Thạch Uẩn Ngọc thấp giọng nói: “Nô tỳ ngày sau chắc chắn càng thêm tận tâm tận lực, vì đại nhân làm việc.”
Nàng – một kẻ tỳ nữ có thể cho vị quyền thần này cái gì? Chẳng qua là mấy lời hứa hẹn hão huyền nàng biết cách nói ra mà thôi.
Cố Lan Đình nghe vậy, từ cánh mũi bật ra một tiếng hừ nhẹ: “Khéo mồm khéo miệng, trái lại rất biết dùng mánh khóe.”
Dù nói thế, nhưng ánh mắt hắn đã chuyển hướng về phía đám gã tiểu tư đang định cưỡng ép kéo Thúy Hà đi.
“Dừng tay.” Hắn nhàn nhạt mở miệng.
Ánh mắt mọi người một lần nữa hội tụ lại.
Cố Lan Đình tùy ý chỉ tay, thong thả ung dung nói: “Lão gia nhà các ngươi đã làm rách tay áo mỹ nhân của ta, tổn thất này, cứ dùng nàng ta để bù đắp đi.”
Hai tên gã tiểu tư nhìn nhau, nào dám có nửa câu dị nghị, vội vã khom người xưng vâng, dưới chân như bôi dầu mà lui xuống, bóng dáng biến mất trong màn mưa tối tăm ngoài sảnh.
Thúy Hà tìm thấy đường sống trong chỗ chết, ngỡ như đang ở trong mơ, vừa khóc vừa cười, hướng về phía Cố Lan Đình liên tục dập đầu: “Tạ đại nhân ơn cứu mạng! Tạ đại nhân ơn tái sinh!”
Cố Lan Đình nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, ngữ khí xa cách lạnh lùng: “Người ngươi nên tạ, không phải bản quan.”
Thúy Hà vốn lanh lợi, lập tức tỉnh ngộ, theo bản năng ngước mắt nhìn về phía mỹ nhân đang được Cố Lan Đình ôm trong lòng.
Trong mắt nàng ta xẹt qua một tia ngưỡng mộ khó lòng diễn tả, quỳ bằng đầu gối chuyển hướng về phía Thạch Uẩn Ngọc, dập đầu không ngừng: “Cô nương đại ân đại đức, Thúy Hà kiếp sau làm trâu làm ngựa cũng khó báo đáp được!”
Thạch Uẩn Ngọc thấy thế, vội vàng xua tay nói: “Đừng như vậy, chẳng qua là tiện tay mà thôi, ngươi mau đứng lên đi.”
Chứng kiến đối phương như vậy, trong lòng nàng không hề có niềm vui, chỉ thấy càng thêm trầm trọng.
Cố Lan Đình liếc nhìn hộ vệ đứng nghiêm trang phía sau, đối phương lập tức hiểu ý, tiến lên đưa Thúy Hà đang ngàn ân vạn tạ đi xuống.
Không gian quay lại vẻ yên tĩnh ban đầu, chỉ còn sót lại tiếng mưa rơi và tiếng người xì xào nhỏ dần.
Trong sảnh nhanh chóng bày lại yến tiệc, vết máu được lau dọn sạch sẽ, thay bằng rượu mới, thức ăn ngon, tiếng đàn sáo lại vang lên, che lấp đi sự kinh tâm động phách vừa rồi.
Trầm hương dường như cũng được thay loại khác, mùi vị càng thêm nồng nàn thơm ngát.
Cố Lan Đình bưng ly rượu ấm vừa rót, tư thái lười biếng tản mạn, vẫn là dáng vẻ vị quý công tử phong lưu phóng khoáng, giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Chỉ có Thạch Uẩn Ngọc ngồi thất thần, lúc cầm bình rót rượu, liên tiếp để tràn ra ngoài mấy lần.
Cố Lan Đình nhàn nhạt liếc nàng một cái, buông lỏng cánh tay đang ôm nàng ra: “Thất thần rồi, không cần rót nữa.”
Thạch Uẩn Ngọc nhỏ giọng cáo tội, ngoan ngoãn ngồi quỳ ở phía sau sườn hắn.
Cứ như thế qua khoảng chừng một tuần trà, gió mưa ngoài cửa sổ dần ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Khúc nhạc dứt, yến tiệc tan, sau một hồi đám quan viên và phú thương nịnh hót a dua, Cố Lan Đình đưa nàng trở về hành dinh.
...
