"Đau quá..."
Cổ tay đau nhức khiến Khương Dư Miên tỉnh lại trong cơn buồn ngủ mơ hồ.
Chuyện này còn có thể vô tình hả? Đột nhiên dùng sức lớn như thế, chẳng lẽ trong lúc ngủ mơ anh đã nắm lấy tay cô, gặp ác mộng sao?
Dù thế nào đi nữa Khương Dư Miên cũng không nghĩ ra trong lúc mình nửa mê nửa tỉnh đã làm chuyện xấu, cô ngờ vực rút tay lại, đỉnh đứng dậy khỏi tấm thảm. Tiếc là lúc ngủ nằm sấp nên bị tê chân, cô vừa đứng lên đã run chân ngã xuống.
Mặt của cô đập vào đùi của Lục Yến Thần trong một tư thế kỳ quặc không thể nào nói nổi...
Hô hấp của Lục Yến Thần chững lại, thật lâu sau anh mới khàn giọng nói: "Miên Miên, anh chỉ làm em đau một chút, không đến nổi hận anh tới mức này đâu nhỉ?"
Trong vài phút ngắn ngủi đã trêu chọc anh tận hai lần.
Khương Dư Miên không dám đứng lên nữa, cô lùi nhanh về sau, rồi trên thảm cách anh thật xa.
"À ừm, em xin lỗi."
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, những lời xin lỗi thay phiên nhau, chỉ có mình cô biết rõ mình xin lỗi vì lý do gì.
Khương Dư Miên chôn mặt vào lòng bàn tay, cũng may là phòng khách không bật đèn, nếu không chắc cô phải đào một cái hố chui vào. Vì tránh bầu không khí xấu hổ lan rộng, Khương Dư Miên dựa vào sự quen thuộc của mình với cách bài trí trong nhà lần mò về phòng ngủ.
Trong phòng khách, người đàn ông kéo tấm thảm điều hòa lên che lại, thật lâu sau mới bình tĩnh.
***
Trời tối, Khương Dư Miên nghĩ đến Thẩm Thanh Bạch đang ở trong bệnh viện, dựa trên nguyên tắc quan tâm bệnh nhân mà gọi điện cho anh ấy, hỏi anh ấy có cảm thấy khó chịu chỗ nào không. Thẩm Thanh Bạch nhìn hai vị hộ sĩ rất tận tâm, có nỗi khổ mà không thể nói.
Các cô phục vụ chuyên nghiệp không thể bắt bẻ nhưng đó không phải là loại quan tâm mà Thẩm Thanh Bạch muốn.
Thậm chí anh ấy còn muốn ích kỷ một chút và để Khương Dư Miên đến đây nhưng mỗi lần ý nghĩ này xuất hiện, câu "lấy ơn đáp trả" kia của Lục Yến Thần nhắc nhở ý nghĩ của anh ấy vô sỉ đến mức nào.
Lúc đi ngang qua cửa, Lục Yến Thần nghe thấy Khương Dư Miên đang nói chuyện với Thẩm Thanh Bạch, trước mặt hiện lên cảnh Thẩm Thanh Bạch đang xoa đầu cô.
Anh hùng cứu mỹ nhân, loại tình tiết này dùng trăm lần cũng thành công, Khương Dư Miên là một người luôn nhớ ơn người khác. Cô sợ Thẩm Thanh Bạch nguy hiểm đến tính mạng hoặc để lại di chứng nào đó, vì thế cô sẽ không ngừng tiếp xúc và giao lưu với đối phương.
Theo thời gian, tình cảm nảy mầm...
"Miên Miên."
"Dạ?"
"Tối nay ăn gì?" Người đàn ông đứng ở cửa giả vờ hỏi.
Quả nhiên lực chú ý của Khương Dư Miên bị phân tán, cô đặt điện thoại xuống đi vào bếp, mở tủ lạnh một cửa ra: "Hình như không có thức ăn."
Trước kia khi còn ở biệt thự Thanh Sơn đã ăn của Lục Yến Thần nhiều bữa cơm như vậy, hiếm lắm mới mời người ta về nhà cũng không thể ăn một hai món được.
Khương Dư Miên khép cửa tủ lạnh lại: "Em xuống siêu thị dưới lầu mua chút đồ, anh muốn ăn gì?"
Giọng điệu chủ nhà khác hoàn toàn với cô gái nhỏ cần được chăm sóc trước kia, giống như anh đang được chăm sóc vậy.
Lục Yến Thần không từ chối mà chỉ giơ tay: "Đi thôi, cùng đi xem một chút."
Hai người đã quen biết nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu họ đi dạo siêu thị mua thức ăn. Đã quen thấy Lục Yến Thần bày mưu tính kế trong phòng họp và dáng vẻ kiềm chế thận trọng trên bản tin, giờ nhìn thấy anh xuất hiện ở khu bán đồ ăn trong siêu thị, cô cảm thấy không được hài hòa lắm. Khương Dư Miên âm thầm thở dài, người kia coi là thật bắt đầu chọn: "Tôm tươi có được không?"
Khương Dư Miên xoay người nhìn: "Được ạ, em sẽ làm tôm om dầu, xào lăn..."
Cô vô cùng tự tin, Lục Yến Thần nghiêng đầu mỉm cười: "Lợi hại thế sao, có gì mà em không biết không?"
"Không biết thì học ạ." Xưa nay cô chưa từng nghĩ lần này không học được thì sẽ mãi mãi không học được, sự thật chứng minh cô rất giỏi, chỉ là tốn thời gian mà thôi. Hai người tiếp tục đi dạo ở chỗ khác, mua thêm một ít nguyên liệu nấu ăn rồi đẩy xe đến quầy thu ngân.
Bên cạnh họ là ba máy quét mã thanh toán tự phục vụ, Lục yến Thần chủ động trả tiền nhưng được nhắc nhở phải tải một app nào đó. Một loạt các thao tác rườm rà, Khương Dư Miên nắm cánh tay anh kéo ra: "Để em làm cho."
Cô đã ở gần trường được ba năm nên đã quen thao tác từ lâu rồi, chỉ cần quét mã là có thể thanh toán.
Món đồ mấy chục tệ nên Lục Yến Thần không tranh giành với cô, anh còn cảm thấy: "Một chương trình đơn giản thế này mà cần có app mới dùng được."
Khương Dư Miên nhặt túi mua sắm bên cạnh quét thêm lần nữa: "Vốn có hai mặt mà, chúng ta muốn tiết kiệm thời gian còn đối phương muốn có người dùng."
Hai người hợp tác cùng thu dọn đồ đạc linh tinh rồi vô thức định cầm túi, hai cánh tay chạm vào nhau, cuối cùng Lục Yến Thần siết chặt túi: "Để anh."
Khóe miệng Khương Dư Miên khẽ cong lên.
Trước đó không lâu còn muốn phân rõ giới hạn với Lục Yến Thần, sau này lại phát hiện hai người dây dưa quá sâu, từ đây trở nên xa lạ là điều không thể. Nhưng bây giờ đã nghĩ thông rồi, nếu đặt anh ở một mối quan hệ nào đó thì lúc ở chung sẽ tự nhiên hơn.
Thậm chí trên đường về nhà họ còn thảo luận nên nấu món gì cho bữa tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)