Trái tim Thạch Uẩn Ngọc treo cao, nàng đứng dậy đi theo nha hoàn xuyên qua đình viện yên tĩnh, bước vào gian thư phòng ở phía đông của chính phòng.
Nha hoàn gõ nhẹ cửa phòng, cung kính nói: “Gia, Thúy cô nương đến rồi.”
“Vào đi.”
Nha hoàn đẩy nửa cánh cửa, ý bảo Thạch Uẩn Ngọc bước vào.
Nàng thu lại tâm thần, xách nếp váy bước qua ngạch cửa.
Trong thư phòng ánh nến sáng tỏ, bài trí vô cùng thanh nhã. Trên kệ trưng bày sách cổ và trân ngoạn quý giá, trên tường treo tranh sơn thủy, trong không khí phảng phất mùi đàn hương nhè nhẹ.
Cố Lan Đình ngồi sau án thư, trong tay đang thưởng thức một khối ngọc bội màu trắng.
Hắn đã thay một bộ trường bào màu xanh vân thủy, cổ áo khẽ buông lỏng, mái tóc đen nhánh được vấn lên một nửa bằng một cây trâm ngọc đơn giản, tư thái tản mạn.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngước mắt nhìn sang.
Nữ tử mặc một thân váy áo màu hồng cánh sen, nhẹ nhàng bước tới, cúi đầu đứng trước án thư, khuỵu gối hành lễ: “Nô tỳ bái kiến đại gia.”
Mái tóc đen nhánh như mây cài một cây trâm trúc xanh, vòng eo thon thả lả lướt thắt dải lụa màu hồng cánh sen. Gương mặt điểm phấn cúi xuống, hàng mi cong dày khẽ run rẩy.
Dưới ánh đèn mờ ảo, dáng vẻ mỹ nhân rũ mi cúi đầu quả thật là đa tình nhất.
Bàn tay đang vuốt ve ngọc bội của Cố Lan Đình khẽ khựng lại: “Không cần khẩn trương, ngẩng đầu lên.”
Thạch Uẩn Ngọc cắn môi, trong lòng đem tên khốn nạn ra vẻ đạo mạo này mắng mỏ một trận, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu.
Mắt trong như nước hồ thu, môi đỏ tựa anh đào mùa hạ, mày ngài như lá liễu đầu xuân, dung nhan kiều diễm tựa hoa đào tháng ba.
Khí chất tĩnh lặng dung dị mà không quá rực rỡ, da thịt mịn màng như ngọc tỏa hương thơm. Dáng người đầy đặn thon thả vừa vặn, xương thịt đều đặn cân đối.
Ánh mắt Cố Lan Đình dừng lại trên người nàng một lát, trong đôi mắt hoa đào xẹt qua tia kinh diễm cùng suy ngẫm, nhưng ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ cười như không cười kia.
Hắn thật ra không ngờ tới, nha hoàn nhóm lửa có dung mạo bình thường ban ngày, sau khi tắm rửa chải chuốt đôi chút, lại có được nhan sắc tuyệt mỹ đến vậy.
Thật giảo hoạt lanh lợi, cố tình che giấu dung mạo.
Hắn thong thả ung dung đặt ngọc bội xuống: “Ngươi tên là Thúy Thúy?”
Thạch Uẩn Ngọc: “Đúng vậy.”
“Thúy Thúy...” Cố Lan Đình nhẹ nhàng lặp lại một lần, đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn ghế, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng: “Cái tên này không xứng với ngươi.”
Thạch Uẩn Ngọc hiểu rõ ý hắn, không hề hé răng.
Cố Lan Đình nhếch môi: “Hương cơ ngưng tuyết thấu la thường, tấn vân đồi yên sấn nguyệt hoa. Về sau ngươi cứ gọi là ‘Ngưng Tuyết’, được không?”
Ngực Thạch Uẩn Ngọc nghẹn lại, một cỗ uất ức tủi nhục dâng lên.
Còn không bằng gọi là Thúy Thúy cho xong!
Chỉ nghe hai chữ Ngưng Tuyết thì quả thật êm tai, nhưng Cố Lan Đình lại cố tình ngâm câu thơ kia, chính là cố tình nhắc nhở nàng, nàng cũng chỉ là thứ có thể đem so với chó mèo, nhờ vào dung mạo mà có được một cái tên, một món đồ chơi tiêu khiển không hơn không kém.
Mang đậm ý vị săm soi của nam giới, ngả ngớn và hạ lưu.
Vô cùng nhục nhã!
