Da đầu Thạch Uẩn Ngọc tê rần, cố tỏ ra trấn định: “Hồi bẩm đại gia, nô tỳ làm việc ở nhà bếp.”
“Ồ?”
Cố Lan Đình tựa hồ khẽ cười một tiếng, không gặng hỏi thêm, lập tức dẫn người rời đi.
Mãi đến khi tiếng bước chân xa dần, Thạch Uẩn Ngọc mới dám chậm rãi ngẩng đầu lên, sau lưng đã toát một tầng mồ hôi lạnh.
Nàng thở phào một hơi, tranh thủ đi tìm Lý mụ mụ, dùng bạc dò la chút động tĩnh trong viện của phu nhân ngày hôm nay.
Bầu không khí khi trở lại phòng bếp vẫn ngột ngạt như cũ.
Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ làm việc, trong lòng vẫn không ngừng suy tư.
Mấy ngày trước giấc ngủ của Trương bà tử không được tốt, còn đến phòng bếp xin phương thuốc bổ an thần, có lẽ lát nữa nàng có thể lấy cớ này để hành sự.
Chỉ là không biết những lời vừa nói với Bảo Lăng ban nãy có hiệu quả hay không.
Qua nửa canh giờ, có tiểu nha hoàn khe khẽ to nhỏ rằng, Trương bà tử không biết thế nào lại bị mụ mụ trong viện của Triệu di nương gọi đi hỏi chuyện.
Động tác của Thạch Uẩn Ngọc hơi khựng lại, rồi vờ như không có chuyện gì ném củi vào lòng bếp.
Đợi một lát, nàng canh chuẩn thời cơ lúc vắng người, lại lần nữa lẻn đến gần bụi tùng thấp chỗ hành lang kia.
Xa xa nhìn thấy Trương bà tử quả nhiên từ hướng Thính Tuyết viện đi tới, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt lảng tránh, dáng vẻ vô cùng tâm thần bất định.
Trương bà tử bước đến bên bình gốm, làm bộ dọn dẹp lá rụng, thần sắc nôn nóng, hiển nhiên là đang tìm kiếm mảnh giấy dầu bị đánh rơi kia.
Ánh mắt Thạch Uẩn Ngọc sáng lên, lẳng lặng chờ đợi thời cơ.
Theo tình hình nàng dùng bạc dò la được từ Lý mụ mụ, vị quản sự mụ mụ đắc lực bên cạnh Tri phủ phu nhân, ước chừng giờ này sẽ đi ngang qua đây để đến nhà kho một chuyến.
Quả nhiên, vị quản sự mụ mụ kia mang theo hai bà tử khác, đi tới từ đầu kia của hành lang.
Nàng hít sâu một hơi, bước nhanh khỏi chỗ nấp, đi thẳng tắp về hướng Trương bà tử.
Khi sắp đến gần, nàng ra vẻ kinh ngạc: “Trương mụ mụ, ngươi vẫn đang tìm đồ bị mất sao? Ban nãy ta nghe người ta nói, hình như nhặt được ở đằng kia kìa.”
Trương bà tử giật nảy mình, không ngờ lại có người đột nhiên chui ra.
“Ngươi nói cái gì?”
Thạch Uẩn Ngọc nhân lúc bà ta chưa hoàn hồn, nói: “Ta giúp ngươi tìm.”
Nàng khom lưng, lấy ống tay áo và thân thể che chắn, mượn lúc tìm kiếm, bất động thanh sắc lén bỏ mảnh giấy dầu trong tay vào một trong những chiếc bình gốm.
Trương bà tử nóng nảy, hùng hổ muốn đẩy nàng ra.
Thạch Uẩn Ngọc dừng tay nói: “Mụ mụ đừng khách sáo mà, ta giúp ngươi tìm sẽ nhanh hơn một chút.”
Đoàn người của quản sự mụ mụ đi tới đối diện.
Thạch Uẩn Ngọc lập tức im bặt, hoảng loạn cúi đầu lùi sang một bên.
Nhưng vài câu nói nửa thật nửa giả này, cũng đủ làm Trương bà tử sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, đồng thời cũng khiến vị quản sự mụ mụ kia dừng bước.
Sắc mặt Trương bà tử tái nhợt, tay run lên trong vô thức, chiếc vòng bạc trên cổ tay va vào bình gốm kêu loảng xoảng.
Quản sự mụ mụ nhíu mày: “Sao lại thế này, đánh rơi thứ gì rồi?”
Trương bà tử ấp úng, mồ hôi lạnh chảy ròng: “Không, không có gì, lão nô đánh rơi một cái bọc vải đựng chỉ vụn.”
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm đầy nghi hoặc: “Chẳng phải ngài nói là một gói thuốc an thần sao? Sao lại thành bọc chỉ vụn rồi?”
Quản sự mụ mụ cau mày, ánh mắt nháy mắt trở nên sắc bén.
Bánh hoa đào xảy ra chuyện, tất cả những người từng qua tay đều bị điều tra xét hỏi. Trương bà tử được Xuân Hạnh bưng điểm tâm làm chứng thay, bà ta chỉ tùy tiện hỏi vài câu rồi thả người.
Hiện giờ xem ra thật sự là bà ta đã bỏ sót rồi.
