Mùi rượu hôi hám khiến người ta buồn nôn xộc thẳng vào mặt, ông chủ Triệu đã tóm được ống tay áo của Thạch Uẩn Ngọc.
Ngay khi nàng tưởng rằng mình sắp bị kéo qua đó, phía sau bỗng vang lên một tiếng “Phạch” sắc lẹm.
Sợi tóc bay lên, tia sáng lạnh lẽo lướt qua.
Ngay giây tiếp theo, tiếng lưỡi dao sắc bén cắt đứt da thịt và xương cốt vang lên cùng lúc với tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết của ông chủ Triệu.
Máu nóng phun trào, một tia máu bắn thẳng lên giá nến cao cao bên cạnh, ngọn lửa bùng lên rồi phụt tắt, bóng người cũng theo đó loạng choạng.
Máu tươi ấm nóng, dinh dính cũng bắn tung tóe lên mặt Thạch Uẩn Ngọc, trên tà váy và ống tay áo cũng loang lổ vết máu.
Đồng tử nàng co rúm lại, theo bản năng giơ tay chạm vào gò má ươn ướt, cụp mắt nhìn xuống, đầu ngón tay trắng trẻo đã dính một vệt đỏ sẫm.
Mùi máu tanh tưởi gay mũi lúc này mới truyền đến mũi nàng.
Cách đó chừng hai bước chân, ông chủ Triệu ôm chặt lấy cổ tay trơ trụi máu chảy ròng ròng, lăn lộn gào thét trên mặt đất.
Bàn tay phải bị chém đứt kia vẫn còn nắm chặt một mảnh góc áo của nàng, nằm trơ trọi trên tấm thảm màu đỏ sẫm, trông vô cùng đáng sợ.
Cả sảnh đường chìm trong tĩnh mịch.
Tiếng đàn sáo đã im bặt từ lâu, đám ca kỹ vũ nữ sợ hãi im lặng, co rúm lại.
Những vị khách vừa nãy còn ăn uống linh đình giờ đây ai nấy đều kinh hãi tột độ, chén rượu cứng đờ bên môi, có người thậm chí trượt tay đánh đổ cả bàn trà, rượu chảy lênh láng cũng chẳng ai bận tâm. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía nam tử trẻ tuổi đang cầm kiếm đứng đó, nét mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa, tươi cười.
Không biết ai đó đã bật ra một tiếng kêu sợ hãi, Thạch Uẩn Ngọc mới hoàn hồn sau biến cố, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Nàng run rẩy lảo đảo lùi lại mấy bước, bị vấp phải mép thảm, cả người ngã ngửa ra sau.
Ngay khi nàng cho rằng mình sẽ ngã nhào xuống đất, lưng lại va phải một khuôn ngực ấm áp, một bàn tay đưa ra đỡ lấy bờ vai nàng.
Nàng vẫn chưa hết bàng hoàng, mặt mày trắng bệch nghiêng đầu ngước nhìn lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt hoa đào đang mỉm cười của Cố Lan Đình.
Đôi mắt hắn lưu chuyển, nhẹ nhàng liếc nhìn nàng một cái, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến ông chủ Triệu đang lăn lộn gào khóc trong vũng máu, chỉ tiện tay ném thanh trường kiếm rỏ máu xuống đất kêu “Xoảng” một tiếng.
Hắn xoay người nàng lại, ôm nửa người nàng vào lòng.
Mùi đàn hương trầm tĩnh ùa đến, Cố Lan Đình cúi đầu, dùng đầu ngón tay lau đi những giọt máu vương trên má và đuôi mắt Thạch Uẩn Ngọc, rồi lại miết nhẹ lên đôi môi nàng.
Máu tươi trên đầu ngón tay hắn nhuốm lên bờ môi dưới không một chút huyết sắc của nàng, làm cho môi đỏ thêm một vệt kiều diễm, càng làm tôn lên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng.
Trên mặt hắn vẫn là nụ cười hờ hững như gió xuân lướt qua rặng liễu: “Sợ?”
Khẽ cười một tiếng, giọng điệu mềm mỏng: “Ngốc, ta sao nỡ đem nàng tặng cho kẻ khác?”
Lời lẽ dịu dàng, lưu luyến, cứ như người vừa ra tay tàn nhẫn chặt đứt tay người khác không phải là hắn vậy.
Thạch Uẩn Ngọc nép trong lồng ngực hắn, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt.
Cái tên điên này...
Bàn tay nam tử cứ lúc có lúc không vuốt ve lưng nàng, lòng bàn tay ấm áp khiến nàng không kìm được rùng mình một cái.
