Có lẽ anh đã say rồi.
Khương Dư Miên nghĩ.
"Lục… Lục Yến Thần." Khương Dư Miên cố gắng thoát ra khỏi lòng anh, nhưng đối phương lại như đối đầu mà giữ lấy đầu cô không cho dậy.
Không dễ dàng gì mới thoát khỏi tay anh, Khương Dư Miên khom lưng đứng dậy, lại thấy Lục Yến Thần đang nhắm mắt, thật sự đang ngủ.
Lông mi của người đàn ông vừa dày vừa rậm, đẹp đến nỗi khiến người ta ghen tị.
Khương Dư Miên khẽ thở dài, nghĩ thầm hôm nay anh chắc hẳn đã rất mệt mỏi. Anh còn uống rượu, mệt mỏi đến mức chỉ muốn đi ngủ mà thôi.
Cô không thể di chuyển được Lục Yến Thần, cũng may sô pha trong căn phòng xa hoa đủ rộng rãi, cũng rất thoải mái. Khương Dư Miên vào phòng lấy một tấm thảm đắp cho anh. Cô nhìn thấy dấu vết trên thảm, lại cảm thấy bây giờ không tiện bảo khách sạn đến xử lý, may mắn thay, nước còn sạch nên không có gì đáng ngại.
"Rào"
Tiếng nước rả rích lọt vào tai, che mất hiệu ứng âm thanh của thẻ mở cửa.
Khương Dư Miên nhanh chóng tháo trang sức tắm rửa xong xuôi bèn quay trở về phòng.
Trước kia, cô bị bệnh, Lục Yến Thần sẽ luôn chăm sóc cả đêm. Lúc này, đột nhiên anh ngủ thiếp đi, lỡ như đột nhiên nửa đêm không thoải mái thì phải làm sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định trông coi xem tình hình ra sao.
Thế nhưng không ngờ, trên ghế sô pha lại không một bóng người.
Cửa phòng ngủ mở rộng, bên trong cũng không có người, Khương Dư Miên bình tĩnh lại, mơ hồ nghe thấy trong phòng tắm truyền ra tiếng nước.
Cô theo tiếng động đi qua tìm, ‘cạch’ một tiếng, người đàn ông quấn khăn tắm mở cửa ra. ---Đọc FULL tại Toidoc.io---
Hai người đều bất ngờ.
Anh vừa mới tắm xong, khăn tắm quấn quanh bên hông, các bộ phận còn lại có thể thấy được rõ ràng.
Mái tóc nhỏ nước, yết hầu gợi cảm, đường cong cơ bụng rõ ràng đến mức khiến người ta muốn la hét.
Người đàn ông ngước mắt nhìn, đáy mắt xuất hiện vài phần mơ màng do rượu vẫn chưa hoàn toàn biến mất, lúc này lại cười với cô: “Đẹp không?”
“...” Khương Dư Miên mím chặt môi, chỉ lo bản thân mình nói sai.
Cô đã từng thấy sự quyến rũ của Lục Yến Thần khi nhảy ra khỏi bể bơi ở biệt thự Thanh Sơn, vừa xấu hổ vừa tò mò, lúc này càng trực quan hơn, dáng người của anh vẫn rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn lúc trước.
Khương Dư Miên lùi lại phòng khách, chỉ vào bàn, lắp bắp: "Anh Yến Thần, thuốc giải rượu để trên bàn ở phòng khách. Em… em đi trước."
Nói xong, cô cũng không đợi Lục Yến Thần đáp lại, lần thứ hai tông cửa xông ra.
Người đàn ông không nhanh không chậm đi vào phòng khách, nhìn thấy thuốc trên bàn.
Khi đó, anh giữ chặt Khương Dư Miên là muốn nói anh có thuốc giải rượu.
Ai ngờ cô suýt chút nữa ngã xuống, lại va vào lồng ngực.
Suy cho cùng vẫn là hơi nhát gan.
