Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 7: Tân Hôn Vui Vẻ

Cài Đặt

Chương 7: Tân Hôn Vui Vẻ

Khúc Đồng đứng dậy hành lễ, Hoàng hậu đã mở lời trước: “Đồng Đồng à, ngồi đi, không cần câu nệ như vậy.”

Khúc Đồng cũng không làm ra vẻ, ngoan ngoãn ngồi xuống, mang theo vài phần kinh ngạc hỏi: “Hoàng hậu nương nương biết cháu không phải Khúc Uyển Uyển sao?”

Hoàng hậu nhìn bộ dáng ngốc manh của Khúc Đồng, che miệng cười khẽ, giọng nói ôn nhu: “Kết hôn đều phải đăng ký tên thật, Khúc gia còn chưa đến mức lừa ta và bệ hạ.”

“À.” Khúc Đồng gật đầu.

Đối với vị Hoàng hậu hiền hòa như thế, Khúc Đồng lại có thêm vài phần thân cận, bèn hỏi ra điều mình nghi hoặc: “Bệ hạ và ngài không có ý kiến gì sao? Còn Chiến Thần điện hạ nữa? Ngài nên biết thể chất của cháu là F phế vật, là người thường, hơn nữa cha mẹ cháu đều đã qua đời.”

Hoàng hậu ngồi xuống ở bàn nhỏ đối diện, cười cười. Đây là lần đầu tiên bà thấy có người hào phóng thừa nhận mình là phế vật như vậy.

“Ta hỏi thật cháu, Ngự Đình chỉ số sinh dục bằng không, cháu thật sự nguyện ý kết hôn với nó sao?” Trong giọng nói của Hoàng hậu mang theo vài phần nghiêm túc, bà bổ sung: “Chỗ Ngự Đình ta đã hỏi qua, nếu cháu không muốn, hôn nhân này đương nhiên có thể giải trừ, đây là ý của ba người chúng ta, sẽ không làm khó Khúc gia các cháu.”

Khúc Đồng cảm thấy, vị đế hậu này cũng quá khai sáng đi, một chút cũng không độc đoán chuyên quyền.

Trước khi vào cung, cô đã từng tưởng tượng, với thân phận của mình, sẽ bị các loại làm khó dễ, cười nhạo, thậm chí là hủy hôn. Nhưng sự thật là cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Khụ! Xem tiểu thuyết nhiều quá, khó tránh khỏi có chút chứng hoang tưởng bị hại.

Khúc Đồng ở một bên cười phụ họa, càng thêm cảm thấy Hoàng hậu không có chút nào ra vẻ, rất dễ gần.

“Có điều thằng nghịch tử kia của ta vừa mới đi rồi, muốn đi bắt tinh tặc, quanh năm suốt tháng ở bên ngoài không về nhà, chắc con phải chịu khổ rồi.” Hoàng hậu kéo tay Khúc Đồng, vẻ mặt thương tiếc.

“Không đáng ngại, chính sự của Chiến Thần điện hạ quan trọng hơn.” Khúc Đồng biết điều, tiếp tục giả ngoan.

Chồng không về nhà, cô thích lắm chứ.

“Vốn dĩ gọi nó về là muốn cho gặp mặt con một lần, Đồng Đồng xinh đẹp và đáng yêu như vậy, ta nói nó nhất định sẽ thích. Cố tình thằng nghịch tử nhà ta không hiểu phong tình, nghe chúng ta cằn nhằn thì trực tiếp chạy mất, làm ta tức chết đi được.”

Hoàng hậu mở máy hát, một câu cũng "nghịch tử", chọc cho Khúc Đồng cũng đi theo cười.

“À đúng rồi, con xem qua ảnh chụp của thằng nghịch tử nhà ta chưa?”

“Ưm.” Khúc Đồng ngẩn người, hình như là chưa thấy qua, chỉ xem qua mấy lời bình luận ba hoa chích chòe.

“Ta có đây, lại đây, Đồng Đồng xem này.” Hoàng hậu điều chỉnh quang não, mở màn hình chia sẻ.

Trong ảnh chụp, một thân ảnh cao lớn đĩnh bạt thuộc về quân nhân. Hắn mặc quân trang, phía sau là một chiến hạm. Có vẻ như vừa từ chiến hạm bước ra thì bị chụp được.

Không có biểu cảm dư thừa, toàn thân toát ra sự nghiêm cẩn của quân nhân. Diện mạo xác thật xuất trần, ngũ quan thâm thúy, đường nét cương nghị. Mang lại cảm giác không giống với đại đa số người, Khúc Đồng không thể nói rõ được, chỉ thấy rất khó gần.

“Thế nào? Đẹp trai chứ?”

Khúc Đồng không chút nào trái lương tâm gật gật đầu, cái diện mạo này, đúng là giết chết muôn vàn thiếu nữ không phải thổi phồng.

Nhưng dù sao cô không phải nhan khống, diện mạo là hạng mục cộng điểm, không phải hạng mục chuẩn bị.

Có thể được toàn bộ cư dân tinh tế tán tụng sùng bái, nghĩ đến nhân phẩm hẳn là không tồi.

Khúc Đồng nghĩ như vậy.

Hoàng hậu tất nhiên thấy được sự kinh diễm trong mắt Khúc Đồng, đối với cô gái ngoan ngoãn biết giữ mình này càng nhìn càng vừa lòng.