Bên ngoài sảnh không biết từ lúc nào đã nổi gió, những hạt mưa rơi tí tách gõ vào cửa sổ, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên hắt lên giấy dán cửa sổ những cái bóng loang lổ, lay động như những con yêu quái.
Nàng nhắm nghiền mắt, cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên.
Tuy may mắn thoát nạn, nhưng lại càng thấm thía sự tàn nhẫn vô tình của Cố Lan Đình. Liệu sau này nàng có thực sự thoát khỏi tay một kẻ như vậy không?
Nghĩ đến đây, tim gan đều lạnh toát.
Cố Lan Đình cảm nhận được người trong lòng đang run rẩy, bèn nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an nàng, tay đặt lên gáy mỏng manh của nàng.
Hắn ngước mắt lên, đưa mắt nhìn xuống ông chủ Triệu đang lăn lộn rên rỉ, cả người đầy máu trên đất, khẽ cười mỉa mai một tiếng: “Chỉ dựa vào thứ bẩn thỉu ngu xuẩn như ngươi mà cũng xứng mơ tưởng đến người của Cố Thiếu Du ta sao?”
Lý Tung là người phục hồi lại tinh thần đầu tiên, vội vã đứng dậy, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, liên tục quát lớn: “Mù hết rồi sao? Mau đưa cái thứ khốn khiếp này xuống dưới cứu chữa ngay!”
Mấy tên hầu lúc này mới run lẩy bẩy tiến lên, luống cuống tay chân khiêng ông chủ Triệu đã ngất xỉu đi ra ngoài, để lại một vũng máu tươi trên đất.
Chu Tri phủ quay sang Bùi Hành, cười làm hòa: “Cố đại nhân xin ngài bớt giận, tên mập Triệu này uống mấy chén rượu vàng, liền không biết trời cao đất dày, mạo phạm đến đại nhân và cô nương. Đại nhân ngài thân phận cao quý, cớ sao phải so đo với hạng thương nhân ti tiện này, kẻo tức giận lại hại đến thân thể.”
Các quan viên khác cũng sôi nổi phụ họa, trong phòng tức khắc tràn ngập những lời khuyên giải, an ủi, xu nịnh.
Cố Lan Đình ôm chặt lấy nàng, cười nói: “Chu đại nhân có điều chưa biết, nếu là mỹ nhân bình thường, bổn quan còn có thể cười cho qua.”
Vừa nói, hắn vừa khẽ vuốt ve mái tóc nàng, giọng điệu sủng nịch, “Khốn nỗi Ngưng Tuyết lại là người ta ngày thường thương yêu nhất, coi như báu vật, thực sự không thể trơ mắt nhìn nàng ấy chịu chút mạo phạm nào. Tấm lòng bênh vực người của mình như vậy, các vị chắc hẳn có thể hiểu được chứ?”
Vài vị quan viên nào dám hó hé nửa chữ “không”, vội vàng hùa theo: “Rất đúng! Rất đúng! Cố đại nhân tình sâu nghĩa nặng, bọn hạ quan cũng thấu hiểu tâm tình của ngài.”
Những con cáo già sừng sỏ chốn quan trường ở cái đất Dương Châu trù phú này, trong lòng tất nhiên đang tính toán khác.
Theo luật pháp, quan viên đả thương bách tính lương thiện, đáng bị trừng trị theo luật, nặng có thể bị cách chức lưu đày.
Cố Lan Đình hôm nay công khai hành hung người khác, tuy là vì mỹ nhân, vì thể diện, nhưng ý nghĩa sâu xa đằng sau hành động đó, lẽ nào mọi người lại không hiểu?
Hắn vừa mới đến Dương Châu đã ngang ngược ngông cuồng như vậy, thánh chỉ trách phạt của triều đình sẽ sớm ban xuống. Cho dù hoàng ân đang thịnh, chưa bị triệu hồi, nhưng quyền chủ lý vụ án “Độc Sư” này e rằng cũng sẽ rơi vào tay người khác, hắn cùng lắm chỉ là phó thủ.
Đợi đến khi vụ án kết thúc trở về kinh thành, tội trạng sẽ lại được xem xét.
Việc chặt đứt tay này lớn nhỏ tùy thuộc vào việc các bề trên giải quyết thế nào.
Hiện giờ Cố Lan Đình chủ động đưa điểm yếu vào tay họ, khác nào một tờ giấy cam kết trung thành.
Chu Tri phủ âm thầm đánh giá nam tử trẻ tuổi đang cười nói vui vẻ ở ghế chủ tọa, thầm nghĩ người này tuổi còn trẻ mà lại có dã tâm và thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, đúng là một con cáo già đội lốt mặt cười, thảo nào chưa đến ba mươi đã đạt đến chức quan tam phẩm.
