Khóe miệng Vân Mị nhếch lên một nụ cười lạnh, rồi nhanh chóng biến mất: “Hoàng thượng, nơi này cứ giao cho Mị Nhi. Trời lạnh, mời hoàng thượng sớm hồi cung nghỉ ngơi.”
“Mị Nhi, độc của nàng…” Hắn cẩn thận nắm lấy đôi tay Vân Mị, chợt nhớ ra điều gì, liền lấy từ bên hông một viên đan dược màu đỏ thẫm: “Nàng hãy uống viên giải độc đan này."
Giải Độc Đan? Đồng tử Vân Xu co rụt lại, chẳng phải hắn nói đã không còn sao? Một năm trước, nàng vì hắn mà trúng kịch độc, hắn đau lòng nói rằng đáng lẽ không nên ăn viên giải độc đan duy nhất trên đời, còn bây giờ… Ha ha, thật nực cười, thánh dược giải bách độc lại được dùng để chữa đôi bàn tay nhỏ bé của Vân Mị.
Chút độc này, đối với người Vân gia mà nói chẳng đáng là gì!
“Hoàng thượng…” Vân Mị đỏ mặt: “Thuốc này trân quý như vậy…”
”Trân quý đến đâu cũng không bằng nàng và hoàng nhi.”
Đủ rồi! Ta không muốn nghe nữa! Ta không muốn nghe những lời ngon tiếng ngọt phu quân ta dành cho người khác! Hơn nữa, người đó lại là muội muội ruột thịt ta hết mực yêu thương!
Hoàng nhi? Vân Xu dường như nghĩ ra điều gì, trong mắt thoáng hiện vẻ cầu xin: “Hoàng thượng, dù ngài hận ta thế nào, hài nhi trong bụng ta vẫn là cốt nhục của ngài, xin đừng làm hại nó…” Nàng hiểu rõ Tiêu Diệc Sâm, hắn sẽ diệt cỏ tận gốc! Nhưng đây là con của họ mà!
“Câm miệng! Ngươi tự biết rõ nghiệt chủng trong bụng là của ai!” Hắn đột nhiên rút kiếm bên hông, nhưng bị Vân Mị ngăn lại: “Hoàng thượng, xin đừng làm hại tỷ tỷ, Mị nhi cầu xin ngài!”
Nước mắt nàng ta tuôn rơi như mưa: “Coi như… coi như là tích đức cho hoàng nhi của chúng ta đi!”
Nhắc đến hài nhi trong bụng Vân Mị, ánh mắt Tiêu hoàng đế quả nhiên dịu đi vài phần. Đúng vậy, vẫn còn chuyện chưa giải quyết, có lẽ Mị Nhi có thể khiến tỷ tỷ mình nói ra sự thật.
“Mị Nhi, nếu nàng ta còn ngoan cố, thì…” Ánh mắt hắn liếc về phía những dụng cụ tra tấn lạnh lẽo treo trên tường. “Trời lạnh, nàng cũng mau rời khỏi đây, đừng để bản thân nhiễm lạnh.”
“Thiếp tạ ơn hoàng thượng.”
Tiêu Hoàng đế lạnh lùng nhìn Vân Xu lần cuối, ánh mắt như dao sắc, sau đó hất mạnh tay áo, bước ra khỏi thiên lao, để lại một không gian chết chóc.
Sự tĩnh lặng bao trùm một lúc lâu, cho đến khi tiếng cười trong trẻo nhưng đầy giễu cợt của Vân Mị vang lên. Nàng lấy từ trong miệng ra viên thuốc mà trước đó chưa nuốt xuống, nâng lên cho Vân Xu thấy. “Tỷ tỷ xem, người hoàng thượng yêu là ta!” Nàng quay người, ánh mắt đầy vẻ châm chọc, nhìn nữ nhân bị xiềng xích trước mặt. Nhưng khi chạm vào ánh mắt lạnh như băng của Vân Xu, nàng bất giác run lên.
Không, không cần phải sợ. Giờ đây, muốn lấy mạng Vân Xu còn dễ hơn bóp chết một con kiến!
“Nói đi, đồ mà tổ mẫu giao cho tỷ, đang ở đâu?” Truyền gia chi bảo của nhà họ Vân, thứ mà Vân Mị luôn thèm khát đến điên cuồng.
Nhưng Vân Xu chỉ cúi đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào mũi chân, không nói một lời.
“Tỷ nghĩ không nói thì ta không tìm được sao? Cũng được thôi. Toàn bộ những nam nhân cao quý nhất thiên hạ đều thuộc về ta. Còn tỷ , cứ ôm lấy bí mật của mình mà chết đi!”
Vân Mị vung mạnh tay, đẩy khuôn mặt mà nàng ta căm hận nhất đi chỗ khác. “Người đâu, lột da mặt của nàng cho ta!”
Mấy tên Ngự Lâm quân tiến lên, Vân Mị lùi lại vài bước, sợ máu bắn làm bẩn bộ váy lộng lẫy của mình.
Ánh mắt Vân Xu thoáng hiện lên một sự không thể tin nổi. Em gái nàng, người mà nàng từng yêu thương nhất, lại đang dùng cách tàn nhẫn này để hành hạ nàng?
Tiếng thét xé lòng vang lên, xoáy sâu vào bức tường đá lạnh lẽo, vọng đến tận hoàng cung, như một khúc ca bi thương kéo dài không dứt.
Những tên Ngự Lâm quân dường như cũng thoáng dao động, nhưng chỉ riêng Vân Mị, gương mặt nàng vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt, không hề nao núng, cho đến khi mảnh da mặt đầy máu me bị lột khỏi gương mặt Vân Xu. Nàng giờ đây chỉ còn là một thân hình rách nát, bất động, máu chảy đỏ cả bộ phượng bào từng cao quý.
Nhìn mảnh da mặt trong tay, Vân Mị lạnh nhạt quay đầu, nụ cười nhếch lên đầy khát máu. “Từ nay trở đi, dung mạo của ta là độc nhất vô nhị. Sẽ không ai che lấp được hào quang của ta nữa!”
Đột nhiên, khuôn mặt đầy máu thịt bầy nhầy ngẩng lên, đôi mắt tràn đầy oán hận sâu sắc nhìn thẳng vào Vân Mị.
“Rạch bụng nàng ra!” Vân Mị ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
“Ngươi… ngươi dám…” Vân Xu khàn giọng, ánh mắt đầy bi ai. Nàng không thể chết, nàng không thể để đứa trẻ vô tội trong bụng phải chết oan. “Tiêu Diệc Sâm…”
Tiếng thét tuyệt vọng như vọng lên từ địa ngục, là lời nói cuối cùng trong đời nàng. Máu chảy xuống hai gò má, hòa cùng nước mắt rơi thành từng giọt trên nền đá lạnh.
Những ký ức ùa về, hóa thành nỗi hận sâu sắc. Nếu có kiếp sau, nàng nhất định bắt bọn họ phải trả giá gấp ngàn lần, vạn lần! Dù có hóa thành ác quỷ, nàng cũng sẽ khiến những kẻ phản bội nàng nhận lấy kết cục thảm khốc!
“Vân nương nương…” Một tên lính run rẩy bế đứa trẻ vừa bị mổ khỏi bụng Vân Xu, e dè lên tiếng. Nhưng khi thấy ánh mắt sắc lạnh của Vân Mị, hắn lập tức cúi đầu.
“Là một bé gái.”
“Bé gái?” Vân Mị cười lạnh. “Ném ra sau núi, để sói ăn sạch!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)