Mấy ngày sau, Khương Dư Miên vẫn không dám nhìn vào mắt Lục Yến Thần. Cô xông vào phòng người khác nhìn thấy một màn kia, tính ra là bản thân lỗ mãng, đôi mắt đã làm vấy bẩn “sự trong sạch" của Lục Yến Thần.
Vì vậy trong lòng cô lẩm nhẩm vài lần "là anh trai", cảnh báo bản thân không nên nổi dậy tà tâm.
Ngày thứ ba đi công tác, Lục Yến Thần ở khách sạn nhận cuộc họp thông qua video với tổng bộ. Hành trình của Khương Dư Miên trống không, thỉnh thoảng theo dõi tiến độ sắp xếp buổi họp báo 'Theo đuổi ngôi sao' của bộ phận kế hoạch.
Ngày thứ tư đi công tác, Lục Yến Thần dẫn cô đến phòng thí nghiệm bên thành phố Dung, lại dạy cho cô một tiết học.
Ngày thứ năm, cuối cùng "cuộc hành trình" đặc biệt này cũng kết thúc, đồng thời chào đón kỳ nghỉ quốc gia mà mọi người yêu thích nhất - Ngày Quốc Khánh.
Điều này có nghĩa là buổi họp báo 'Theo đuổi ngôi sao' đang đến gần, những người có liên quan cũng bắt đầu chuẩn bị cho điều này.
'Theo đuổi ngôi sao' nhiều lần qua tay người khác rồi mới đến tay Thiên Dự nên rất được chờ mong. Lại nghe nói rằng tổng giám đốc Thiên Dự - Lục Yến Thần sẽ đích thân tham dự buổi họp báo, hơn nữa đến lúc đó người nghiên cứu và phát triển 'Theo đuổi ngôi sao' cũng sẽ lộ diện.
Tin tức này vừa truyền ra, phóng viên trong ngành nhao nhao bắt đầu tranh nhau danh sách đăng ký, ai cũng muốn chen vào hiện trường lấy được tiêu đề tin tức.
Mà giờ phút này, nữ chính trong trọng tâm câu chuyện đang đứng trước gương, thử hết bộ quần áo này đến bộ quần áo khác.
"Miên Miên, thử lại cái này đi."
Khương Dư Miên quay đầu nhìn lại, hai tay bà Tống đang cầm một chiếc váy dài khí chất màu champagne, muốn cô tiếp tục thay để xem hiệu quả.
Mấy năm gần đây Tống thị và Lục thị đã có hai lần hợp tác, bà Tống là một trong số ít người ngoài ngành biết Khương Dư Miên là người nghiên cứu và phát triển nòng cốt 'Theo đuổi ngôi sao', cho nên buổi họp báo lần này, bà Tống đã tới trước hẳn một tuần.
Tham gia buổi họp báo là thứ yếu, chủ yếu là tới thăm Khương Dư Miên.
Mấy năm nay Khương Dư Miên trưởng thành song hai người cũng không cắt đứt liên lạc, bà Tống gần như đã trở thành fan sự nghiệp của cô, nên muốn nhìn xem cô gái giống như bà ấy lúc xưa này có thể đi đến bước nào.
Sự thật chứng minh ánh mắt của bà ấy rất tốt, Khương Dư Miên so với bà ấy lại càng có tài năng hơn, lúc trước biết được thiên phú của cô trên lĩnh vực máy tính, bà Tống không ngừng nói là bản thân đã nhặt được bảo vật.
Buổi họp báo ra mắt hệ thống phần mềm không giống với việc những buổi họp báo trang sức thời thượng mà bà Tống thường xuyên tham gia kia, không thể quá phô trương thế nhưng cũng không thể quá tầm thường. Cuối cùng chọn một bộ đồ tím khói, vừa tao nhã lại vừa tinh tế.
Chỉ có điều, dây vai của chiếc váy này cũng mỏng, vết bớt hình bươm bướm ở xương quai xanh bị hiện ra hoàn toàn.
Cô chưa bao giờ để lộ vết bớt trời sinh của bản thân trước công chúng, cũng không phải là xấu hổ khi gặp người khác, mà là cô có chấp niệm với một số chuyện, cảm thấy đây là bí mật của riêng bản thân mình, không muốn bị mọi người biết được.
