Vê Lai ôm chặt anh mà không nói một lời nào, cô cẩn thận cảm nhận nhiệt độ và hơi thở của anh.
Đến khi hai chân cô cảm thấy đau nhức vì đứng nhón chân thì Vệ Lai mới buông anh ra.
Châu Túc Tấn sắp xếp hai chiếc xe, anh và Vệ Lai ngồi một chiếc, chiếc còn lại để cho Dư Hữu Niên và trợ lý ngồi.
Vệ Lai vẫn còn ngạc nhiên, cho đến khi lên xe cô mới có thể bình tĩnh lại.
Châu Túc Tấn nói cho cô nghe chuyện Kiều Tư Điền đi về trước, sau đó hỏi cô: "Có phải mấy ngày hôm nay em đều rất bận không?"
"Cũng không hẳn."
Cô chỉ cần ở đây thêm bảy ngày, trong số đó thì chỉ hai ngày là có lịch trình.
"Vậy thì dành ra một ngày mời Kiều Tư Điền và đồng nghiệp của em đến vườn trái cây của ông bà đi."
Vườn cây ăn trái của ông nội cách Melbourne hơn 200 km, nên lái xe đến cũng khá nhanh.
Vệ Lai thắt dây an toàn: "Ông và bà cũng ở đây sao?"
"ử, họ đã ở đây được nửa tháng rồi."
"Anh cũng định đặt phòng tại khách sạn của em sao?"
"Không cần, anh đặt phòng tại một khách sạn gần đây là được." Châu Túc Tan bảo tài xé khởi đọng xe rồi nói: "Các em đang đi công tác, em lại là giám đốc nếu anh cứ đi bên cạnh em thì sẽ không tiện."
Vệ Lai hiểu rằng anh đang lo cho hình tượng của cổ.
Nếu Vệ Lai là nhân viên thì cô cũng không thích việc sếp mình mang theo người yêu đi công tác.
Trước hết, cô đem hành lý gửi đến khách sạn mà trợ lý đã đặt trước, sau đó lại cùng Dư Hữu Niên bàn bạc một chút công việc.
Ngày mai mới đi đàm phán việc hợp tác, cho nên hôm nay vẫn có thời gian rảnh để tự do hoạt động, Châu Tuc Tấn cẩn thạn suy nghĩ một chút, sau đo anh sắp xếp xe và tài xế riêng đi cùng với Dư Hữu Niên và trợ lý.
Cô trở về phòng, thay váy rồi đi xuống lầu tìm Châu Túc Tấn.
Châu Túc Tấn đang đứng bên cạnh xe để gọi điện thoại, anh báo trước cho ông ngoại rằng ngày mốt anh và Vệ Lai sẽ đưa bạn đến thăm vườn trái cây, hái anh đào và tiện thể ăn trưa tại đó.
"Không phải con nói Vệ Lai bận tăng ca trong dịp Tết Nguyên Đán cho nên không có thời gian đi chơi sao?"
"Cô ấy đúng thật là có tăng ca, lần này đến đây là để đi công tác, cô ấy nghe con nói rằng ông bà ngoại cũng ở đây thì muốn đến thăm hai người."
Ong ngoại rất vui vẻ khi nghe lời này của anh, ông hỏi anh xem có bao nhiêu người đến, có cần chuẩn bị những món gì không, hay có những món gì không ăn được không, bảo anh gửi danh sách đến cho ông.
Trước khi cúp điện thoại, ông ngoại còn nói rằng dì cũng đến, ngày hôm qua vừa mói đến nơi.
Vệ Lai đứng ở phía xa, chờ đến khi anh cúp điện thoại thì cô mới bước tới.
Trên đường phố nơi đất khách xa lạ, anh và cô có thể ở bên cạnh nhau, cảm xúc của cô lúc này không phải là thứ mà người khác có thể hiểu được.
Châu Túc Tấn mở cửa xe cho cô, sau đó lái xe đưa cô đến khách sạn anh đang ở.
"Em về ngủ một giấc đi, buổi chiều anh sẽ lái xe đưa em đến bờ biển."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)