Cố Lan Đình nằm đè lên người nàng, mái tóc rủ xuống như dòng nước, đan xen cùng hơi thở vương mùi đàn hương dệt thành một chiếc kén, bao trùm bủa vây lấy nàng kín không kẽ hở.
Lớp áo lụa mỏng manh không ngăn được nhiệt độ cơ thể nóng rực của hắn, nàng có thể cảm nhận rõ ràng đường nét cơ bắp rắn rỏi của hắn.
Thạch Uẩn Ngọc bị ép sát trên giường bất ngờ không kịp phòng bị thế này, khiến đầu óc phút chốc trống rỗng.
Hai cổ tay bị ấn chặt bên gối, trơ mắt nhìn Cố Lan Đình cúi người định hôn xuống, nàng cuống quít nghiêng đầu né tránh.
“Gia, chờ...chờ một chút!”
Nụ hôn của Cố Lan Đình đi lệch hướng, đôi môi rơi xuống bên má nàng.
Xúc cảm mềm mại, lại còn... rất thơm.
Hắn khựng lại một chút, cánh môi rời khỏi gò má nàng, ngắm nhìn khuôn mặt đang hoảng loạn luống cuống của nàng.
Búi tóc bung xõa, dính lộn xộn trên gò má. Đây chính là “Tấn vân dục độ hương má tuyết” (mái tóc như mây muốn chạm bờ má tuyết trắng ngát hương) sao?
Quả thực là tư vị tuyệt mỹ.
“Sao vậy?”
Cố Lan Đình nhận ra giọng nói của mình có chút khàn đi.
Thạch Uẩn Ngọc vờ như khó chịu, đôi mày liễu nhíu chặt lại: “Nô tỳ đột nhiên thấy ngực đau quá.”
Cố Lan Đình nhướng mày: “Đau ngực? Ngươi có bệnh tim sao?”
Thạch Uẩn Ngọc đương nhiên không thể thừa nhận mình có, đại phu vừa khám liền nhìn thấu ngay, chẳng phải nàng sẽ mang tội lừa gạt chủ tử sao.
Nàng không dám nhìn hắn: “Nô tỳ không có bệnh tim, chỉ là...”
Lời mới nói được một nửa, nàng liền cảm giác cằm mình bị bóp chặt, ép quay mặt đối diện.
Hắn rút cây trâm bạch ngọc cài trên tóc nàng ra.
Mái tóc bung xõa, dồn ứ lại như mây đen vương trên chiếc gối mềm màu trắng ánh trăng.
Đôi môi mềm mại phủ xuống, mang theo hơi thở trầm tĩnh mát lạnh.
Thạch Uẩn Ngọc trợn to hai mắt.
Kẻ này sao lại không nghe cho hết lời mà đã tiếp tục rồi?
Thật không có võ đức!
Cố Lan Đình chưa từng hôn người khác bao giờ, cũng chưa từng có tư thế thân mật đến vậy với bất kỳ ai.
Hắn dựa vào bản năng, nhẹ cắn một cái lên môi nàng, liếm láp nghiền nát, một đôi mắt đào hoa sóng sánh ánh nước chằm chằm nhìn hai gò má ửng hồng của nàng.
“Há miệng ra.”
Đầu lưỡi tách rời hai cánh môi, luồn sâu vào trong khuôn miệng nàng.
Môi lưỡi Cố Lan Đình nóng rực, bề ngoài rõ ràng mang dáng vẻ văn nhã, nhưng động tác lại bá đạo cường thế đến vậy.
Bàn tay thon dài của hắn siết chặt hai cổ tay nàng đè lên đỉnh đầu, đầu lưỡi tiến vào trong miệng nàng mút mát triền miên, ép buộc môi lưỡi nàng phải dây dưa cùng hắn.
Thạch Uẩn Ngọc bị ấn chặt trên giường, tấm lưng dán sát vào đệm chăn êm ái, phảng phất như rơi vào một thế giới mờ ảo khác.
Lớp rèm trướng màu xanh biếc, ánh nến chập chờn nhập nhoạng.
Cứng rắn và mềm mại, lạnh lẽo và nóng bỏng.
Suy nghĩ của nàng cũng dần trở nên mê mang.