“Nếu Đồng Đồng cũng vừa lòng, nghịch tử của ta cũng không biết khi nào trở về, nghe nói biên cảnh phía Đông còn cần nó quay về canh giữ. Chút nữa ta gọi bệ hạ lại đây đăng ký kết hôn cho hai đứa trước, đáp ứng sính lễ đã hứa với Khúc gia, viên tinh cầu nông nghiệp số 1757 phía Tây Bắc kia cũng trực tiếp chuyển sang danh nghĩa con luôn.” Hoàng hậu biết tình cảnh của Khúc Đồng ở Khúc gia không tốt, đương nhiên phải thiên vị con dâu mình.

Tuy rằng xu lợi tị hại là bản tính con người, bà khó mà nói gì, nhưng trong lòng chung quy vẫn thêm một phần không thích Khúc gia.

“A?” Khúc Đồng có chút sững sờ.

Nhanh như vậy sao? Hoàng hậu đây là sợ cô đổi ý sao? Cô biết tinh tế không có tập tục tổ chức hôn lễ, thường thì chỉ cần đăng ký trên mạng là được, nhưng lại có rất nhiều người đăng ký xong thì đi hưởng tuần trăng mật.

Còn nữa, cô vừa nghe thấy gì cơ?

Sính lễ là một viên tinh cầu?!

Mặc dù chỉ là một viên tinh cầu hoang vu không có giá trị phát triển gì, nhưng cho dù là tinh cầu nhỏ nhất, rẻ nhất cũng có giá khởi điểm 5 trăm triệu tinh tệ. Cô cứ thế mà có được một cái à!!

Mẹ ơi, đây là cái loại ông xã thần tiên gì vậy!

Chẳng trách bên Khúc gia thà đổi người lên thay cũng không lựa chọn hủy hôn, sợ không phải chính là vì viên tinh cầu này chứ? Cho dù không có tài nguyên khoáng sản gì, đem đi bán đấu giá cũng có thể đổi được một khoản tiền kếch xù.

“Đồng Đồng cảm thấy quá vội vàng sao? Có cần ta gọi bác của con vào cung một chuyến nữa không?” Hoàng hậu thấy Khúc Đồng sững sờ, còn tưởng rằng là mình quá vội vàng làm người ta sợ rồi.

“Không cần, cha mẹ cháu đều không còn nữa, cháu tự mình có thể làm chủ.”

Khúc Đồng mới không muốn để đám quỷ hút máu Khúc gia kia chiếm tiện nghi của cô. Phỏng chừng giờ này bọn họ còn đang ngồi chờ bánh từ trên trời rơi xuống, không thể không nói, Hoàng hậu nương nương thật sự là quá cấp lực.

Trong trường hợp bình thường, những vật phẩm quý giá như tinh cầu này thường mặc nhiên được xem là tài sản chung của cả gia tộc. Dù có vô dụng đến đâu, chúng cũng phải nằm trong tay các trưởng bối có đức cao vọng trọng trong nhà, chứ nào phải là thứ mà một người vừa mới thành niên có thể quản lý được.

Hoàng hậu thấy Khúc Đồng đáp ứng rồi, trong lòng vui vẻ, vội vàng kêu thị vệ đi tìm Hoàng đế bệ hạ lại đây.

` Đơn xin kết hôn được gửi lên, cơ hồ là duyệt trong nháy mắt.

Khúc Đồng nhìn trạng thái hôn nhân của mình biến thành "đã kết hôn", có chút trợn mắt há hốc mồm. Kết hôn xét duyệt nhanh như vậy sao? Không cần chờ vị hôn phu bên kia xác nhận sao?

Lại còn có thêm một viên tinh cầu vào danh sách tài sản.

Khúc Đồng đột nhiên cảm giác có chút không chân thật.

“Đồng Đồng à! Về sau con cứ theo Ngự Đình mà gọi ta là mẫu hậu nhé. Hôm nay con không ở lại trong cung, ta sẽ cho người quét tước dọn dẹp một trang viên cho con, sau này con có thể ở đó. Còn bên tinh cầu nông nghiệp, khi nào con muốn đi xem, ta sẽ sắp xếp người dẫn con qua, dạy con cách quản lý.” Hoàng hậu nhìn Khúc Đồng, trong lòng càng thêm thân thiết.

Hoàng đế bệ hạ tặng cô một cái nút không gian, ân cần dặn dò vài câu, rồi đi xử lý chính sự.

Khúc Đồng cứ thế lâng lâng, được thị nữ của Hoàng hậu dẫn đến chỗ ở mới.

Khúc Đồng lần đầu tiên được thấy cái gọi là căn phòng công chúa trong mơ. Mọi thứ đều là nguyên liệu thật, giá trị xa xỉ. Ngoài cửa còn có năm thị nữ và bốn thị vệ túc trực chờ hầu hạ bên người.

Cùng lúc đó, Tư Ngự Đình đang trên đường đi đến Tinh hệ Bắc Sa. Quang não của anh "Đinh" một tiếng vang lên. Anh tùy tay bấm mở ra xem.

Trên màn hình ảo, pháo hoa và dải lụa rực rỡ tức khắc nở rộ:

“Hôn nhân đăng ký thành công, chúc ngài tân hôn vui vẻ!”*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc