Tiểu Hòa thấy Ngưng Tuyết lẩm bẩm lặp đi lặp lại, chỉ nghĩ nàng vui mừng đến ngây ngốc, bèn cười nói: “Đúng vậy, Đại gia lần này đi Dương Châu, ngoài việc mang theo Nguyên Hỉ, Thạch Đầu là hai gã tiểu tư cùng Tiền mụ mụ, còn đặc biệt mang theo cô nương đi cùng.”
“Nói ra cũng là chuyện hiếm lạ, Đại gia ngày trước đi ra ngoài chưa từng mang theo nữ quyến. Lần này đối với cô nương, đúng là phá lệ ân điển.”
“Nô tỳ được thơm lây từ tỷ, cũng mới được đi theo đây.”
Thạch Uẩn Ngọc miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Cố Lan Đình đến Dương Châu là vì tra xét “Vụ án Độc sư”, vụ án này năm ngoái gây ồn ào huyên náo, nàng cũng có nghe phong thanh.
Tháng ba năm ngoái, hai vị giáo thụ của phủ học Dương Châu cùng gia quyến tổng cộng ba mươi bảy mạng người, trong vòng nửa tháng trước sau đều bị hạ độc mãn tính để diệt khẩu. Phủ nha sơ thẩm tuyên bố là do ăn nhầm nguyên liệu nấu ăn bị mốc, học sinh trong châu phủ cùng bá tánh không tin, bèn đại náo phủ nha. Sau đó, triều đình phái quan viên kinh thành tới điều tra, hai tháng sau vị quan này lại cuốn vào vụ án tham ô rồi bị giáng chức. Vụ án đành tạm thời gác lại, mãi đến mùa xuân năm nay mới phái lại Cố Lan Đình đến.
Nàng chỉ là một nha hoàn thông phòng, đêm đó còn chọc Cố Lan Đình không vui, cớ sao hắn lại cứ khăng khăng mang nàng đi theo?
Chỉ sợ là ôm tâm tư lấy nàng làm bia đỡ đạn, lợi dụng nàng để hành sự.
Đến lúc đó đừng nói là thoát khỏi nô tịch, không chừng còn trở thành vật hi sinh, giữ được xác chết nguyên vẹn cũng khó.
Trong lòng Thạch Uẩn Ngọc quay cuồng như biển động, nhưng trên mặt vẫn cố kìm nén.
Thay quần áo, rửa mặt súc miệng xong, chỉ dùng qua loa chút bữa sáng, Tiền mụ mụ đã dẫn nàng cùng Tiểu Hòa đến cửa ngách của phủ đệ.
Khí trời trong trẻo, gió xuân hòa hoãn.
Mấy chiếc xe ngựa đang đỗ, hơn mười tên hộ vệ cưỡi ngựa đi theo, đi đầu là một chiếc xe rèm lụa xanh, chính là xe ngựa của Cố Lan Đình.
Khi sắp đến nơi, Tiền mụ mụ hạ giọng nói: “Ngưng Tuyết cô nương, lại gần đây nói chuyện một lát.”
Đợi Thạch Uẩn Ngọc bước tới, Tiền mụ mụ nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng vỗ một cái: “Cô nương là người có phúc phần, Đại gia lần này phá lệ cất nhắc, cần phải biết trân trọng. Lên đó hầu hạ cho cẩn thận, chớ phụ lòng Đại gia coi trọng.”
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu đáp: “Tạ mụ mụ đã chỉ bảo.”
Nàng bước lên xe ngựa của Cố Lan Đình.
Bên trong xe trải đệm gấm dệt hoa văn mây, chính giữa đặt một chiếc bàn con bằng gỗ tử đàn, trong góc còn đặt một rương sách bằng trúc Tương Phi.
Cố Lan Đình ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ toạ, trong tay cầm một quyển sách, mặc chiếc áo bào rộng màu xanh thẫm, vẻ mặt thanh tuấn văn nhã.
Thạch Uẩn Ngọc hành lễ: “Gia.”
