Bóng đêm dày đặc lui đi, mặt trời đỏ lửa mới nhô lên từ phía Đông. Khương Dư Miên tỉnh dậy trong tia nắng sáng đầu tiên của mặt trời, cuối cùng ác mộng quấn quýt cả đêm cũng bị xua tan.
Ngày có suy nghĩ, đêm chắc chắn sẽ có mộng mị. Tối hôm qua khi đi ngủ, trong đầu cô toàn là sự phát triển về sau của Theo đuổi ngôi sao.
Sáng sớm, Khương Dư Miên đến Đường thị.
Phía lễ tân ngăn cô lại, Khương Dư Miên xuất trình chứng nhận công tác đặc biệt, nhận điện thoại nội bộ từ phòng làm việc của tổng giám đốc Đường, người kia bảo cô đi lên.
Con số trong thang máy không ngừng tăng lên, Khương Dư Miên ôn lại mấy thứ đã soạn sẵn trong đầu, chuẩn bị ứng chiến, nhưng bước vào văn phòng lại phát hiện ra ông Đường, người hôm qua còn đe dọa, uy hiếp cô, lại trưng ra một khuôn mặt ôn hòa, còn sắp cười tươi đến nở hoa.
Khương Dư Miên vô cùng kinh ngạc, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra.
Cô cân nhắc từ ngữ: "Tổng giám đốc Đường, vô cùng xin lỗi vì đã đến làm phiền ông. Tôi muốn nói chuyện nghiên cứu Theo đuổi ngôi sao..."
Tổng giám đốc Đường vô cùng khách sáo mà mời cô ngồi, lại bảo thư ký đi thêm trà, rót nước: "Tiểu Khương à, cô không cần lo, sau này các cô có thể tiếp tục nghiên cứu Theo đuổi ngôi sao, muốn nghiên cứu bao lâu thì cứu nghiên cứu bấy lâu."
Thái độ thay đổi nhanh như vậy chắc chắn có vấn đề!
-
Sau ba năm, Khương Dư Miên đi đến tổng bộ tập đoàn Thiên Dự một lần nữa.
Nhân viên lễ tân tẫn chức trách còn đang định hỏi cô đã có hẹn trước chưa, đã thấy trợ lý Diêu vội vã đi tới: "Cô Khương, sếp Lục bảo tôi đưa cô lên."
Trước khi đến công ty, cô đã gửi một tin nhắn cho Lục Yến Thần, vậy nên cô không hề thấy ngạc nhiên vì sự xuất hiện kịp thời của trợ lý Diêu.
Trợ lý Diêu đi vào thang máy. Trong thang máy của Thiên Dự có trang bị hệ thống công nghệ cao, nhận diện khuôn mặt lập tức thể hiện số tầng có quyền hạn. Trợ lý Diêu nhấn vào tầng mười chín, quay đầu lại gật đầu chào Khương Dư Miên.
Khương Dư Miên mỉm cười đáp lại: "Trợ lý Diêu, đã lâu không gặp."
"Cô Khương nói đùa, tháng trước tôi còn đi gửi quà tặng cho cô đấy." Trong mấy năm Lục Yến Thần ở nước ngoài, cứ mỗi ngày hai tháng bảy, trợ lý Diêu đều sẽ thay anh đi gửi một phần quà sinh nhật cho Khương Dư Miên.
Anh ta vừa nói thế, Khương Dư Miên mới thật sự nhớ đến đống quà tặng chất đống trong phòng ngủ chưa mở ra.
Cô không mở, cũng không muốn làm khó người chạy việc như trợ lý Diêu: "Cực cho trợ lý Diêu rồi."
"Không cực ạ, sếp Lục có phát lương." Anh ta nói rõ bản thân là thay Lục Yến Thần làm việc.
Khương Dư Miên lại chỉ cười không nói.
Người bên cạnh Lục Yến Thần, ai ai cũng là tinh anh.
Trợ lý Diêu đưa cô vào trong phòng làm việc, bưng hai tách cà phê đến. Khương Dư Miên còn chưa chú ý, nhưng Lục Yến Thần đã lên tiếng: "Đổi thành nước ấm."
Trợ lý Diêu lại lập tức đổi cà phê thành nước ấm.
Trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người, Khương Dư Miên im lặng quan sát bốn phía. Bố cục trang trí hiện tại có chút thay đổi, cái bàn cô đã từng làm bài tập rồi nằm ra ngủ đã rực rỡ hẳn lên.
Khương Dư Miên đến gần mấy bước: "Tổng giám đốc Lục."
Lục Yến Thần buông chuột ra: "Biết nói chuyện thật."
Anh không nghe lọt kiểu xưng hô này.
Khương Dư Miên nghiêm túc bảo: "Ở nơi làm việc gọi theo công việc."
Lục Yến Thần: "Ok."
Khương Dư Miên nghiêm mặt nói: "Vậy tôi không dài dòng nữa, chúng ta bàn bạc ngắn gọn đi."
Lục Yến Thần đưa tay lên ra hiệu cho cô tiếp tục.
"Thiên Dự muốn mua lại quyền tác giả của Theo đuổi ngôi sao?"
"Phải."
"Là vì hôm qua tôi tìm kiếm cách thức giải quyết vấn đề ở chỗ anh sao?" Không thể trách cô vì sao có nghi ngờ thế này, bởi chuyện xảy ra quá đột ngột, không một dấu hiệu. Mới hôm trước ông Đường còn muốn tung ra thị trường, hôm sau đã thay đổi ý định, bước ngoặt duy nhất giữa chừng chính là việc cô chủ động nhắc đến chuyện này trên xe.