Thấy cô băn khoăn, bà Tống lập tức vỗ tay: "Chuyện này đơn giản."
Bà ấy từ trong hộp trang sức tìm một chiếc ghim cài ngực áo hình hoa khá nhẹ hơn cài lên dây vai, vừa vặn che đi vết bớt hình bươm bướm.
Khương Dư Miên vừa lòng thỏa ý.
Bà Tống vòng quanh cô hai vòng: "Bộ trang phục này rất đẹp, chỉ có điều vẫn hơi khiêm tốn. Tháng sau sinh nhật dì, cháu đến thành phố Ninh, dì lại cho cháu thử phong cách khác."
Khương Dư Miên cười nói vâng.
Ngày họp báo cần phải có mặt sớm, Thẩm Thanh Bạch nói muốn tự mình lái xe, thuận tiện chở cô một đoạn đường, Khương Dư Miên đang muốn đồng ý thì điện thoại của ông Triệu gọi tới trước một bước: "Cô Miên Miên, tổng giám đốc Lục bảo tôi đón cô đến chỗ tổ chức buổi họp báo."
Nhiều năm như vậy, cách xưng hô của ông Triệu đối với cô vẫn không thay đổi, giống như cô vẫn là học sinh cấp ba mười tám tuổi lúc trước.
Vì để thành toàn cho công việc được sắp xếp của ông Triệu, Khương Dư Miên đã từ chối ý tốt của Thẩm Thanh Bạch.
Thẩm Thanh Bạch đi vòng qua con phố, đến đón Tiểu Triệu cách đó không xa.
Tiểu Triệu mang theo máy tính và máy ảnh lên xe, cẩn thận che chở hai bảo bối, chỉ lo va chạm bị hỏng.
Thẩm Thanh Bạch từ trước đến nay không có biểu cảm gì mấy, phần lớn thời gian đều mang một khuôn mặt băng giá, Tiểu Triệu qua chào hỏi rồi an an phận phận làm tổ ở chỗ ngồi.
Trên đường xe chạy, đột nhiên Thẩm Thanh Bạch lên tiếng: "Mang máy ảnh đi chụp ảnh à? ”
"Hì, cũng không biết như thế này có tiện hay không, em cứ mang trước đi, đến khi đó chị Khương nhất định phải một mình lên sân khấu phát biểu, có cơ hội em chụp cho chị ấy mấy tấm." Trọng điểm của Tiểu Triệu không phải là chụp ảnh chân dung, mà là muốn ghi lại những khoảnh khắc huy hoàng của 'Theo đuổi ngôi sao'.
Thẩm Thanh Bạch giống như lơ đãng nhắc tới: "Ảnh chụp lần trước sao không thấy cậu đăng."
Tiểu Triệu cầm máy ảnh trêu chọc dừng lại, hỏi: "Hả? Anh nói lần nào? ”
Trầm Thanh Bạch khẽ nói: "Phòng trà Sâm Lâm."
Tiểu Triệu cuối cùng cũng nhớ tới: "À, anh nói cái đó à, cửa hàng của bọn họ không phải không cho chụp sao? Em cảm thấy đăng lên thì không tốt lắm cho nên không có đăng. ---Đọc FULL tại Toidoc.io---
Thẩm Thanh Bạch: "... Ừm."
Thẩm Thanh Bạch lên tiếng trước, Tiểu Triệu nghĩ rằng hôm nay tâm trạng của anh ấy tốt, bắt đầu tìm đề tài tán gẫu, cuối cùng phát hiện Thẩm Thanh Bạch lại biến thành dáng vẻ tiếc chữ như vàng, cậu ta đành phải ôm máy ảnh của mình tiếp tục im lặng.
Nói đến phòng trà Sâm Lâm, Tiểu Triệu mở máy ảnh ra lật lại ảnh chụp lúc đó, phát hiện trong tệp ảnh trong phòng trà có một tấm ảnh chụp chung của Thẩm Thanh Bạch và Khương Dư Miên.