Tiết cuối xuân, bóng đêm thâm trầm.
Mưa phùn vừa tạnh, thành Dương Châu nơi nơi đều tỏa ra hơi thở ẩm ướt của cỏ cây.
Thạch Uẩn Ngọc theo Cố Lan Đình trở về hành dinh.
Đèn lồng treo dưới hành lang nhẹ nhàng lay động trong gió, ánh sáng mờ ảo chiếu lên nền đá xanh, hắt lên những chiếc bóng mông lung.
Nàng nặng nề tâm sự, cảnh tượng máu me trong yến tiệc vừa rồi vẫn cứ lởn vởn trước mắt không sao xua đi được.
Cố Lan Đình vừa xuống kiệu, ôn tồn bảo nàng trở về tắm gội nghỉ ngơi cho tốt, rồi đi thẳng về phía thư phòng.
Dáng hình hắn nhanh chóng biến mất sau cánh cửa tròn, chỉ còn lại mấy gã tiểu tư và nha hoàn cầm đèn lồng khom người đưa tiễn. Thạch Uẩn Ngọc theo người dẫn đường trở về nhĩ phòng của mình.
Tiền mụ mụ đã sớm chuẩn bị sẵn nước ấm, thấy Thạch Uẩn Ngọc sắc mặt tái nhợt, hồn vía lên mây đi vào, vội tiến lên đỡ lấy, kinh ngạc hỏi: “Cô nương bị làm sao vậy? Mặt mũi sao lại trắng bệch thế kia?”
Thạch Uẩn Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu: “Mưa xuân hơi lạnh, có lẽ là bị nhiễm lạnh một chút.”
Tiền mụ mụ không hỏi thêm nữa, dù sao chuyện gì đã xảy ra cũng chẳng liên quan đến đám nô tài bọn họ.
Bà nói: “Cô nương đi tắm đi cho xua bớt hàn khí.”
Nói rồi, bà chỉ huy nha hoàn rót đầy nước ấm vào bồn tắm sau bức bình phong, lại rắc thêm chút cánh hoa cúc khô để thanh tâm an thần.
Hơi nóng mịt mờ lan tỏa, Thạch Uẩn Ngọc trút bỏ bộ váy áo vương mùi rượu và mùi máu tươi, trầm mình vào trong nước.
Càng nghĩ càng thấy lạnh lòng, chỉ thấy đường đời mịt mù, giống như bóng đêm dày đặc ngoài cửa sổ kia, không nhìn thấy nửa điểm ánh sáng.
Sau khi tắm gội thay quần áo, nàng thay một bộ lăng y màu nguyệt bạch sạch sẽ, ngồi bên cửa sổ để Tiểu Hòa lau khô tóc.
Nước trên mái hiên tí tách nhỏ giọt, càng khiến đêm khuya thêm tĩnh lặng.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ, Tiền mụ mụ bước vào thấp giọng nói: “Cô nương, gia bảo ngài sang chính phòng một chuyến.”
Tim Thạch Uẩn Ngọc chùng xuống.
Muộn thế này rồi, hắn gọi nàng qua đó làm gì? Chẳng lẽ là vì chuyện nàng cầu tình cho Thúy Hà trong yến hội, hay là... Nàng không dám nghĩ tiếp, chỉ đành trấn tĩnh lại, khoác áo ngoài ra cửa, theo hành lang đi đến trước cửa chính phòng.
Sân viện im ắng, gã tiểu tư trực đêm đang gục đầu ngủ gật bên cây cột dưới hành lang.
Thạch Uẩn Ngọc nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng khép hờ, bước vào trong.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng mờ nhạt ảo não, bao phủ căn phòng rộng lớn trong một màn mông lung.
Án kỷ gỗ tử đàn, giá bách cổ đều hóa thành những bóng đen mơ hồ, không khí phảng phất mùi đàn hương và mùi rượu nhạt.
Trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng thở của chính mình nàng cũng nghe thấy rõ mồn một. Nàng nhìn quanh bốn phía, vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Lan Đình đâu, chỉ thấy màn giường ở nội thất đã buông xuống.
“Gia?” Nàng thử thăm dò gọi nhỏ một tiếng.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên từ phía sau ập đến một luồng lực đạo, một đôi cánh tay mạnh mẽ đột ngột ôm chặt lấy eo nàng, thu trọn nàng vào một vòng ôm ấm áp.
Thạch Uẩn Ngọc sợ tới mức hồn phi phách tán, định thét lên và vùng vẫy, nhưng người nọ như đã lường trước, liền bịt kín môi nàng, siết chặt nàng vào lòng hơn.
“Suỵt, đừng kêu... Là ta.”
Cố Lan Đình giam cầm nàng trong ngực, cúi người dán sát tai nàng thì thầm. Ngửi thấy hương thơm thanh đạm nhã nhặn trên người nàng, ánh mắt hắn hơi tối lại: “Ngoan, đừng động đậy.”
Nhận ra là ai, da đầu Thạch Uẩn Ngọc tê dại, trong cơn kinh hãi và giận dữ, nước mắt trào ra.
Hành vi càn rỡ này của hắn muốn làm gì, không nói cũng biết.
Trong lòng nàng hoảng sợ, cũng chẳng màng tới tôn ti, dùng sức cạy tay hắn, vặn vẹo thân mình muốn thoát ra, đè thấp giọng hối thúc: “Gia, cầu xin ngài buông ra, buông tay!”
Cố Lan Đình bỗng nhiên cười khẽ một tiếng rồi nới lỏng tay, nàng quay đầu định chạy ra ngoài cửa, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào khung cửa đã bị hắn nắm lấy cổ tay lôi ngược trở lại.
Nàng va mạnh vào ngực hắn, đầu óc choáng váng, còn chưa kịp phản ứng, Cố Lan Đình đã cúi người nhấc bổng nàng lên vai, cánh tay rắn chắc siết chặt dưới mông nàng.
Đột ngột rời khỏi mặt đất, cây trâm trên búi tóc trơn tuột rơi “leng keng” xuống sàn, mái tóc như dòng nước đổ xuống, lay động trên lưng Cố Lan Đình.
Nàng sợ đến mức vùng vẫy đấm vào lưng hắn, quơ chân loạn xạ muốn tuột xuống: “Gia, ngài thả ta xuống trước được không? Cầu xin ngài đừng như vậy!”
Vừa gấp vừa sợ, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở.
Cố Lan Đình vác nàng đi thẳng vào nội thất, bước chân trầm ổn, hoàn toàn không để tâm đến sự phản kháng của nàng.
Đến bên giường, hắn ném nàng xuống tấm đệm gấm, ngay sau đó cũng bước lên theo.
Thạch Uẩn Ngọc đột ngột bị ném xuống giường, đau thì không đau, chỉ thấy đầu óc quay cuồng một trận.
Khi định thần lại, Cố Lan Đình đã vây nàng trong một khoảng không gian chật hẹp, đưa tay muốn cởi xiêm y của nàng.
Nàng sợ hãi vội vàng đẩy vai hắn, thu mình lại, khóc lóc nói không thành lời: “Gia, gia đừng như vậy, ngài đại nhân đại lượng tha cho ta đi!”
“Đừng nhúc nhích.”
Hắn tóm lấy đôi tay đang đẩy loạn của nàng đè lên đầu giường, cúi người áp sát tai nàng: “Tai vách mạch rừng, đừng quên giao dịch giữa chúng ta.”
Thạch Uẩn Ngọc bị câu nói không đầu không đuôi này làm cho ngẩn người, động tác vùng vẫy theo bản năng khựng lại một nhịp.
Nàng nhìn hắn qua làn nước mắt mông lung, bắt được dục niệm đáng sợ nơi đáy mắt Cố Lan Đình.
Tai vách mạch rừng cái gì? Rõ ràng là cái cớ để hắn làm bậy!
Trong cơn kinh hãi, nước mắt không ngừng tuôn rơi, một mặt nàng vô vọng vặn vẹo cổ tay bị chế trụ, một mặt nức nở căm hận: “Ngài đã hứa rồi, chẳng phải đã nói rõ chỉ là diễn kịch sao? Chờ vụ án kết thúc sẽ cho ta tự do. Sao ngài có thể nói lời không giữ lấy lời! Diễn kịch mà lại muốn làm thật sao?”
“Uổng cho ngài là mệnh quan triều đình! Ngài thật đê tiện vô sỉ!”
Sự vùng vẫy kịch liệt và những lời mạo phạm ấy khiến động tác của Cố Lan Đình khựng lại đôi chút. Hắn phủ phục trên người nàng, từ trên cao nhìn xuống gương mặt mỹ nhân đang đan xen giữa kinh hãi và giận dữ, nước mắt đầm đìa này.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc ướt dính trên trán nàng, rồi bắt đầu thong thả cởi bỏ những nút thắt nơi cổ áo nàng.
“Ta vô sỉ? Ngươi cần gì phải dùng kế lạt mềm buộc chặt này, phí hết tâm tư thoát nô tịch chẳng phải là muốn làm di nương sao?”
Một nữ tử nông thôn xuất thân hèn mọn, ở Cố phủ làm nha hoàn có khổ mấy cũng vẫn sướng hơn ở quê nhiều, huống chi nàng vốn đã là thông phòng của hắn.
Sau khi thoát nô tịch, chẳng lẽ nàng còn muốn quay về sống những ngày khổ cực kia sao? Nói ra ai tin. Tư thái này của nàng, chẳng qua là muốn lạt mềm buộc chặt để nâng cao giá trị bản thân, hòng được sủng ái làm di nương hay quý thiếp mà thôi.
Những thủ đoạn chốn hậu trạch này hắn đã thấy quá nhiều.
Khóe môi hắn mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như sương tuyết, ngọn lửa vô danh nơi đáy lòng càng lúc càng cháy rực.
Thạch Uẩn Ngọc thấy hắn không những không dừng tay mà còn lấn tới, cổ áo đã bị kéo ra, để lộ chiếc yếm màu cam bên trong.
Nàng lớn từng này đã bao giờ phải chịu sự nhục nhã thế này? Tuy rằng đây là thời cổ đại, nhưng tận sâu trong lòng nàng, chuyện nam nữ nên là thuận tình vừa ý chứ không phải ép buộc.
Huống chi tên cẩu quan này rõ ràng đã hứa với nàng!
Thấy hắn sắp lột sạch áo trên của mình, sự hổ thẹn và sợ hãi lên đến đỉnh điểm, nàng gần như khóc không thành tiếng: “Gia! Đại nhân! Cầu xin ngài tha cho nô tỳ đi, nô tỳ xuất thân hèn mọn, lại nhát gan như chuột, cứ hễ nghĩ đến chuyện nam nữ là lại sợ đến mức muốn nôn.”
“Nô tỳ thực sự không xứng với thân hình kim tôn ngọc quý của ngài, sao dám có tâm tư lạt mềm buộc chặt thấy sang bắt quàng làm họ kia? Thành Dương Châu mỹ nhân như mây, gia muốn người nào mà chẳng có? Đâu nhất thiết phải là nô tỳ!”
Động tác của Cố Lan Đình cuối cùng cũng dừng lại.
Hắn nheo mắt, quan sát kỹ gương mặt đang khóc như hoa lê dính hạt mưa dưới thân mình.
Ánh đèn mờ ảo càng khiến nàng thêm nhu nhược đáng thương, khiến người ta nảy sinh lòng trắc ẩn. Nhưng sự kháng cự trong ánh mắt kia là chân thực, không chút giả dối.
Cố Lan Đình xưa nay luôn mang ba phần nụ cười, nhưng lúc này thế nào cũng không cười nổi, khóe môi cong lên rồi hạ xuống, sắc mặt âm trầm.
Hắn – Cố Thiếu Du, tuổi trẻ đã quan cư tam phẩm, đang lúc thánh sủng nồng hậu, lại xưa nay luôn giữ mình trong sạch, chưa kể còn có một tướng mạo cực phẩm.
Đừng nói là nha hoàn trong phủ, ngay cả bao nhiêu khuê tú trâm anh thế phiệt, con gái của các tiểu quan, kẻ nào mà chẳng vắt óc tìm cách trèo lên cành cao là hắn?
Được hắn để mắt tới, đối với một nữ tử xuất thân hèn mọn này mà nói, quả thực là phúc đức tổ tiên tích lại, tạo hóa tày trời! Thế nhưng nàng lại không muốn, đêm viên phòng đó nôn khan giả bệnh thì thôi, hắn thương nàng yếu đuối nên không so đo nhiều.
Đến nay đã bao nhiêu thời gian trôi qua, nàng vẫn coi hắn như hồng thủy mãnh thú, coi sự ban ơn của hắn như giày rách.
Điều này sao có thể không khiến hắn bực bội cho được?
Hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng, ngữ khí nhàn nhạt: “Ngươi thực sự không cần việc này? Thà rằng sau này lưu lạc đầu đường xửa chợ, khốn cùng khổ sở, cũng không muốn theo bản quan?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



