Mùa Đông năm Hoa Vũ thứ ba mươi mốt, Viễn Định Hầu khởi binh làm phản. Tiêu hoàng đế thân chinh dẫn theo hơn mười ngàn ám quân, chém giết nghịch tặc tại núi Đại Bình phía ngoài kinh thành. Khí thế như chẻ tre, thuận lợi dẹp tan phản quân
Trên tế đàn, nữ nhân thân khoác phượng bào sắc vàng rực rỡ, thần thái ung dung, lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi đám mây lành báo hiệu chiến thắng đang từ xa kéo đến. Khóe môi nàng khẽ nhếch, nhưng chưa kịp hoá thành nụ cười thì một tiếng nổ long trời vang lên.
Cánh cổng đá trắng ầm ầm sụp đổ. Hàng ngàn Ngự Lâm quân tay cầm trường kiếm sắc lạnh, ùn ùn xông vào như thủy triều.
“Xảy ra chuyện gì?” Tiêu hoàng hậu sắc mặt lạnh như băng, tay ôm bụng đã mang thai bảy tháng, bước lui vài bước, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Tự tiện xông vào tế đàn, đáng tội chết!”
Nhưng phía sau, một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên: “Hoàng hậu, đắc tội!”
Một trận đau nhói truyền đến từ cổ, phượng quan rơi xuống, bên tai chỉ còn tiếng bước chân hỗn loạn.
…
Bên ngoài vang vọng khúc ca khải hoàn, còn trong ngục tối lạnh lẽo, chỉ có ánh lửa bập bùng trong lò than.
Một gáo nước lạnh thấu xương hắt thẳng vào mặt nữ nhân đang hôn mê. Nàng giật mình tỉnh giấc, cảnh tượng trước mắt dần trở nên rõ ràng, đầu tiên đập vào mắt là một khuôn mặt giống hệt nàng.
“… Mị Nhi, Hoàng thượng đã về rồi sao?” Giọng nàng khàn đặc. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?
“Tỷ tỷ, Hoàng thượng đang mở tiệc ăn mừng ở Chân Long Điện đấy.”
Mở tiệc ăn mừng? Ánh mắt Vân Xu dừng trên gương mặt kia, muội muội của nàng lại mang gương mặt xa lạ đến vậy, trong ánh mắt chứa đầy vẻ giễu cợt.
“Ngươi…”
Móng tay lạnh lẽo khẽ vuốt ve gò má Vân Xu: “Tỷ tỷ, hoàng thượng đối đãi với tỷ không tệ, sao tỷ có thể cấu kết với Viễn Định Hầu tạo phản? Hửm?” Giọng nàng ta dịu dàng hàm chứa chút bi thương nhưng đầu ngón tay đột ngột dùng sức cào mạnh, lập tức rạch ra một đường máu trên má.
Cơn đau nhói dường như khiến Vân Xu tỉnh táo hơn vài phần. Nàng giận dữ quát lớn: “Láo xược! Vân Mị, ngươi dám vô lễ với bổn cung?”
“Bổn cung? Ha ha, tỷ tỷ, tỷ đã thấy hoàng hậu nào bị trói trong ngục tử bao giờ chưa?”
Nụ cười ấy như kim châm vào mắt, khiến Vân Xu gần như không thể tin được. Nữ nhân trước mặt, chính là muội muội song sinh mà nàng từng thương yêu, từng bảo vệ bao năm qua, dịu dàng, ngoan ngoãn, nay lại mang vẻ mặt tàn nhẫn này.
Vân Xu cố gắng bình tĩnh lại, nàng đưa mắt nhìn xung quanh, ngục tốt nơi này đã đổi thành Ngự Lâm quân, ai nấy đều mặt không cảm xúc, cứ như nàng thật sự là một tử tù.
“Ta muốn gặp Hoàng thượng.”
Vân Mị nhìn vẻ mặt vẫn lạnh lùng cao ngạo kia, hận ý trong lòng càng thêm sâu sắc: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không sợ sao?” Không phải nên lộ ra vẻ tuyệt vọng sao? Chẳng lẽ tỷ còn tin rằng hoàng thượng sẽ đến cứu tỷ?
Nhưng Vân Xu chỉ nhàn nhạt liếc nhìn nữ nhân trước mặt, ánh mắt tràn đầy khẳng định: “Vân Mị, ngươi thích hoàng thượng?”
“Ha ha… tỷ tỷ vẫn thông minh như trước. Vậy tỷ tỷ nói xem, hoàng thượng có thích ta không?”
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, Vân Xu vẫn không chịu cúi đầu trước sự thật. Nàng không tin! Nàng không muốn tin! Dù nàng đã đoán được, muội muội thân thiết nhất của nàng, rất có thể chính là con sói độc ác ẩn nấp bên cạnh nàng!
“Ta cứu hoàng thượng ba lần, dùng tính mạng bảo vệ người. Ta vì người dẹp tan chướng ngại, trừ khử Tam Hầu, mối họa lớn như Viễn Định Hầu cũng là do ta giúp người bày mưu tính kế. Muội lấy gì so với ta?”
Đúng vậy, nàng đã trả giá tất cả vì hắn, vứt bỏ lòng nhân từ, chỉ vì thành tựu sự nghiệp của hắn. Nàng yêu hắn hơn tất cả, và nàng cũng tin rằng, tình yêu của hắn dành cho nàng cũng như vậy.
“Đúng vậy, tỷ tỷ giỏi quá rồi. Nhưng hoàng thượng luôn khen ta, nói ta mới là tri kỷ của ngài. Có ta, ngài mới biết nữ nhân vốn dĩ phải dịu dàng, biết an ủi, biết mềm mỏng, đó mới là người ngài muốn giữ bên gối. Còn người giỏi mưu tính kế, biết giết địch như tỷ chẳng qua chỉ là một thanh kiếm. Mà một công cụ, khi cần thì dùng, khi xong thì bỏ. Tỷ nói có phải hay không?”
Vân Mị mỉm cười, vừa cười vừa xoa cái bụng còn chưa lộ rõ của mình.
“Ta muốn gặp Hoàng thượng!” Giọng Vân Xu đã run rẩy. Nàng không ngừng tự nhủ, đây là giả dối, đây nhất định là cái bẫy. Nhất định là vậy.
Nhưng Vân Mị chỉ cười lạnh, ánh mắt như lưỡi dao bén:
“Tỷ tỷ, hoàng thượng đã thất vọng về tỷ rồi. Ba lần tỷ để Viễn Định Hầu ra vào hậu cung như chốn không người, khiến hoàng thượng phải gánh chịu nhục nhã. Tỷ không thấy hổ thẹn sao? Phụ thân, mẫu thân nuôi dạy tỷ bao năm, đâu phải để tỷ làm mất mặt Vân gia.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)