Tiểu Triệu ngạc nhiên: "A, tìm được một tấm ảnh của anh và chị Khương."
Lúc ấy cậu ta chỉ nhớ rõ phòng trà không cho chụp nên quên mất toàn bộ tệp ảnh này.
"Anh Thẩm, bức ảnh này anh có muốn không? Nếu như anh muốn, em sẽ xuất ra gửi cho anh."
"Ừm." Thẩm Thanh Bạch lên tiếng lại bị tiếng còi xe bên cạnh lấn át.
Tiểu Triệu không nghe thấy, lại hỏi một lần nữa: "Anh có muốn không? ”
Thẩm Thanh Bạch chăm chú nhìn con đường phía trước: "Gửi qua wechat."
Tiểu Triệu lập tức kết nối Bluetooth để xuất ảnh, gửi đến số wechat của Thẩm Thanh Bạch.
Xe chạy vào bãi đậu xe dưới tầng của nơi tổ chức buổi họp báo, Thẩm Thanh Bạch tìm được chỗ đậu xe thì tiến vào. Khi anh ấy định rời đi, có một chiếc xe ở phía trước tiến đến.
Dãy biển số xe kia rất quen mắt, đột nhiên Thẩm Thanh Bạch nhớ tới cái gì đó, mở ra cuộc trò chuyện với Khương Dư Miên tìm kiếm hình ảnh, mở thẳng đến ngày tám đi phòng trà Sâm Lâm.
Biển số xe "một nhà ba người" trong miệng Khương Dư Miên lại giống hệt chiếc xe này.
Nói một cách chính xác, đó là cùng một chiếc xe.
Chủ sở hữu của chiếc xe này cũng đến tham dự buổi họp báo?
Thẩm Thanh Bạch đứng nguyên tại chỗ, nhất định phải tìm hiểu đến cuối cùng.
"Bíp bíp".
Cửa xe chậm rãi đẩy ra, Lục Tập nghiêm túc hiếm thấy mặc áo sơ mi đi ra.
Ông cụ đốc thúc cậu làm chút việc đứng đắn, hơn nữa buổi họp báo lần này có liên quan đến Khương Dư Miên, cậu làm bộ làm tịch mà mặc áo sơ mi thắt cà vạt.
Hai anh em tính cách khác nhau, phong cách mua xe cũng không giống nhau. Cậu cố ý mượn xe của anh cả lái, có vẻ thành thục chững chạc hơn.
Lục Tập vừa xuống xe, sắc bén chụp được tầm mắt của Thẩm Thanh Bạch.
Tình địch vừa gặp mặt đã đỏ mắt hết sức tức giận, khí hàn của Thẩm Thanh Bạch tỏa ra lạnh ba thước, Lục Tập là côn đồ khuy áo cài đến đỉnh cũng cài không được.
Hôm nay là sân nhà của Lục thị, Lục Tập kéo cà vạt, nghênh ngang đi qua trước mặt anh ấy. Vào hội trường, Lục Tập liếc mắt nhìn phía Đông, phía Tây một cái, không tìm được người muốn gặp, tùy ý tìm một vị trí ngồi ở hàng ghế đầu.
Không lâu sau, Thẩm Thanh Bạch đã đuổi theo người: "Đứng lên."
Lục Tập khoanh tay: "Sao nào? Muốn gây chuyện? ”
Thẩm Thanh Bạch hừ lạnh cười, đưa tay cầm lấy tấm biển chỗ ngồi, lên mặt: "Đây là vị trí của tôi."
"..." Thấy rõ tên, Lục Tập ngay lập tức đứng bật dậy, giữ thể diện cho mình: "Ngồi xuống thôi mà, đừng hẹp hòi như vậy thế chứ? Khối băng Thẩm."
Thẩm Thanh Bạch nghiêm túc đặt biển số ghế về vị trí cũ, ngồi xuống trước mặt cậu.
Lục Tập "chậc" một tiếng, gọi điện thoại cho trợ lý Diêu, hỏi anh ta cậu nên ngồi ở đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)