Cố Lan Đình thấy sắc mặt nàng tái nhợt, yếu ớt như bông hải đường bị mưa dập gió vùi, rốt cuộc cũng không hù dọa nàng nữa. Hắn đặt chén rượu xuống, thay bằng một chén trà nóng đặt bên cạnh nàng.
Thạch Uẩn Ngọc tâm trí rối bời, không hề chạm tay vào chén trà.
Ngồi đờ đẫn một lúc, tinh thần mới dần ổn định lại, khóe mắt nàng bắt gặp Thúy Hà, lúc này đang sợ hãi co rúm lại nơi góc tường, run lẩy bẩy như cầy sấy, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, ánh mắt tuyệt vọng.
Ông chủ Triệu phải chịu nỗi nhục đứt tay này, dù cho không phải lỗi của Thúy Hà, thì nàng ta cũng sẽ trở thành đối tượng để lão ta trút giận.
Thúy Hà e rằng khó có đường sống, không bị đánh chết tươi thì cũng bị bán vào chốn thanh lâu.
Rõ ràng là vật hi sinh của cuộc đấu đá chốn quan trường.
Thạch Uẩn Ngọc suy cho cùng cũng là người hiện đại, không thể coi mạng người như cỏ rác, không thể trơ mắt nhìn bi kịch diễn ra ngay trước mắt mà làm ngơ.
Lúc này, chỉ có một người duy nhất có thể cứu được Thúy Hà.
Nàng nén nỗi sợ hãi trong lòng, khẽ kéo ống tay áo Cố Lan Đình, ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn hắn, giọng nhẹ nhàng cầu xin: “Đại nhân, cô nương kia nếu bị đưa về Triệu phủ, e là không sống nổi, nàng ấy cũng chỉ là một người đáng thương thân bất do kỷ.”
Cố Lan Đình rũ mắt nhìn nàng.
Chính mình vừa nãy suýt nữa bị làm nhục, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, thế mà lúc này vẫn còn rảnh rỗi xin xỏ cho một “ngựa gầy” không quen biết.
Huống hồ, cái thế đạo này, ai mà chẳng đáng thương? Năm đói kém xác chết đầy đường, vùng duyên hải giặc Oa tàn sát bừa bãi, ngay dưới chân thiên tử cũng không thiếu những nắm xương tàn chịu rét cóng chết.
Sinh tử luân hồi vốn là lẽ thường tình, dẫu cho kẻ nắm quyền uy như hắn, cũng khó lòng đảm bảo không có một ngày thân bại danh liệt.
Hắn thờ ơ xoay xoay chén rượu trong tay, ánh mắt lạnh lùng.
Đúng lúc này, hai tên gia đinh của ông chủ Triệu quay trở lại, sau khi bước vào sảnh liền run rẩy hành lễ với mọi người, rồi rảo bước tiến đến bên cạnh Thúy Hà, một trái một phải thô bạo túm lấy cánh tay nàng ta, định lôi ra ngoài.
Thúy Hà trong lòng biết rõ trở về nhất định là con đường chết, mặt mày xám xịt, chẳng biết lấy đâu ra sức lực, đột ngột vùng thoát khỏi hai gã, trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, đã lao đến quỳ rạp trước bàn Cố Lan Đình, đập đầu kêu “Bịch” một tiếng rõ to, nước mắt nước mũi đầm đìa: “Cầu xin thanh thiên đại lão gia rủ lòng thương! Cầu xin đại nhân cứu mạng nô tỳ!”
Thạch Uẩn Ngọc nhìn mà thấy xót xa.
Nàng không đành lòng, lại lần nữa kéo tay áo Cố Lan Đình, nói nhỏ: “Gia, cầu xin ngài, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.”
Nói xong, nàng nhắm nghiền mắt cắn răng, ngẩng mặt lên thơm vội một cái vào cằm Cố Lan Đình, thì thầm cầu xin: “Nô tỳ sẽ dốc sức làm việc cho ngài.”
Cảm giác mềm mại, hơi ẩm ướt lướt qua rồi vội rời đi, Cố Lan Đình sững sờ trong giây lát, cụp mắt nhìn nàng.
Mỹ nhân ngấn lệ, giọng điệu mềm mỏng cầu xin, khiến hắn nhớ đến nụ hôn vào đêm hôm ấy.
Hắn cười tủm tỉm, hỏi: “Nếu ta làm theo ý nàng, nàng định đền đáp ta thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)