Ban đầu Cố Lan Đình còn chút mới lạ bỡ ngỡ, nhưng chỉ một lát sau đã trở nên thành thạo, hôn đến mức khiến nàng choáng váng mặt mày, hít thở không thông.
“Ưm ưm...”
Đầu lưỡi của hắn cọ xát đến tận cuống lưỡi nàng mà vẫn không ngừng mút mát, vang lên tiếng nước róc rách.
Nàng bị ép phải hé miệng, hai má nóng bừng, khóe mắt trào ra nước mắt sinh lý.
Thở không kịp, cuống lưỡi bắt đầu tê rần, trong lòng nàng giận dữ mắng chửi Cố Lan Đình là con quỷ đói háo sắc.
Trốn không thoát, nàng đành canh chuẩn cơ hội cắn một cái lên môi dưới của hắn, đẩy đầu lưỡi hắn ra ngoài.
Cố Lan Đình khẽ khựng lại, cuốn lấy đầu lưỡi nàng mút mạnh một cái.
Da đầu Thạch Uẩn Ngọc tê dại, một luồng điện xẹt dọc theo sống lưng.
Nàng khẽ run rẩy, nghe thấy tiếng thở dốc nhè nhẹ của nam tử.
Cố Lan Đình rốt cuộc cũng đại phát từ bi mà dứt môi ra.
Hắn vùi đầu xuống, suối tóc tựa mặt nước xõa lượn lờ bên cổ nàng.
Chóp mũi hắn tì lên động mạch cổ nàng, phả ra hơi thở nóng bỏng.
Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được hình dáng kinh người đang cộm lên trên đùi mình.
Cố Lan Đình hơi ngẩng mặt lên, vừa thở dốc vừa dùng một tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, tay kia đưa tới định cởi đai áo.
Thạch Uẩn Ngọc biết không thể kéo dài thêm được nữa, nàng cố nén nỗi sợ hãi, cắn răng hạ quyết tâm, dùng sức đẩy mạnh Cố Lan Đình ra, xốc rèm lên ghé sát mép giường mà nôn khan.
Cố Lan Đình bị đẩy bật ra, trên mặt thoáng vẻ kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy Thạch Uẩn Ngọc đang gục bên mép giường nôn khan, thần sắc hắn nháy mắt trở nên âm trầm.
Hắn xoay người ngồi bên mép giường, rũ mắt nhìn sườn mặt tái nhợt của nữ nhân, nhẹ nhàng cất lời: “Cùng ta hôn môi, khiến ngươi ghê tởm sao?”
Thạch Uẩn Ngọc lại nôn khan thêm hai tiếng, rồi mới vội vàng lăn bò xuống giường, quỳ rạp dưới chân hắn, hoảng sợ khóc nức nở: “Không... không phải.”
“Gia, ngài nghe nô tỳ giải thích đã!”
Cố Lan Đình rũ mắt liếc nhìn nàng.
Nữ nhân quỳ gối bên chân hắn, mái tóc rũ rượi xõa tung trên bờ vai, lớp áo lụa màu anh đào xốc xếch để lộ ra đầu vai trắng như tuyết, cả người run lẩy bẩy tựa như cành hoa đào rung rinh trước gió.
Thạch Uẩn Ngọc không nghe thấy lời hồi đáp, đang cân nhắc xem có nên tiếp tục nói hay không, thì một bàn tay thon dài trắng trẻo đã xuất hiện trước mặt nàng.
Đầu ngón tay dịu dàng nâng cằm nàng lên.
Gương mặt như hoa phù dung nhợt nhạt, hàng mi nhỏ dài rũ xuống, đôi môi vẫn căng mọng đỏ tươi.
“Nhìn ta, giải thích.”
Thạch Uẩn Ngọc bị ép phải nhìn về phía Cố Lan Đình.
Hàng mi chậm rãi nâng lên, đôi mắt dưới lớp bóng mờ hiện ra. Tựa như một vũng nước suối mùa xuân trên núi, sương mù lãng đãng mông lung.
Khóe mắt lấp lánh ánh lệ, hơi thở dốc nhè nhẹ, nửa như hờn dỗi nửa như làm nũng, đáng thương lại đáng yêu.
Nam tử vạt áo lỏng lẻo, hơi cúi người bóp lấy cằm nàng, đôi mắt đào hoa đa tình đen láy tựa ngọc chìm trong nước, đang khép hờ tĩnh lặng nhìn nàng.
Chẳng thể nhìn thấu được bất kỳ cảm xúc nào.
Thạch Uẩn Ngọc biết Cố Lan Đình đã nổi giận.
Phàm là nói sai một câu thôi, e rằng sẽ bị lôi ra ngoài trượng sát.
Nàng nghẹn ngào khóc thút thít: “Nô... nô tỳ từ nhỏ đã có tật xấu này, hễ cứ căng thẳng là ngực lại đau nhói, nếu không thể bình tĩnh lại được thì dạ dày và ruột sẽ co thắt, dẫn đến nôn khan.”
Vì sợ hãi quá độ mà nôn khan, rất nhiều người đều có triệu chứng này.
Khuôn mặt nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay vương châu lệ tựa hoa lê đẫm mưa, khiến người ta phải xót xa thương tiếc.
Mỹ nhân rơi lệ, người bình thường sớm đã mềm lòng, nhưng hắn - Cố Lan Đình là ai cơ chứ?
Từ Thất phẩm Tư ngục của Hình bộ, lên đến Đại Lý Tự Thiếu khanh, rồi lại vươn tới chức Tam phẩm Án sát sứ như hiện tại.
Những vụ án hắn từng điều tra qua nhiều tựa lông bò, mỹ nhân hắn từng gặp qua cũng đếm không xuể.
“Thật sao?”
Hắn tự chỉnh lại lớp áo trong hơi xộc xệch của mình, giọng điệu nghe không ra hỉ nộ.
“Gia... Nô tỳ không dám nói dối.”
Thạch Uẩn Ngọc khẽ nấc lên đáp lời, bị hắn nhìn chằm chằm đến mức khó chịu, đành cuộn mình lại, vươn tay kéo chặt lớp áo lụa mỏng đang xộc xệch.
Cố Lan Đình đột nhiên bật cười khẽ một tiếng, nắm lấy cánh tay nàng, tử tế đỡ người đứng dậy rồi thu xếp cho ngồi cạnh mình.
Thạch Uẩn Ngọc nghe thấy tiếng cười của hắn mà da đầu như muốn nổ tung, lập tức cảm thấy sởn gai ốc.
“Thì ra là vậy,” Cố Lan Đình vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt của nàng, giọng điệu dịu dàng: “Nếu ngươi sớm nói ra, ta ắt sẽ không đòi hỏi ngươi ngay trong đêm nay.”
Ngón tay lướt qua gò má khiến lớp lông tơ trên người nàng dựng đứng cả lên, nàng cố nén sự kinh hãi: “Là do nô tỳ sơ suất, xin Gia trách phạt.”
Khóe môi Cố Lan Đình nhếch lên: “Ta làm sao nỡ trách phạt một mỹ nhân như ngươi?”
“Có muốn phạt, thì cũng nên phạt hai nô tài kia, làm ăn tắc trách đến mức một chút việc nhỏ này cũng không tìm hiểu cho rõ ràng.”
Thạch Uẩn Ngọc thảng thốt ngẩng mặt lên, liền nhìn thấy đôi môi mỏng của hắn buông lời nhẹ bẫng: “Vậy thì phạt mỗi người bọn chúng ba mươi trượng, Ngưng Tuyết thấy thế nào?”
Đây rõ ràng là cố ý.
Nàng một lần nữa quỳ rạp xuống đất, ngẩng mặt nhìn hắn, nước mắt lăn dài: “Gia, là lỗi của nô tỳ, xin ngài tha cho bọn họ đi.”
“Ngài đại nhân đại lượng, chỉ cần phạt một mình nô tỳ là được rồi, cầu xin ngài...”
Cố Lan Đình cười khẽ, vươn tay kéo bổng nàng lên ôm ngồi vào lòng: “Làm ngươi sợ rồi sao?”
Lòng bàn tay hắn lau đi dòng nước mắt bên gò má nàng, cười tủm tỉm nói: “Ban nãy chỉ là đùa với ngươi chút thôi.”
Thạch Uẩn Ngọc hơi co rúm người lại: “...”
Nói đùa? Đùa tổ tông nhà hắn ấy!
Hơn nữa nàng cảm nhận rõ ràng, ban nãy Cố Lan Đình thật sự muốn giết nàng.
Chỉ là không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên đổi ý.
Nàng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Gia thật khéo nói đùa.”
Cố Lan Đình nhìn dáng vẻ kinh hồn bạt vía của nàng, vỗ nhẹ lên gò má nàng: “Trở về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta sẽ gọi y phủ đến khám cho ngươi.”
Thạch Uẩn Ngọc không dám lơ là, vội vàng đứng dậy nhún gối hành lễ: “Tạ Gia quan tâm, nô tỳ xin cáo lui.”
Cố Lan Đình ừ một tiếng.
Nàng giậm chân lùi lại từng bước nhỏ, lùi mãi cho đến trước chiếc đèn lồng chạm đất rồi mới dám xoay người rời đi.
Cố Lan Đình nhìn theo bóng lưng hoảng hốt chạy trốn của nàng, sắc mặt dần trở nên lạnh nhạt.
Hắn ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng đưa tay sờ lên môi mình, sau đó thổi tắt ngọn nến ở đầu giường.
Căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn dư lại ánh trăng sáng tỏ cùng làn gió mát lạnh ngoài cửa sổ vương vãi khắp sàn nhà.
Không biết trời đã đổ mưa từ lúc nào.
Tiếng mưa tí tách rơi, gió cuốn theo màn mưa phùn tạt vào hành lang hiên nhà, phả lên mặt Thạch Uẩn Ngọc khiến nàng lạnh đến mức rùng mình một cái.
Nàng vội vàng trốn về gian nhĩ phòng của mình, nhanh tay cài chặt chốt cửa, tựa lưng vào ván cửa thở dốc kịch liệt, cả người run rẩy không sao khống chế nổi.
Ánh mắt dò xét soi mói, cái chạm tay lạnh lẽo của Cố Lan Đình, cùng với tiếng cười mang ý vị sâu xa không rõ ấy, tất thảy đều khiến nàng nghĩ lại mà vẫn thấy sợ hãi không thôi.
Cũng may là lừa gạt qua ải được rồi.
Nàng đưa tay vỗ vỗ lên ngực, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được, đưa tay thành thạo cởi bỏ lớp áo lụa mỏng manh kia, thay bằng một bộ y phục bên trong bình thường.
Trùm kín mình trong chăn, Thạch Uẩn Ngọc vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Nàng vén kỹ cả ba mép chăn lại sao cho kín mít không một kẽ hở, rồi giấu một nửa khuôn mặt vào trong.
Bị chăn bông dày sụ vây quanh chặt chẽ, nàng mới cảm giác được đôi chút hơi ấm.
Suốt cả đêm, Thạch Uẩn Ngọc không tài nào chợp mắt nổi.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa xuân rơi rả rích, những tàu lá chuối bị mưa đập vào vang lên tiếng lộp bộp. Nàng đăm đăm nhìn những vệt mưa hắt cùng bóng hoa chập chờn lay động in trên lớp giấy bồi dán cửa sổ, chỉ nơm nớp lo sợ Cố Lan Đình sẽ đột nhiên thay đổi chủ ý.
May thay, một đêm trôi qua thật bình yên.
Sáng sớm hôm sau, sắc trời vừa lờ mờ sáng, Tiểu Hòa đã tới gõ cửa. Trong tay nàng ta nâng một bộ áo bối tử bằng lụa mỏng màu xanh nhạt phối cùng váy mã diện kiểu dáng hết sức bình thường, thần sắc trông cũng rất đỗi thản nhiên, phảng phất như hoàn toàn không hay biết chuyện gì đã xảy ra vào đêm qua.
“Ngưng Tuyết tỷ tỷ, đến giờ dậy rồi, Gia nói muốn dẫn tỷ tới Dương Châu, nửa canh giờ nữa sẽ khởi hành.”
Thạch Uẩn Ngọc bàng hoàng như bị sét đánh ngang tai, cánh môi mấp máy, lẩm bẩm lặp lại: “Muốn... muốn đưa ta đi cùng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