"Không phải." Lục Yến Thần phủ nhận suy đoán của cô: "Tôi rất tán thưởng ý nghĩa của nghiên cứu hệ thống Theo đuổi ngôi sao, chưa kể một khi phát triển thành công, nó cũng sẽ mang đến quyền lợi cho công ty."
Lời này lập tức bác bỏ cái mũ được chụp lên đầu Theo đuổi ngôi sao, Khương Dư Miên bán tín bán nghi.
Mười ngón tay Lục Yến Thần đan vào nhau, đặt trên mặt bàn: "Hôm qua cô hỏi tôi vì sao xuất hiện ở đó, bây giờ tôi có thể trả lời cho cô, rằng là vì từ lúc bắt đầu, tôi đã quyết định sở hữu Theo đuổi ngôi sao."
"Cô là người nghiên cứu chính của Theo đuổi ngôi sao, cô cũng là người hiểu rõ nhất sau khi phần mềm này login thì công dụng nó mang đến cho người dùng là như thế nào. Bây giờ con người gần như đều không thể tách khỏi internet, mà cạm bẫy trên internet lại liên tục xuất hiện, chúng tôi cần một hệ thống bảo mật liên tục để chống đỡ nó, thậm chí là chủ động ra quân, đi tìm những cạm bẫy kia, dọn dẹp sạch sẽ."
"Nó không giống với các phần mềm giải trí bình thường, ý nghĩa lần kỳ vọng chúng tôi phó thác vào nó tự nhiên cũng khác."
"Vậy nên, Khương Dư Miên." Lục Yến Thần đẩy ghế ra, đứng dậy: "Nguyên nhân duy nhất mà Thiên Dự mua lại Theo đuổi ngôi sao đó chính là hy vọng cô có thể tiếp tục nghiên cứu nó, mãi đến lúc nó hoàn toàn qua được xét duyệt, thành công tung ra thị trường."
Lời này thật sự đã chạm vào sâu tâm khảm cô.
Có thể tiếp tục hoàn thiện Theo đuổi ngôi sao vốn là mong ước của cô. Vốn dĩ cô cũng không có yêu cầu gì về công ty, chỉ là cô đột ngột biết được, công ty mua lại quyền tác giả của Theo đuổi ngôi sao lại biến thành Thiên Dự.
Từng câu, từng chữ Lục Yến Thần đưa ra đều dựa trên tinh thần việc chung, về lý trí, cô đã chấp nhận, nhưng về tình cảm cô vẫn còn thấy có phần bất đắc dĩ: "Cuối cùng vẫn phải cần đến anh ra tay."
Vốn tưởng mình trưởng thành, độc lập rồi, có thể đứng ở vị trí tương đương bằng chính bản lĩnh của mình, kết quả vừa xoay người đã thấy mình lại quay về cái vòng lặp của Lục Yến Thần.
"Khương Dư Miên."
Anh gọi đầy đủ tên cô lần thứ hai trong ngày hôm nay, đôi mắt sâu thẳm vẫn dày đặc như màn đêm, chân thật lạ thường: "Tôi hy vọng cô nhớ kỹ một chuyện, Theo đuổi ngôi sao là tác phẩm của cô."
"Bất kể người đầu tiên nghiên cứu Theo đuổi ngôi sao có là ai, nó cũng thuộc về cô và nhóm của cô, bất kỳ ai cũng không thể cướp đoạt công lao và nỗ lực của các cô."
"Thiên Dự cũng vậy."
Một hồi nhắc nhở đầy nghiêm cẩn đã khơi mào máu nóng trong lòng Khương Dư Miên, cuối cùng cô cũng không còn khúc mắc nữa, chấp nhận thực tế này, hứa hẹn với anh: "Được, tôi sẽ cố hết sức lực mình có, để cho Theo đuổi ngôi sao được tung ra thị trường một cách hoàn mỹ."
Chẳng mấy chốc, chuyện Thiên Dự mua lại Theo đuổi ngôi sao đã được đưa lên tin tức.
Mấy tổ viên đã từng dao động vì điều kiện hủy bỏ của ông Đường cảm thất rất xấu hổ, hôm đến Thiên Dự họ chen lấn nhau, cuối cùng cùng đi đến trước mặt, Khương Dư Miên, cúi đầu nhận lỗi.
Thái độ của Khương Dư Miên chuyển từ nghiêm khắc phê bình đến ôn hòa chấp nhận lời xin lỗi của bọn họ, tích lũy dần dần đến cuối thì mượn tình cảm để thâu tóm lòng người: "Tôi mong sẽ thấy mọi người không phụ tấm lòng ban đầu để cho Theo đuổi ngôi sao đi ngày một xa hơn."
Lục Yến Thần chuẩn bị đi đến thị sát công việc nghe được lời như vậy thì đáy mắt toát lên sự tán thưởng.
Anh lui về sau mấy bước, xoay người rời khỏi, không hề đi vào quấy rầy.
Chuyện này nhanh chóng lắm xuống. Nói theo một cách nào đó, Khương Dư Miên cũng đã trở thành nhân viên của Thiên Dự.
Ông nội Lục nghe được chuyện này thì vui mừng khôn xiết.
Ông đã bảo Khương Dư Miên đến Thiên Dự từ lâu, Khương Dư Miên lại lấy lý do học tập để từ chối nhiều lần, bây giờ cuối cùng cũng đến giai đoạn thực tập năm tư đại học, Khương Dư Miên đến Thiên Dự, đợi sau khi quen nếp rồi khả năng ở lại Thiên Dự cũng rất lớn.
Vì thế ông nội Lục gọi ba người hậu bối về nhà có tụ tập nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)