Đầu ngón tay Vệ Lai nhẹ nhàng chọc vào lòng bàn tay anh, không trả lời.
Châu Túc Tấn buông tay cô ra, đứng dậy đi tắt đèn.
Căn phòng chợt tối om, không nhìn thấy gì, chỉ có ánh sáng mờ mờ ở cổ tay cô.
Mặt đồng hồ có màu xanh biển của màn đêm điểm xuyết những ngôi sao.
Có thể nhìn thấy ánh sáng lấp lánh mờ ảo.
Vệ Lai ngồi khoanh chân trên ghế sô pha, lần trước anh tặng cho cô cả một bầu trời sao trên xe, lần này anh lại tặng cô cả dải ngân hà.
"Anh đi Luân Đôn để mua đồng hồ cho em hả?" Trong bóng tối, cô chỉ có thể dựa vào ánh sáng le lói hắt vào từ ngoài cửa sổ để ngắm nhìn gưong mặt anh.
"Đồng hồ đặt làm theo yêu cầu, tiện nên anh qua lấy luôn, anh có việc khác." Còn là việc gì thì Châu Túc Tấn không nói.
Vệ Lai nhìn chằm chằm vào mắt anh, dù sao trong phòng cũng tối nên cô muốn nhìn thì cứ nhìn.
Châu Túc Tấn cảm thấy cô có chuyện muốn nói: "Muốn nói gì với anh?"
Vệ Lai không muốn ly hôn hay cắt đứt cuộc hôn nhân này nên cô nghĩ cần giải thích rõ ràng một số điều vói anh: "Em không cố ý ngó lơ anh, nguyên nhân thì nãy em có nói rồi đấy."
Không biết phải thích anh như thế nào.
"Hôm nay Triệu Liên Thần tới bất ngờ quá, em không kiểm soát được, anh ta còn là cổ đông lớn nhất của công ty nên dù thế nào em cũng phải tiếp anh ta."
Châu Túc Tấn ôm cô vào lòng: "Nếu anh mà để ý thì đã không có chuyện hai người hợp tác với nhau."
Vệ Lai rầu rĩ nói: "Ăn tết mụ mị cả đầu, quên mất là anh không quan tâm."
Châu Túc Tấn cúi đầu, mần mò đến môi để hôn cô.
Vệ Lai vẫn luôn để trong lòng chuyện anh không quan tâ m đến sự hợp tác giữa siêu thị Vệ Lai và công nghiệp Bách Đa, đến giờ cô vẫn thấy khó chịu.
"Ngay khi công ty của hai người vừa mới ký hợp đồng, Lục An đã đến nói cho anh biết mối quan hệ giữa Triệu Liên Thần và Bách Đa."
Vệ Lai hơi há mồm nhưng không còn sức để tiếp tục hỏi.
•
Châu Túc Tấn vốn không muốn nói nhiều, nhưng nếu không giải thích thêm vài câu nữa, chuyện này sẽ trở thành cái gai trong lòng cô.
"Rủi ro lớn nhất khi em hợp tác với Bách Đa là anh, anh hiểu Triệu Liên Thần, chỉ cần anh không xử lý Bách Đa, chịu đựng sự khiêu khích của anh ta, mười bảy cửa hàng của em sẽ không bị liên lụy, mối quan hệ hợp tác giữa em và Bách Đa cũng sẽ được thuận lợi."
Tất nhiên là cũng có những lúc anh không thể nhịn Triệu Liên Thần được nữa, việc xe thương vụ lần đó anh không thể chịu nổi nên đã đổi xe.
Triệu Liên Thần thích gây rắc rối cho anh, không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, bây giờ cũng có the đoán được sau này hắn ta sẽ mượn công việc để làm cái cớ khiêu khích anh càng ngày càng quá đáng hơn.
Điều anh có thể làm là mặc kệ, không phải anh nhượng bộ Triệu Liên Thần, mà là đang thỏa hiệp với chính bản thân mình.
Đeo lại chiếc đồng hồ đó, nhẹ tay khi thu mua công ty của Chương Nham Tân, chịu đựng Triệu Liên Thần, tất cả đeu là anh tự thỏa hiệp với bẳn thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)