Cố Lan Đình khẽ nhấc mí mắt liếc nhìn nàng một cái, ừ một tiếng rồi tiếp tục đọc sách.
Thạch Uẩn Ngọc khẽ thở phào, rón rén ngồi quỳ trên tấm đệm gấm bên cạnh chiếc bàn con bằng gỗ tử đàn.
Xe ngựa chầm chậm ra khỏi thành.
Đang độ cuối xuân, đường ruộng ngoài cửa sổ xanh um tươi tốt, cánh hoa tàn rụng rải rác trên đất, gió ấm thổi lay động rèm xe, mang theo từng trận hương thơm của cây cỏ.
Thạch Uẩn Ngọc từ khi xuyên không đến đây chưa từng ra khỏi Hàng Thành, nay đến vùng sơn dã, tất nhiên là tò mò ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Cố Lan Đình lật sang trang khác, mắt không thèm nhướng, bỗng nhiên như đang tán gẫu mà hỏi: “Nghe nói ngươi là người thôn Hạnh Hoa ở phía tây thành, trong nhà vẫn còn phụ mẫu và huynh trưởng?”
Thạch Uẩn Ngọc hoàn hồn, cúi đầu kính cẩn đáp: “Nô tỳ quả thực là người thôn Hạnh Hoa, trong nhà cha mẹ đều còn, có một vị huynh trưởng.”
Cố Lan Đình ừ một tiếng, rồi không nói thêm gì nữa, ngược lại tiếp tục đọc sách, để mặc Thạch Uẩn Ngọc một mình trong lòng bất an, không sao đoán ra được nguyên do hắn khơi mào câu chuyện này.
Nàng ngồi quỳ đến mức đầu gối và cẳng chân nhức mỏi, bèn lén lút đổi tư thế, ngồi bệt luôn xuống đệm mềm.
Đêm qua thức trắng, lúc này xe ngựa lại tròng trành, cơn buồn ngủ mùa xuân chẳng mấy chốc đã ập đến.
Thạch Uẩn Ngọc cuối cùng không chống đỡ nổi, gục bên mép bàn con lặng lẽ thiếp đi.
Cố Lan Đình đang cầm sách đọc kỹ, chợt một cơn gió nhẹ cuốn vào, thổi tung rèm xe, trang sách cũng bay loạt soạt.
Hắn vươn ngón tay ấn xuống, ánh mắt khẽ chuyển dời, liền thấy Ngưng Tuyết không biết tự lúc nào đã gục bên bàn chìm sâu vào giấc mộng.
Tóc mây xõa xượi, trâm cài xô lệch, hai má ửng hồng, hệt như đóa hải đường ngủ giữa mùa xuân, kiều diễm lười biếng mà vô lực.
Từ rừng đào ven đường bay tới mấy cánh hoa màu hồng phấn, đúng lúc có một cánh rơi xuống chẳng lệch đi đâu ngay trên mái tóc tơ, một cánh khác lại khẽ vương trên má thơm.
Ánh mắt Cố Lan Đình bất giác dừng lại.
Hoa đào in bóng tuyết, cũng không biết là hoa càng kiều diễm, hay là sắc mặt người càng đậm đà.
Hắn ma xui quỷ khiến rướn người tới, vươn ngón tay ra, định lấy đi sự quấy nhiễu nho nhỏ ấy cho nàng.
Khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào, Thạch Uẩn Ngọc đúng lúc bị ác mộng làm kinh động, bỗng nhiên mở bừng hai mắt.
Thấy ngón tay của Cố Lan Đình gần trong gang tấc, nàng hoảng sợ, theo bản năng cuống cuồng rụt người về phía sau.
Cố Lan Đình thấy nàng hoảng sợ như chim sợ cành cong, trong lòng chợt sinh ý không vui, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười nhạt ôn nhã: “Đã buồn ngủ thì nằm xuống mà ngủ cho đàng hoàng, gục như thế không thấy khó chịu sao?”
Dứt lời, hắn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: “Gối lên đây đi.”
Thạch Uẩn Ngọc hận không thể trốn người này thật xa, vừa nghĩ đến việc phải nằm sát cạnh hắn, cả người đã thấy không được tự nhiên.
Nàng liên tục lắc đầu: “Nô tỳ không dám, nô tỳ tỉnh ngủ ngay đây...”
Cố Lan Đình cũng chẳng nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng liếc nàng một cái.
Thạch Uẩn Ngọc nghẹn thở, lại không dám làm trái, đành phải dịch người qua, nằm nghiêng cuộn tròn trên tấm đệm mềm, khẽ tựa đầu bên chân hắn, cố gắng thu người lại để không chạm vào người hắn.
Cố Lan Đình lại cầm sách lên, ánh mắt tuy dừng trên từng con chữ, nhưng khóe mắt vẫn không ngừng liếc qua bóng người bên chân.
Thạch Uẩn Ngọc nhắm chặt hai mắt, nghĩ bụng cứ giả vờ ngủ thì sẽ bớt chuyện.
Cố Lan Đình nhìn hàng mi hơi run rẩy của nàng, cảm thấy buồn cười.
Hắn vờ như không biết, mặc kệ nàng giả ngủ.
...
Cho đến lúc hoàng hôn, thuyền mới cập bến kênh đào.
Một chiếc quan thuyền sơn màu đen neo đậu bên bờ liễu, đèn lồng treo cao tỏa sáng, giữa dòng nước chạng vạng hắt ra những vầng sáng.
Mọi người theo thứ tự lên thuyền.
Cố Lan Đình đi lên khoang thuyền tầng trên.
Thạch Uẩn Ngọc cùng mọi người bước lên boong tàu, được Tiền mụ mụ dẫn đến căn phòng phụ sát vách khoang chính.
Tiền mụ mụ chỉ vào tấm bình phong ngăn cách với khoang chính, nói nhỏ: “Cô nương nhìn xem, chỗ này có một cánh cửa nhỏ thông thẳng tới khoang ngủ của Đại gia.”
Bà lại rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm nhét vào tay Thạch Uẩn Ngọc: “Đây là Trầm Thủy đàn hương, ban đêm Đại gia vẫn thường đốt loại hương này để an thần. Cô nương nhớ kỹ giờ giấc để thêm hương, không được chậm trễ.”
Thạch Uẩn Ngọc rũ mi đáp: “Vâng ạ.”
Trong lòng nàng thấy khó chịu, thầm mắng quả không hổ là thời phong kiến, nha hoàn thông phòng là kẻ không có nhân quyền nhất, chẳng những phải chịu trách nhiệm làm ấm giường, mà còn phải hầu hạ sát bên người.
Nếu không phải tại hắn, bản thân nàng đã sớm chuộc thân nhập vào lương tịch, trời cao biển rộng mặc nàng tự do bay nhảy.
Người đàn ông này thật sự quá đáng giận.
Nàng ôm hộp gấm bước vào phòng phụ, dọn dẹp qua loa chút hành lý rồi nằm xuống, lúc nào cũng trong tư thế chờ được gọi hầu hạ.
Đêm đó quan thuyền nhổ neo.
Mấy ngày sau đó, thuyền tiếp tục di chuyển trên mặt nước.
Hai bên bờ là rặng liễu chìm trong sương mờ cùng những cây cầu chạm trổ, rèm gió lều biếc, ruộng lúa trải dài như gấm dệt, thỉnh thoảng lại có con thuyền qua lại, cùng với những thị trấn ven sông tạo nên một khung cảnh kênh đào tuyệt đẹp.
Thạch Uẩn Ngọc mỗi ngày ngoài việc thêm hương dâng trà thì chỉ biết ngẩn người nhìn bóng nước ngoài cửa sổ.
Cố Lan Đình nếu không tựa bàn phê duyệt công văn thì cũng chắp tay đứng lặng lẽ trên đầu thuyền, rất hiếm khi nói chuyện với nàng.
Thạch Uẩn Ngọc luôn cảm thấy hắn chẳng có ý tốt gì, âm thầm suy tính, lúc nào cũng không dám lơi lỏng cảnh giác.
Đến ngày thứ tư, thuyền đã cách thành Dương Châu không còn xa nữa.
Chiều hôm buông xuống, con thuyền lướt đi trên mặt nước mịt mù khói sóng, chỉ thấy núi xa như vệt chân mày đen, nước gần nổi những điểm sáng lênh đênh.
Thạch Uẩn Ngọc vừa mới tắm gội xong, chỉ mặc trung y gục bên cửa sổ ngắm cảnh ngẩn người, Tiền mụ mụ bỗng nhiên vén rèm bước vào khoang: “Cô nương mau rửa mặt chải đầu thay y phục đi, Đại gia gọi cô nương sang khoang chính nói chuyện.”
Nàng gật đầu vâng, Tiền mụ mụ liền lui ra ngoài. Tiểu Hòa tới giúp nàng búi tóc gọn gàng, cài một chiếc trâm bạc, thay bộ y phục bằng lụa màu trắng ánh trăng, khoác thêm chiếc áo ngoài bằng gấm dệt hoa màu xanh trúc, rồi vén rèm bước vào khoang chính.
Trong khoang chính ánh nến sáng rực, Cố Lan Đình đang đứng phía sau thư án, trên bàn trải mở một quyển sách.
Bóng nến đỏ đung đưa, chiếu rọi lên nét mặt đẹp như tranh vẽ của hắn, lại mang theo vài phần tiên khí như trích tiên giáng trần.
“Mài mực.” Hắn chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ hất cằm chỉ chỉ vào nghiên mực đặt trên án thư.
Thạch Uẩn Ngọc vâng một tiếng, bước tới bên thư án, xắn tay áo để lộ ra đoạn cổ tay trắng nõn như sương tuyết, tay cầm thỏi mực chậm rãi mài.
Trong khoang thuyền chỉ còn vang lên tiếng mài mực sàn sạt khe khẽ, xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa sổ.
Nàng lén nhìn sang, thấy Cố Lan Đình dáng người cao rạp thẳng tắp như cây ngọc, tay cầm bút phác họa, ngòi bút lướt đi như rồng bay, sắc mặt nhàn nhạt.
Hồi lâu sau, hắn đặt bút xuống giá gác bút bằng ngọc bích, ngồi xuống ghế thái sư, ngả người ra sau, ánh mắt lướt về phía mỹ nhân đang đứng cạnh bàn.
Thạch Uẩn Ngọc cuống quít rũ mắt.
Cố Lan Đình lặng lẽ đánh giá nàng.
Dưới ánh nến, dáng vẻ khép nép rũ mi, chóp mũi rịn lớp mồ hôi mỏng của nàng hệt như một nhánh hải đường đẫm sương sớm.
Hắn bỗng nhiên cười khẽ: “Ngẩng đầu lên.”
Thạch Uẩn Ngọc ngẩng đầu lên, bắt gặp khóe môi hắn đang ngậm nụ cười nhạt, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như hai đầm nước đen nhánh, khiến người ta không sao nắm bắt được.
“Mấy ngày trên thuyền, đã quen với sự thanh vắng tịch liêu trên mặt nước này chưa?”
Nàng đánh thót trong lòng, thầm nghĩ chắc Cố Lan Đình chuẩn bị nói thẳng chuyện gì đây.
Trong lòng rối bời nhưng sắc mặt nàng vẫn không đổi, cúi đầu nói: “Tạ Gia quan tâm, nô tỳ vẫn khỏe.”
Cố Lan Đình cầm lấy món đồ trang trí bằng Ngọc Như Ý trên án thư lên vuốt ve, câu chuyện đột nhiên chuyển hướng: “Ngươi có biết 'Vụ án Độc sư' ở Dương Châu không?”
Vụ án này làm ầm ĩ huyên náo đến vậy, nàng mà nói không biết thì Cố Lan Đình cũng chẳng tin, ngược lại còn khiến hắn thêm mất hứng.
Nàng bèn đáp: “Có nghe loáng thoáng ạ.”
Cố Lan Đình khẽ mỉm cười: “Bản quan muốn ngươi diễn một vở kịch, đóng giả làm một hồng nhan họa thủy, có đảm đương được không?”
Tim Thạch Uẩn Ngọc chùng xuống.
Này chẳng phải là muốn nàng làm kẻ đứng mũi chịu sào sao?
Đang định lên tiếng từ chối, lại nghe Cố Lan Đình nói tiếp: “Sau khi sự việc thành công, hứa sẽ cho ngươi thoát khỏi nô tịch, hoàn lương.”
Nghe vậy nàng sững sờ, theo bản năng ngước mắt lên nhìn hắn.
Trong mắt Cố Lan Đình ánh lên ý cười, hắn đặt miếng ngọc xuống, giọng điệu ấm áp: “Chờ khi nhập vào lương tịch rồi, cũng dễ bề đoàn tụ cùng người nhà. Ngưng Tuyết, ngươi nói xem có đúng đạo lý này không?”
Rõ ràng là lấy người nhà ra uy hiếp, vậy mà còn bày ra dáng vẻ suy nghĩ cho nàng.
Trong lòng Thạch Uẩn Ngọc chẳng hề có chút gợn sóng nào.
Nực cười, lúc nàng mới xuyên đến đây chỉ vừa tròn tám tuổi, gầy gò như con khỉ, đến cái tên gọi chính thức cũng chẳng có, cả ngày chỉ bị gọi là Nhị Nha, Nhị Nha. Ngày nào cũng phải cắt cỏ lợn, nhặt củi nhóm lửa, làm việc không ngừng nghỉ, hơi tí là bị đánh đập, mà mỗi bữa chỉ được húp chút nước cơm loãng.
Trong nhà phàm là có chút thức ăn mặn nào thì đều nhường hết cho người đại ca đã qua mười tám tuổi mà tính tình lười biếng ham ăn.
Năm mười tuổi bị bán vào phủ Tri phủ trở thành nô tịch, cũng là vì đôi vợ chồng già kia muốn kiếm tiền cưới vợ cho cậu con trai quý hóa của mình.
Hai năm đầu mới vào phủ, họ thỉnh thoảng lại tới cửa ngách đòi tiền, Thạch Uẩn Ngọc nhịn hết nổi bèn dùng kế để họ đắc tội với gã tiểu tư canh cửa, lúc ấy mới được thanh tĩnh.
Hiện giờ Cố Lan Đình lại đem những “người nhà” này ra để uy hiếp nàng, nàng quả thực muốn bật cười thành tiếng.
Nhưng chuyện nàng không để bụng là một nhẽ, tuyệt đối không thể biểu hiện ra ngoài mặt.
Bề ngoài Cố Lan Đình đang dò hỏi ý muốn của nàng, nhưng thực chất chỉ là thông báo cho nàng biết.
Nàng không có quyền từ chối, mà lại nàng cũng chẳng muốn từ chối.
Lời hứa cho thoát khỏi nô tịch này, thật sự quá mức hấp dẫn.
Thạch Uẩn Ngọc suy nghĩ miên man, Cố Lan Đình thì ung dung thong thả rót một chén trà, tách trà sứ men xanh bốc lên làn khói trắng lượn lờ.
Cân nhắc kỹ càng lợi hại xong, nàng hành lễ nói: “Đa tạ Gia tín nhiệm, nô tỳ xin nghe theo mọi phân phó.”
Cố Lan Đình nhìn đỉnh đầu nàng, tầm mắt dừng lại trên khoảng gáy trắng như tuyết lộ ra khi nàng khom người.
Trông giống hệt như một bông hoa ngọc trâm mỏng manh vương trong mưa.
Ngón tay đang cầm chén trà của hắn khẽ nhúc nhích, xong vươn tay ra đỡ nàng dậy.
“Về nghỉ ngơi đi, tối nay không cần ngươi hầu hạ.”
Thạch Uẩn Ngọc vâng lời, lui ra khỏi cửa khoang.
Vận mệnh bị kẻ khác nắm trong tay khiến tâm trạng nàng u buồn phiền muộn. Nàng không quay về khoang thuyền nhỏ hẹp kia mà chậm rãi bước ra boong tàu.
Ánh trăng lạnh lẽo, nước sông đen như mực.
Nàng vịn tay vào lan can thuyền lạnh lẽo, chỉ thấy con đường phía trước mịt mờ mênh mang, bất giác cất tiếng thở dài không thành tiếng.
Bị cuốn vào vòng xoáy chính trị đấu đá, thật sự có thể toàn thân rút lui sao? Dẫu may mắn sống sót, liệu Cố Lan Đình có giữ đúng lời hứa không.
...
Hai ngày sau, quan thuyền chầm chậm cập bờ. Thạch Uẩn Ngọc đứng trên boong tàu nhìn ra xa, chỉ thấy hàng ngàn cánh buồm chen đua, thuyền chở lương thực đi lại như thoi đưa, thương nhân tụ tập tấp nập.
Trên bến tàu từ sớm đã có một nhóm quan viên đứng chờ sẵn, ai nấy đều mặc quan phục mới tinh. Thấy Cố Lan Đình xuống thuyền, họ vội vàng tiến tới nghênh đón.
Cố Lan Đình chỉ khẽ gật đầu một cái, sau đó bước lên một chiếc xe ngựa.
Thạch Uẩn Ngọc đi theo ngồi yên vị xong, liền vén rèm tò mò nhìn ngó xung quanh.
Phố xá phồn hoa, dân cư đông đúc, xe ngựa tấp nập. Tuy không thể so được với cảnh sắc non nước hữu tình của Hàng Châu, nhưng cũng mang một vẻ phú quý phong lưu chốn phồn hoa đô hội.
Cố Lan Đình thấy nàng nhìn chằm chằm không chớp mắt, liền cười nói: “Phong cảnh Dương Châu không tồi đâu, vài ngày nữa sẽ dẫn ngươi ra ngoài đi dạo.”
Nghe vậy, Thạch Uẩn Ngọc có phần kinh ngạc, thầm nghĩ nhanh như vậy đã bắt đầu diễn kịch rồi sao?
Nàng dịu dàng lên tiếng tạ ơn: “Đa tạ Gia hậu ái.”
Cố Lan Đình nhìn nét mặt ngoan ngoãn thuận theo của nàng thì trong lòng rất hài lòng. Hắn nghĩ dù sao cũng là người của mình, đích xác nên mang nàng ra ngoài mở mang kiến thức, không thể lúc nào cũng mang bộ dáng như chưa từng thấy sự đời, vô duyên vô cớ khiến người ta chê cười.
Xe ngựa không đi về phía phủ nha Dương Châu, mà đi hướng ra phía tây thành, vòng qua mấy khu phố xá náo nhiệt rồi rẽ vào một con ngõ hẹp. Một lát sau đã đến trước một khu dinh thự thanh u.
Tòa nhà này vốn là dinh thự của một viên quan thân, nay đã được trưng dụng trước để làm hành dinh tạm thời cho Cố Lan Đình ở Dương Châu.
Bước qua cổng viện, hành lang gấp khúc ôm sát núi giả nhấp nhô, một dòng suối nhỏ chảy uốn lượn vây quanh. Chính phòng gồm ba gian, trước thềm trồng hoa hải đường rủ bóng, trong sân còn có đủ loài hoa khác. Đang lúc đúng mùa hoa nở, làn gió thổi qua mang theo từng đợt hương thơm thoang thoảng.
Vì đi đường xa mệt nhọc, Cố Lan Đình về chính phòng nghỉ ngơi, Thạch Uẩn Ngọc được dẫn đến phòng phụ ở sương phòng phía đông.
Căn phòng này không lớn, được đặt một chiếc giường làm từ gỗ hoa lê, trước cửa sổ bày một chiếc kỷ án vuông. Đẩy cửa sổ ra có thể thấy vài bụi chuối tây lấp ló in bóng lên bức tường rào sơn trắng, trông vô cùng thanh nhã.
Nàng đặt hành lý mang theo lên sập, nhìn bóng trúc rủ rợp ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi dâng lên niềm lo âu xen lẫn.
Tiểu Hòa giúp thu dọn xong hành lý, bèn đi ra ngoài bưng vào một chậu nước để Thạch Uẩn Ngọc rửa tay rửa mặt.
Cơ thể này của nàng chưa từng ngồi thuyền bao giờ nên cũng mệt mỏi rã rời. Đang định ngả lưng chợp mắt thì Tiểu Hòa bê một chiếc bình sứ bước vào, trên bình cắm mấy cành ngọc lan mới hái. Nàng ta cười nói: “Cô nương, Nguyên Hỉ vừa mới tới truyền lời, bảo rằng bữa tiệc tẩy trần tối nay, Đại gia đích danh gọi cô nương đi theo hầu hạ đấy.”
Thạch Uẩn Ngọc ngẩn ra, rồi gật đầu nói: “Ta biết rồi.”
Tiểu Hòa bày xong bình hoa, tủm tỉm cười: “Cô nương cứ nghỉ ngơi một lát đi, đến giờ nô tỳ sẽ gọi người.”
Thạch Uẩn Ngọc nói lời cảm tạ, Tiểu Hòa lui ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Nàng buông rèm lụa nằm xuống giường, nhưng cơn buồn ngủ đã bị lời nói vừa rồi đánh bay sạch sẽ.
Đóng giả làm hồng nhan họa thủy...
Thật đúng là làm khó nàng rồi. Ở hiện đại, mỗi ngày ngoài lúc đi làm và tan sở thì nàng chỉ biết ru rú ở nhà ngủ, là một kẻ mắc chứng sợ giao tiếp xã hội nghiêm trọng.
Nếu đóng giả không đạt, liệu Cố Lan Đình có cảm thấy nàng vô dụng, sau đó giết luôn kẻ biết chuyện vô dụng này không cơ chứ.
Thạch Uẩn Ngọc càng nghĩ càng thấy thấp thỏm, càng nghĩ càng thêm bực bội. Nàng dứt khoát ngồi dậy, lấy túi tiền từ trong bọc hành lý ra, dốc hết đám bạc vụn và tiền đồng lên giường, đếm đi đếm lại từng đồng một rồi mới cất lại vào túi.
Đếm tiền xong xuôi, tâm trạng nàng khá lên rất nhiều.
Quả nhiên chỉ có tiền mới có thể làm cho con người ta an tâm và vui sướng.
...
Bữa tiệc được tổ chức tại một khu vườn tư gia mang tên “Ký Sướng Viên”, khu vườn này thuộc sở hữu của một đại phú thương buôn muối ở Dương Châu.
Chiều hôm buông xuống, bên trong vườn đã sớm chăng đèn kết hoa. Dưới ánh đèn dầu chiếu rọi, các mái hiên cong vút của đình đài lầu các thoắt ẩn thoắt hiện, in bóng xuống hồ nước bên hành lang quanh co khúc khuỷu, trông hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.
Tiền mụ mụ bưng tới một chiếc hộp sơn mạ vàng, lấy từ trong đó ra một chiếc áo kép vạt ngắn bằng lụa dệt kim thêu hoa màu hồng lựu, bên dưới phối với váy mã diện màu sắc như lòng đỏ trứng muối, quay sang nói với Thạch Uẩn Ngọc: “Hôm nay cô nương cần phải chải chuốt trang điểm cho thật cẩn thận, như vậy mới không làm mất thể diện của Đại gia.”
Thạch Uẩn Ngọc thay váy áo xong, Tiền mụ mụ sai tiểu nha hoàn mang tới phấn trang điểm ướp hương hoa nhài cùng son sáp, tô điểm mọi bề thỏa đáng, cuối cùng dán thêm một đóa hoa điền lên giữa trán nàng.
Đợi khi trang điểm xong nhìn vào gương đồng, chỉ thấy người trong gương búi tóc mây đen nhánh như đôi quạ, mắt hạnh chan chứa ý xuân, vô cùng kiều mị phi phàm.
Khi nàng bước ra khỏi phòng, Cố Lan Đình đã đứng chắp tay chờ sẵn bên ngoài cổng vòm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
