càng mãnh liệt.

Khúc Đồng cũng thấy được khuôn mặt nghiêng của người đàn ông, một ký ức đã biến mất ùa về tấn công cô.

Ba năm trước Khúc Đồng đã từng gặp qua hắn ta, Lam gia tam công tử Lam Tinh Dã, một tay chơi nổi tiếng có quyền thế.

“Khụ khụ!”

Rốt cuộc, đúng vào lúc Khúc Uyển Uyển quần áo nửa cởi, tay người đàn ông sờ đến dây lưng, Khúc Đồng đã ngắt ngang.

Xem tiếp nữa thì đúng là bất lịch sự quá.

“A!” Khúc Uyển Uyển kinh hô một tiếng, đẩy Lam Tinh Dã ra, vội vàng kéo lại quần áo trước ngực.

Bị đẩy ra, Lam Tinh Dã vẫn bình tĩnh, chỉ lướt mắt nhìn Khúc Đồng với vẻ mặt không kiên nhẫn, rồi mới thong thả ung dung sửa sang lại y phục.

“Tiểu... Khúc Đồng! Sao cô lại ở đây?!!”

Khúc Đồng chớp chớp mắt, cô cũng không muốn ở đây đâu.

Mặc dù cả trai lẫn gái đều là tuấn nam mỹ nhân, nhan sắc đều thuộc hàng đỉnh cao, nhưng cô không có cái sở thích đặc biệt là xem hiện trường đâu nhé.

Lam Tinh Dã ghé sát bên tai Khúc Uyển Uyển nói nhỏ gì đó, rồi xoay người đi ra ngoài.

Sắc mặt Khúc Uyển Uyển trở nên hồng hơn thấy rõ bằng mắt thường, cô thẹn thùng gật gật đầu.

Đám người vừa đi, sắc mặt Khúc Uyển Uyển lập tức thay đổi, thay vào đó là sự tức giận và uy hiếp tột cùng: “Cô tới đây làm cái gì?”

“Chị họ quên rồi à, nơi này vốn dĩ là sân của tôi mà. Ngược lại là chị đó nha, dẫn người ngoài vào phòng tôi mà không nói một tiếng nào.”

Khúc Đồng đứng dậy, từng bước một tiến về phía Khúc Uyển Uyển.

Trên mặt Khúc Uyển Uyển hiện lên sự hoảng loạn trong nháy mắt, rất nhanh sau đó lại trừng mắt đầy hung ác: “Chuyện hôm nay tốt nhất cô hãy coi như không biết gì, nếu không tôi sẽ cho cô đẹp mặt.”

“Được thôi, mười vạn tinh tệ, tôi giúp chị giữ bí mật.” Khúc Đồng ung dung cười.

Đang lo không có tiền tiêu cơ.

“Cái gì? Cô còn dám ra điều kiện với tôi à?” Khúc Uyển Uyển kinh ngạc trong chốc lát.

Trong mắt Khúc Uyển Uyển, Khúc Đồng chỉ là một đứa bánh bao nhút nhát, chỉ biết sợ sệt rụt rè mặc cô ta bắt nạt.

Đi đến hoang tinh ba năm, thế mà cũng dám phản kháng cô ta.

Khúc Uyển Uyển lộ vẻ trào phúng, ngữ khí cao ngạo: “Cô sợ là đi nhặt rác ở tinh cầu rác rưởi đến mức đầu óc bị hỏng rồi hả? Cái mùi vị đó không dễ chịu đâu nhỉ?”

“Cũng không tệ lắm nha, chị muốn thử xem không?” Khúc Đồng cười như không cười nhìn Khúc Uyển Uyển, phảng phất như chỉ đang nói một chuyện cỏn con.

Khúc Uyển Uyển: “...”

Khúc Uyển Uyển cảm thấy Khúc Đồng hiện tại không hiểu sao lại làm người ta tức giận đến thế.

“Mười vạn thì không có, nhiều nhất năm vạn, bằng không đừng trách tôi không khách khí.”

“Được.”

Khúc Đồng không nói hai lời, điều chỉnh quang não đưa qua.

“...” Khúc Uyển Uyển càng tức hơn!

Cô ta cảm giác con phế vật nhỏ này cố tình, tiền tiêu vặt một tháng của cô ta mới có 5 vạn tinh tệ.

Thấy Khúc Uyển Uyển chậm chạp không chuyển khoản, Khúc Đồng nhướng mày nhìn lướt qua, chỉ nghe thấy tiếng “Răng rắc”.

“Tiểu phế vật, cô làm cái...” Khúc Uyển Uyển nói được một nửa thì dừng lại.

