“Chát!”
Âm thanh chát chúa vang lên, má Vân Xu bỏng rát, ba vệt máu hằn rõ trên làn da trắng mịn.
Khóe môi nàng rỉ máu, nhưng vẫn cắn chặt răng, không thốt ra nửa lời.
“Đau không? Từ nhỏ tỷ đã được sống trong nhung lụa, người người vây quanh, chắc chưa từng nếm mùi nhục nhã thế này nhỉ?”
Ánh mắt Vân Mị trở nên điên loạn. Như thể bỗng nhớ đến điều gì, nàng ta giơ tay cao, rồi vung xuống từng cái tát.
Trong nhà lao lạnh lẽo, tiếng bạt tai vang lên không dứt. Chẳng mấy chốc, mặt Vân Xu đã sưng vù, bầm tím.
Mỗi cái tát như khiến nàng thêm tỉnh táo, nàng dần hiểu ra:
“Vân Mị, thì ra ngươi hận ta đến thế.”
“Hận?” Vân Mị cười khẩy, giọng rít qua kẽ răng: “Một chữ hận sao đủ để diễn tả hết những nỗi đau tận đáy lòng ta! Tỷ tỷ, chỉ vì ngươi sinh trước ta một khắc cớ sao chuyện gì cũng phải hơn ta? Phụ mẫu chưa bao giờ thật lòng nhìn đến ta, trong mắt họ chỉ có ngươi. Vì sao, rõ ràng chúng ta có khuôn mặt giống hệt nhau, mà ngươi lại được làm hoàng hậu? Ngươi cướp đi người ta yêu nhất, còn giả nhân giả nghĩa đón ta vào cung. Hừ! Vân Xu, ngươi chỉ muốn khoe khoang với ta mà thôi!"
Giọng nàng ta the thé, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Vân Xu.
Vẻ mặt nàng ta dữ tợn, đúng lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Vân Mị đột nhiên biến sắc.
“A!”
Tiếng thét chói tai khiến vị đế vương vừa bước vào giật mình.
“Mị Nhi!”
Tiếng gọi ấy như mũi dao xoáy vào lòng Vân Xu. Là giọng nói của người nàng yêu sâu đậm, vậy mà giờ đây giọng nói đầy lo lắng đó lại cất lên vì muội muội nàng.
“Hoàng thượng… hu hu… tỷ tỷ… tỷ ấy…” Vân Mị sà vào lòng hắn, nước mắt rơi như mưa, gương mặt uất ức đến đáng thương.
“Tay nàng sao thế?”
Hắn giật lấy bàn tay nàng ta, thấy rõ lòng bàn tay một vùng thâm tím như bị độc phát.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào mặt Vân Xu: “Ngươi dám ra tay độc ác với muội muội của mình? Thuốc giải đâu? Mau lấy ra!”
“Hoàng thượng, người nói ta hạ độc?” Vân Xu khó tin nhìn hai người đang ôm nhau, giờ phút này, hy vọng trong lòng nàng gần như tan vỡ.
“Không phải ngươi thì còn ai!” Ánh mắt Tiêu hoàng đế như lưỡi dao sắc bén, nhìn nàng chẳng khác nào nhìn con rắn độc: “Nàng ấy là muội muội ruột của ngươi, sao ngươi có thể nhẫn tâm đến vậy?”
“Hoàng thượng, đừng trách tỷ tỷ, tỷ tỷ biết muội có long thai của hoàng thượng, tỷ ấy hận muội, giận muội. Tất cả đều là thiếp đáng chịu.” Vân Mị vẫn ôn nhu thiện lương như trước, gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ khiến Tiêu hoàng đế đau lòng.
“Nàng có gì sai? Trẫm muốn một nữ nhân, còn cần nàng ta đồng ý sao?” Tiêu hoàng đế vươn tay về phía Vân Xu, ánh mắt đầy vẻ ác độc: “Mau đưa thuốc giải ra đây!”
Thuốc giải ư? Không phải nàng hạ độc, thì làm gì có thuốc giải? Vân Xu lặng lẽ nhìn nam nhân mà nàng đã từng yêu sâu đậm, phu quân nàng tin tưởng nhất, vậy mà lại không tin nàng!
Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười châm biếm, ánh mắt Tiêu hoàng đế lạnh lẽo: “Ngươi cười cái gì!”
“Hoàng thượng, ngài từng nói, trên đời này ngài chỉ tin mỗi mình ta.” Những năm qua, vào lúc khó khăn nhất, nàng luôn ở bên hắn, vì hắn bày mưu tính kế, xông pha nguy hiểm, hắn đã từng nói, cả đời này hắn chỉ tin một mình nàng.
“Chính vì trẫm tin ngươi, nên ngươi mới dám cấu kết với Viễn Định Hầu! Vân Xu, ngươi đã phụ lòng trẫm?”
“Ha ha ha… Tiêu Diệc Sâm, người mà Vân Xu ta không phụ nhất chính là ngươi!” Tiếng cười của nàng mang theo sự tuyệt vọng tận cùng: “Ta đối đãi với ngươi thế nào, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết. Khi ta vắt óc bày mưu tính kế đối phó Viễn Định Hầu, ngươi lại…”
“Chát!”
Một cái tát như trời giáng khiến nàng bừng tỉnh. Chỉ là, trái tim nàng đau hơn bất cứ vết thương nào.
“Vân Xu! Ngươi luôn miệng nói mình đã trả giá vì trẫm thế nào, tài trí hơn người ra sao. Sao, ngươi cho rằng không có ngươi, trẫm không thể loại bỏ Viễn Định Hầu ư? Hóa ra trong thâm tâm, ngươi chưa từng công nhận trẫm! Ngươi cũng giống như bọn họ!”
Trong mắt hắn tràn ngập lửa giận. Ánh mắt của nàng khiến hắn nhớ lại những kẻ từng khinh miệt hắn. Trong số các hoàng tử, hắn tự nhận mình tài giỏi nhất, chỉ tiếc không có mẫu thân với gia thế hiển hách. Nhưng điều đó không quan trọng, hắn sẽ dùng thực lực của mình chứng minh cho tất cả thấy, hắn mới là người xứng đáng ngồi trên ngai vàng!
Thế nhưng, khi hắn nắm được giang sơn trong tay, điều hắn thường nghe được lại là cái tên Tiêu hoàng hậu. Mọi người kính sợ nàng, thậm chí còn hơn cả hắn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)