Nàng nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, tự nhắc nhở bản thân đây là thời cổ đại, cố nén xúc động muốn chửi ầm lên, co được giãn được mà đáp: “Tạ đại gia ban danh.”
Cố Lan Đình rất hài lòng với sự kính cẩn phục tùng của nàng, ôn hòa nói: “Lui xuống đi, ngày mai sẽ có người dạy ngươi quy củ.”
Thạch Uẩn Ngọc khuỵu gối: “Vâng ạ.”
Rời khỏi thư phòng, đèn lồng dưới góc mái hiên lay động theo gió. Nàng đứng dưới hành lang vắng vẻ, cơn gió lạnh ẩm ướt thổi qua, mới chợt nhận ra sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngửa đầu nhìn vầng trăng sáng, hốc mắt bị ánh sáng thanh lãnh làm cho cay xè.
Đêm khuya thanh tĩnh, Thạch Uẩn Ngọc trằn trọc khó ngủ.
Giường nệm ở đây mềm mại vô cùng, thoải mái hơn giường chung rất nhiều, nhưng trong lòng nàng đầy ắp tâm sự, lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được, đành lặng lẽ nằm nghe tiếng gió khe khẽ ngoài cửa sổ cùng tiếng gõ mõ của người phu canh, mãi cho đến lúc trời gần sáng mới mơ màng thiếp đi.
Hai ngày tiếp theo, sóng yên biển lặng.
Cố Lan Đình tựa hồ đã quên mất sự tồn tại của nàng.
Hắn đi sớm về khuya, thỉnh thoảng chạm mặt trong viện cũng chỉ nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, dường như xem nàng chẳng có gì khác biệt so với những nha hoàn quét dọn vẩy nước kia.
Nàng đi theo Cao mụ mụ học quy củ.
Cách chia thức ăn, cách châm trà, cách đi đứng, cùng với... chuyện phòng the nam nữ, làm thế nào để hầu hạ chủ tử cho tốt.
Tiền mụ mụ thường xuyên đến kiểm tra, vẻ mặt nghiêm khắc, động một chút là trách mắng.
Thạch Uẩn Ngọc học rất nhanh, đối nhân xử thế ôn hòa có lễ, với ai cũng giữ gương mặt tươi cười. Điều này khiến cho người trong viện đều có ấn tượng rất tốt với nàng, đến ngày thứ ba, thái độ của Tiền mụ mụ đối với nàng cũng đã ôn hòa hơn không ít.
Đêm hôm đó, nàng vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi, Tiền mụ mụ lại dẫn theo ba tiểu nha hoàn đi vào, Tiểu Hòa cũng có mặt trong số đó.
Ba người bưng theo khay, bên trên đặt một bộ đồ ngủ chất liệu mỏng manh cùng đồ dùng chải chuốt tắm rửa.
Tiền mụ mụ lên tiếng: “Đại gia sắp về rồi, đi tắm gội thay y phục đi.”
Sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc thoắt cái trắng bệch: “Mụ mụ, có thể hoãn lại vài ngày được không? Hôm nay thân thể nô tỳ không được khỏe.”
Tắm gội xong xuôi, lớp sa y màu hồng anh đào mỏng tựa cánh ve kia liền được khoác lên người nàng.
Bên dưới lớp sa y, chỉ có một chiếc yếm bằng lụa mỏng manh cùng chiếc khố lót, căn bản chẳng che đậy được gì, càng phác họa nên vóc dáng thướt tha của nàng mờ mờ ảo ảo.
Nàng vốn là người hiện đại, đương nhiên sẽ không cảm thấy thế này là quá lộ liễu, chỉ là bị vài người chằm chằm nhìn vào, ít nhiều vẫn có chút không được tự nhiên.
Nha hoàn lau khô mái tóc dài cho nàng, búi lỏng lẻo một kiểu tóc, cắm nghiêng một chiếc trâm bạch ngọc. Trên mặt tuy chưa tô son điểm phấn, nhưng làn da lại trắng trẻo ửng hồng.
Tiền mụ mụ đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, tựa hồ xem như hài lòng: “Đi thôi.”
Nhìn thần sắc hoảng hốt của nàng, mụ mụ lại nói: “Cô nương không cần phải lo lắng, đại gia tính tình ôn hòa, ngài chỉ việc làm theo những gì đã được học lúc trước, hầu hạ cho thật tốt là được.”
Tiết trời giữa xuân, lòng bàn tay Thạch Uẩn Ngọc lại toát ra một tầng mồ hôi.
Nàng gật đầu nói lời cảm tạ: “Tạ mụ mụ đã chỉ điểm, nô tỳ hiểu rồi.”
Làm sao có thể không khẩn trương cho được, ngay cả khi ở hiện đại nàng cũng chưa từng làm tới bước này cơ mà.
Huống hồ đối phương lại là một người đàn ông không hề quen biết, trong tình huống thân phận đôi bên chẳng hề bình đẳng.
Nàng cảm thấy loại chuyện này phải có tình yêu mới có thể làm được, dẫu biết rõ rất khó tránh khỏi, nhưng trong lòng vẫn phần nào không vượt qua được cửa ải kia.
Đi xuyên qua đình viện yên tĩnh, tới chính phòng nơi Cố Lan Đình ở.
“Vào trong đợi đi.” Tiền mụ mụ ra hiệu cho nàng bước vào, liền từ bên ngoài khép cửa lại.
Trong phòng ánh nến huỳnh hoàng, bày biện lịch sự tao nhã.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn quanh đánh giá một vòng.
Gian ngoài sát cửa sổ kê một chiếc án kỷ bằng gỗ đàn hương, bên trên bày bút mực giấy nghiên. Trên chiếc đôn cao ở góc tường, lọ hoa đế bạch ngọc khắc vân mai trúc cắm nghiêng vài nhành hải đường phấn hồng.
Gian trong và gian ngoài được ngăn cách bởi một bức bình phong chạm rỗng sát đất, phía sau vách ngăn là gian trong, lờ mờ có thể thấy được một chiếc giường bạt bộ bằng gỗ đàn, treo rèm lụa màu xanh sẫm. Bên cạnh là giá treo y phục cùng giá treo khăn, trên chiếc bàn nhỏ đặt một chiếc lư hương bằng đồng ba chân chạm khắc vân mây cuộn, tỏa hương thơm thoang thoảng. Bên ngoài hiên cửa sổ, bóng trúc xào xạc dưới ánh trăng.
Trân châu ngọc bảo không thiếu thứ gì, thanh nhã nhưng vẫn không kém phần xa hoa quý giá.
Nàng thầm cảm thán trong lòng, không hổ là địa chủ phong kiến, thật sự rất biết cách hưởng thụ.
Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.
Cửa bị đẩy ra, Cố Lan Đình bước vào.
Hắn mặc một thân đạo bào màu xanh biếc như màu trời soi bóng nước, tựa hồ mới từ thư phòng qua đây, giữa mày thoáng chút mệt mỏi.
Thạch Uẩn Ngọc khuỵu gối: “Gia.”
Cố Lan Đình lúc này mới nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy bên cạnh vách ngăn chạm rỗng, một mỹ nhân đang đứng với dáng vẻ thướt tha.
Mái tóc cài châm ngọc búi hờ hững, dung nhan tựa như nụ sen, môi đỏ răng trắng tựa hạt lựu, lớp lụa mỏng manh màu anh đào nửa che nửa lộ làn da tỏa hương thơm như tuyết ngưng.
Chợt nhìn thấy một đại mỹ nhân đứng dưới ánh đèn, hắn sững sờ trong nháy mắt, rồi mới sực nhớ ra, hôm nay là ngày khai mặt cho Ngưng Tuyết.
Đối với chuyện nam hoan nữ ái hắn vốn trước nay không có chút hứng thú đặc biệt nào, nên từ trước đến giờ chưa từng làm qua. Hiện giờ xuất phát từ mục đích thu nạp nàng, hắn cũng chẳng hề kháng cự.
Hắn “ừ” một tiếng, đi vào gian trong, rất tự nhiên dang hai cánh tay ra, ý bảo Thạch Uẩn Ngọc qua hầu hạ hắn thay y phục.
Trái tim Thạch Uẩn Ngọc đập thình thịch, nàng ép bản thân cử động đôi chân đã cứng đờ, bước đến trước mặt hắn, cúi người cởi bỏ nút thắt trên đai ngọc bên hông.
Hai người cách nhau thật sự rất gần, hắn ngửi được hương thơm tỏa ra từ trên người nàng.
Ngọc lan ư? Hay hoa nhài? Dường như đều không phải.
Càng giống như một loài hoa nào đó, pha lẫn chút mùi cỏ cây thanh tĩnh.
Cố Lan Đình có vóc người cao lớn, hắn cúi đầu, liền nhìn thấy mái tóc vương vân mây nhánh của nàng, cùng với vòng eo tinh tế thon thả bên dưới lớp lụa mỏng.
Cởi y phục tháo thắt lưng cho nam nhân, vậy mà mặt không đỏ tim chẳng hề đập nhanh.
Nên nói nàng là kẻ to gan, hay là không biết xấu hổ đây?
Thạch Uẩn Ngọc vừa tháo đai lưng của hắn xuống, liền nghe được giọng nói trầm thấp thuần hậu của thanh niên truyền đến từ trên đỉnh đầu.
“Gan ngươi cũng lớn thật đấy.”
Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy thật khó hiểu, nhưng vẫn kính cẩn lùi lại một bước: “Nô tỳ ngu dốt, có chỗ nào hầu hạ không chu toàn, kính xin gia thứ lỗi.”
Tốt nhất là hắn cứ chê nàng ngu xuẩn rồi đuổi cổ nàng ra ngoài luôn đi.
Cố Lan Đình bật cười một tiếng, ý vị thâm trường nói: “Làm nô tỳ thì không cần quá thông minh lanh lợi, biết hầu hạ tốt chủ tử là được rồi.”
Thạch Uẩn Ngọc hiểu rõ đây là lời cảnh cáo bảo nàng đừng hòng giở chút tâm tư mọn nào.
Trong lòng nàng thầm mắng một câu con hồ ly chết tiệt, nhưng ngoài mặt không để lộ mảy may, tiến lên giúp hắn cởi áo ngoài, đem treo lên giá y phục ở một bên.
Cố Lan Đình liếc nhìn nàng một cái: “Đi qua kia ngồi xuống đi.”
Dứt lời, hắn xoay người đi về phía phòng tắm.
Thạch Uẩn Ngọc không ngồi lên giường mà đi đến ngồi xuống chiếc ghế bành ở một bên, ngón tay bấu chặt lên thanh gỗ mát lạnh, trong lòng không ngừng tính toán kế thoát thân, vô cùng thấp thỏm bất an.
Liệu hắn có chịu buông tha cho nàng hay không?
Một lúc lâu sau, Cố Lan Đình quay trở ra, bạch y như tuyết, mái tóc đen mượt, dáng vẻ tuấn mỹ phong lưu.
Hắn bước đến mép giường ngồi xuống, thấy nàng đang ngồi trên ghế với bộ dáng khép nép thấp thỏm, liền tươi cười vẫy vẫy tay.
“Ngây ra đó làm gì? Lại đây.”
Thạch Uẩn Ngọc trong lòng rụt rè, cực kỳ không tình nguyện đứng dậy, nhích từng bước nhỏ đi qua đó.
Cố Lan Đình lại cho rằng nàng đang thẹn thùng, đợi khi người đi đến trước mặt, hắn liền đưa tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của nàng, nhẹ nhàng kéo một cái.
Thạch Uẩn Ngọc khẽ kinh hô một tiếng, ngã ngồi xuống mép giường ngay bên cạnh hắn.
Lòng bàn tay của thanh niên rất ấm áp, mùi đàn hương trên người hắn thoang thoảng xung quanh, khiến cho lông tơ toàn thân nàng dựng cả lên.
“Sợ đến vậy sao?”
Làn da dưới lòng bàn tay hắn vừa nãy mịn màng tựa tuyết, thân thể nhỏ nhắn mềm mại. Cố Lan Đình vuốt ve những ngón tay của mình, nghiêng đầu nhìn nàng.
Dưới ánh nến, hàng lông mi nàng run rẩy, sắc mặt thoáng nhợt nhạt trắng bệch, những ngón tay vò chặt lấy nếp váy, thoạt nhìn sợ hãi cực kỳ.
Hắn cảm thấy có chút buồn cười, hỏi: “Chẳng lẽ Tiền mụ mụ không nói cho ngươi biết đêm nay phải làm gì hay sao?”
Thạch Uẩn Ngọc thu lại tâm thần, rũ mắt đáp: “Đã nói rồi ạ.”
Hai người kề sát bên nhau, ánh mắt Cố Lan Đình lướt một vòng trên đôi môi tựa như cánh hoa của nàng.
Đôi môi kiều diễm hé mở, hơi thở thơm ngát như hoa lan.
Khóe môi hắn vương ý cười, nhẹ “ồ” một tiếng.
Nghĩ rằng nữ tử lần đầu tiên khó tránh khỏi da mặt mỏng, khẩn trương cũng là lẽ thường tình, vậy hắn đành thương hương tiếc ngọc, chủ động một chút thì hơn.
Chẳng đợi Thạch Uẩn Ngọc kịp phản ứng lại, Cố Lan Đình đã giơ tay phẩy nhẹ móc ngọc treo rèm, ôm chầm lấy người vào trong ngực, thuận thế ngã xuống giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)