Khương Dư Miên đi qua trước mặt anh, chiếc váy dài hai dây mới thay dài trên đầu gối, một đôi chân dài cân xứng trắng đến phát sáng lộ ra.
Cuối cùng cô dừng lại bên tủ TV, cúi người kéo ngăn kéo, làn váy nhăn nheo rủ xuống sắp chạm đất.
Cô nhanh chóng lấy được máy sấy, đống ngăn tủ đứng dậy.
Đột nhiên Khương Dư Miên quay đầu lại.
Cô sấy khô tóc mới thuận tiện ra ngoài lấy đồ được.
Lục Yến Thần nhẹ nhàng ‘ừm’ một tiếng: “Không vội.”
Khương Dư Miên cười cười với anh, đang muốn trở về phòng tắm sấy tóc thì đột nhiên chuông cửa vang lên.
Cô nghi hoặc đi qua, nhìn qua máy theo dõi ở cửa ra vào, kinh ngạc mở to mắt, nhìn về phía Lục Yến Thần đang ngồi trên ghế sô pha: “Lục Tập tới.”
“Nó tới làm gì?”
“Không biết nữa.”
Lục Tập vẫn cứ ấn chuông, Khương Dư Miên vươn tay ra, lại bị Lục Yến Thần đi tới ngăn lại: “Em định cứ như vậy mà mở cửa sao?”
Khương Dư Miên nhìn bản thân mình, tóc ướt nhẹp, mặc váy hai dây. Cô ở nhà thì tắm là rất bình thường, không bình thường là Lục Yến Thần ngồi ở phòng khách.
Nam nữ thanh niên ở cùng một gian phòng, cô lại là dáng vẻ vừa tắm xong, nhìn qua cũng rất không đúng…
“Anh nói đúng!” Khương Dư Miên vươn tay vồ lấy anh, kéo người đến cửa phòng ngủ, đẩy mạnh anh vào: “Không thể để Lục Tập nhìn thấy anh được.”
Người đàn ông cho tới bây giờ vẫn chưa từng trải qua loại đối xử này thì sắc mặt trở nên cổ quái, trước khi cửa phòng đóng lại, anh bỗng nhiên duỗi tay ra chặn lại: “Đợi… Đợi chút.”
Hai người giằng co ở cửa một lúc, Khương Dư Miên khó hiểu hỏi: “Sao thế?”
Sao thế?
Lòng bàn tay Lục Yến Thần chặn ở cửa, ngước mắt nhìn lên, giờ phút này cô đang đứng nghiêng người, dây đeo nhỏ đè lên bờ vai đẹp trắng như tuyết, chiếc váy thiết kế hở chỉ che khuất được một nửa tấm lưng đẹp, dáng vẻ tuyệt đẹp bị lộ ra là điều không thể nghi ngờ.Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.
“Em cứ như vậy mà gặp nó thì có vẻ như cũng không tiện lắm.” Anh nhìn thấy giá áo dựa vào tường, trên đó có một chiếc áo khoác màu đen, anh lấy tới, đưa cho cô: “Không phải không thích để lộ ra hình con bướm sao? Cái này vừa thích hợp.”
Lý do của anh kín kẽ không một lỗ hổng.
Khương Dư Miên rủ mắt, ngoan ngoãn giang hai cánh tay ra, mặc áo khoác vào.
Cái áo màu đen này là áo dệt kim hở cổ mỏng mặc vào mùa hè, vô cùng tôn dáng, nó làm nổi bật lên cánh tay mảnh khảnh và cần cổ trắng nõn của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)