Cô ta cúi đầu nhìn xuống vai trái, vừa vặn có thể thấy nửa vạt mây đỏ lộ ra dưới dây áo lót màu trắng.

“Xóa ảnh đi, tôi chuyển tiền cho cô, cô đừng có quá đáng.” Khúc Uyển Uyển tức đến mức muốn hộc máu.

“Biết rồi.” Khúc Đồng qua loa xua xua tay, mở miệng đuổi người: “Chị họ còn không đi sao? Cẩn thận anh người yêu của chị chờ không kiên nhẫn lại đi tìm con cá khác đấy.”

“Cô!” Chuyện giữa cô ta và Tam thiếu lúc này còn chưa thể lộ ra, thế mà con tiểu phế vật luôn nhẫn nhục chịu đựng lại dám chống đối cô ta, Khúc Uyển Uyển nén giận thật sự.

Nhớ lại lời Tam thiếu nói trước khi đi, cô ta chỉ có thể rời đi trước, nghiến răng nghiến lợi châm chọc lại hai câu: “Cô đừng tưởng rằng cô gả cho Chiến Thần điện hạ là chuyện tốt đẹp gì, chẳng qua là đồ tôi không cần mà thôi. Một lão đàn ông 30 tuổi, chờ mà thủ tiết đi!”

Khúc Đồng lười so đo.

Chỉ số sinh dục bằng không chứ có phải không được đâu. Người thời tinh tế đều sống thọ hai ba trăm tuổi, chút tuổi tác chênh lệch này tính là gì? Chết trận thì trực tiếp thăng chức thành phú bà độc thân.

Đặt ở thời đại của cô trước kia, điều kiện này quả thực không cần quá ưu việt, đốt đèn lồng cũng không tìm ra được một người.

30 tuổi, cũng đâu tính là già đi.

Không phải người ta nói niên thiếu không biết cái gì đó...

Quên mất rồi.

Lại nói, cô cũng đâu phải 18 tuổi đâu chứ.

Xác định Khúc Uyển Uyển đã ra khỏi Tây Uyển, Khúc Đồng mới dựa theo ký ức, dọn cái ghế băng, lấy từ trên đỉnh đèn xuống một cái hộp kim loại.

Cái hộp kim loại vuông vức chỉ bằng bàn tay, vừa vặn giấu trong đồ trang trí hình mặt trăng ở giữa ngọn đèn.

Trong ký ức của nguyên chủ, đoạn này đặc biệt rõ ràng, có thể thấy được cô ấy rất trân trọng thứ này.

Biết mình không thể giữ được, nên mới cẩn thận giấu đi.

Gần chạng vạng tối, Khúc Kiện Văn lại tìm Khúc Đồng một lần, tỏ ý yêu cầu của cô đã được Hoàng hậu nương nương đồng ý, ngày mai sẽ dẫn cô tiến cung.

Khúc Đồng nhướng mày, nhưng không có gì quá bất ngờ.

Sờ sờ cái trán đã khôi phục như lúc ban đầu, trong lòng cảm thán hiệu quả của thương hiệu dưỡng thương không tồi chút nào, khi nào mình cũng tậu một bộ nhỉ.

Lên mạng tìm kiếm.

Nhìn thấy cái giá sau dãy số với hàng ngàn số 0.

Tắt ý định ngay lập tức.

Tiện tay lướt Tinh Võng.

Liếc mắt một cái đã thấy tiêu đề được ghim ở dòng đầu tiên: 【Bùng nổ! Nam thần Đế quốc thông báo chỉ số sinh dục bằng không, muôn vàn thiếu nữ nên đi về đâu?】

Phía dưới khu vực bình luận càng là một mảnh nhiệt liệt:

【A a a a! Thất tình! Nam thần của tôi!】

【Người chồng hoàn mỹ như vậy của tôi, tại sao lại ra nông nỗi này? Còn để người ta sống nữa không.】

【Cho dù chỉ số sinh dục bằng không, Chiến Thần điện hạ vẫn là vị thần tôi sùng bái nhất!】

【Đúng vậy, Chiến Thần điện hạ đã tiêu diệt nhiều Trùng tộc và tinh thú đến thế, bảo vệ toàn bộ Đế quốc, sao các vị lại nông cạn như vậy.】

【Cho phép tôi nhắc nhở một chút, hoàng gia đã sớm công bố rồi, Chiến Thần điện hạ đã có vị hôn thê.】

【Cút đi! Xấu xí cự tuyệt!】

...

Khúc Đồng nhìn thấy tiêu đề bình dân và những lời mê muội như thế, khóe miệng giật giật, đơn giản lướt vài cái khu bình luận, rất nhanh chuyển hướng sự chú ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc