Vệ Lai cất váy vào trong vali, trong tủ quần áo có mười chiếc thì có lấy tám chiếc là do anh mua, màu sắc và kiểu dáng ngày càng phù hợp với thẩm mỹ của cô.
Châu Túc Tấn đứng ở cửa phòng thay đồ một lúc rồi xoay người trở về phòng đọc sách.
"Em nói muốn đi Giang Thành gặp Vệ Lai mà? Sao đột nhiên lại muốn đi thăm ông bà ngoại?"
Ông bà ngoại có vườn trái cây tại một số quốc gia ở Nam Bán cầu. Trong số đó có nước úc, mùa này đã có anh đào chín, hai người họ mới đến đó vài ngày trước.
Châu Túc Tấn: "Em đi cùng với Vệ Lai."
Châu Gia Diệp cũng rất tự nhiên bổ sung thêm: "Đưa cô ấy đi hái anh đào sao?"
"Cô ấy đi công tác, có thể sẽ không có thời gian đi đến vườn trái cây."
Giác quan thứ sáu của mẹ anh ấy vô cùng chính xác, bà nói giữa em trai và Vệ Lai đang có vấn đề. Có lẽ không phải không có thời gian đến vườn trái cây mà là do Vệ Lai không có tâm trạng đi.
Châu Gia Diệp: "Mẹ bảo anh mang đồ đến cho em, hai đứa ở xa nếu còn không giải quyết được vấn đề thì có lẽ sau này sẽ càng nảy sinh thêm nhiều mâu thuẫn."
Châu Túc Tấn: "Chúng em đang giải quyết."
Khi mới kết hôn, mẹ cũng lo lắng về chuyện hai người quá xa cách nhau.
Sau khi kết thuộc cuộc gọi, anh ngồi trong phòng làm việc thêm nửa tiếng nữa.
Vệ Lai thu dọn hành lý xong thì gõ cửa tìm anh, hỏi anh khi nào mới đi ngủ.
"Em ngủ trước đi, anh còn có việc phải xử lý." Châu Túc Tấn mở máy tính.
Chuyến bay của anh khởi hành sớm hơn cô ba tiếng, cho nên anh phải nhanh chóng đến sân bay.
Anh ngẩng đầu lên nói với cô: "Sáng mai anh có chuyến bay về Bắc Kinh nên có lẽ sẽ không thể tiễn em ra sân bay."
Vệ Lai muốn mỉm cười nhưng không được: "Không sao đâu."
Cô không muốn giữa hai vợ chồng ngày càng xa cách, cho nên giai thích: "Là do đối tác bên úc điều chỉnh thời gian bàn bạc công việc, không phải do em muốn tránh mặt anh."
"Anh biết." Châu Túc Tấn đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, ôm cô vào lòng: "Anh trở về Bắc Kinh không phải vì giận em, mà bởi vì anh có việc bận, anh đã hứa sẽ ở với em mười ngày, bây giờ mới ở bên cạnh em được một ngày, những ngày còn lại anh sẽ không thiếu của em đâu."
Vệ Lai ngẩng đầu nói: "Giám đốc Châu, anh đối với em cứ như được trang bị filter, cả đống luôn, cho nên em sẽ không cố ý phớt lờ hay xa lánh anh, nếu có một ngày em thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa, thì em sẽ ly hổn."
Về vấn đề filter này, Châu Túc Tấn nói thẳng: "Có phải bởi vì anh đã công khai thừa nhận em ở bữa tiệc của Hạ Vạn Trình không?"
Vệ Lai gật đầu, bổ sung thêm: "Không chỉ có mỗi chuyện đó, còn có rất nhiều." Cô dừng một chút rồi nói tiếp: "Anh xuất hiện vào thời điểm em suy sụp nhất, đau khổ nhất, anh chiều chuộng em, dung túng em, thậm chí anh còn dùng cách của mình để thỏa mãn lòng hư vinh của em. Anh không hề biết anh quan trọng vói em đến nhường não.
Cô tựa trán mình vào lồng ngực của anh, hoi thở ra có chút lạnh: "Anh có để ý việc lúc đầu em tiếp cận anh chỉ để lợi dụng anh, mượn tài lực của anh không?"
Châu Túc Tấn lần đầu tiên cảm thấy hoang mang nói: "Lúc đó em roi vào tình cảnh đặc biệt, anh có thể hiểu được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)