Quản sự mụ mụ lập tức xoay người, nói với các bà tử phía sau: “Đi xem trong chiếc bình kia có cái gì.”
Một bà tử tiến lên, khom lưng tìm kiếm ngoài bình gốm, rất nhanh đã lục ra được mảnh giấy dầu dính bột xạ hương bị Thạch Uẩn Ngọc lén thả vào lúc nãy.
“Đây là vật gì?” Quản sự mụ mụ cầm mảnh giấy dầu, giọng lạnh lùng dò hỏi.
Trương bà tử hai chân mềm nhũn, nói năng lộn xộn: “Không, thứ này không phải của lão nô, lão nô cũng không biết, thứ lão nô làm mất chính là bọc chỉ vụn...”
Quản sự mụ mụ nheo mắt lại, phất tay nói: “Chu bà tử đi bẩm báo cho phu nhân, những người còn lại trói bà ta đi theo ta!”
Đợi Trương bà tử bị áp giải đi, bà ta liếc mắt nhìn Thạch Uẩn Ngọc đang đứng khép nép một bên: “Ngươi cũng đi theo.”
Thạch Uẩn Ngọc biết mình khó tránh khỏi việc bị xét hỏi, bèn giả vờ hoang mang sợ hãi, ngoan ngoãn đi theo.
...
Đoàn người đi vào sảnh chính Phúc Miên viện, nơi ở của Tri phủ phu nhân.
Không khí trong phòng trang nghiêm tĩnh mịch, tỳ nữ hầu hạ đứng cúi đầu im lặng, khói hương từ lư thú tỏa lượn lờ, hòa quyện cùng hương hoa hạnh nhè nhẹ từ ngoài cửa sổ bay vào.
Trên chiếc ghế bành bằng gỗ hoàng hoa lê khảm xà cừ ở vị trí thượng tọa, có một vị phụ nhân xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn.
Bên trong mặc áo trung đơn lụa cổ lọ màu ngọc, khoác ngoài là áo bông dài cổ bẻ vải la màu trầm hương, phía dưới mặc váy mã diện màu vàng liễu, tóc búi kiểu tam lữu, đội trang sức vàng nạm bảo thạch tinh xảo.
Lông mày như nét núi xa, gương mặt tựa ánh trăng thu, tuy khóe mắt đã hằn nếp nhăn mờ, nhưng khí độ toàn thân vẫn đoan trang ung dung.
Người đó đúng là Tri phủ phu nhân Dung thị.
Quản sự mụ mụ dẫn theo Trương bà tử và Thạch Uẩn Ngọc bước vào, trên mặt đất đã thấy Trương trù nương đang quỳ sẵn.
Thạch Uẩn Ngọc không dám nhìn ngó lung tung, cung kính quỳ xuống đất hành lễ.
Quản sự dâng vật chứng lên.
Dung thị khẽ gật đầu.
Y phủ chờ sẵn ở một bên tiến lên tiếp nhận, cẩn thận kiểm tra thực hư số bột phấn, vừa ngửi vừa xem xét.
Một lát sau, ông ta khom người nói: “Hồi bẩm phu nhân, số thuốc này quả thực là xạ hương không thể nghi ngờ, dược tính vô cùng mãnh liệt. Thai phụ chỉ cần chạm phải một chút liền cực kỳ dễ dẫn đến rong huyết sảy thai.”
Sắc mặt Dung thị trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Trương bà tử đang quỳ dưới đất.
“Thật to gan!”
“Nói, là kẻ nào sai ngươi bỏ thứ âm độc này vào trong bánh hoa đào, mưu hại cốt nhục của lão gia, vu oan giá họa cho người khác.”
Trương bà tử dập đầu như giã tỏi, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Phu nhân minh giám, lão nô bị oan ạ, lão nô không hề hay biết gì cả, nhất định là có người hãm hại lão nô.”
“Hãm hại?” Dung thị cười lạnh: “Chứng cứ vô cùng xác thực mà vẫn còn dám giảo biện, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
“Người đâu, lôi xuống đánh chết cho ta.”
Nét mặt bà ta nhàn nhạt, bàn tay ngọc vung lên.
Hai tỳ nữ thô kệch lập tức tiến lên xốc nách lôi Trương bà tử đi.
Trương bà tử không ngờ phu nhân ngày thường luôn ôn hòa, thế mà lại nói giết là giết.
Bà ta rống lên như heo bị chọc tiết: “Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng, lão nô nói, lão nô khai hết!”
“Là Triệu di nương của Thính Tuyết viện, Tiền mụ mụ bên cạnh ngài ấy hôm kia đã đưa cho lão nô một bọc đồ cùng năm lượng bạc, bảo lão nô hôm nay tìm cơ hội rắc lên điểm tâm đưa đến Viện Bích Hà.”
“Lão nô nhất thời ma xui quỷ khiến, xin phu nhân tha mạng!”
Dung thị híp mắt lại, xua xua tay, hạ nhân bèn tạm thời buông Trương bà tử ra.
Bà ta nhìn sang nha hoàn đang cúi đầu quỳ ngoan ngoãn bên cạnh, thần sắc nhìn không ra vui buồn: “Ngươi làm thế nào lại biết Trương bà tử có thuốc bột?”
Thạch Uẩn Ngọc nuốt nước bọt, thầm nghĩ khí tràng của vị Tri phủ phu nhân này mạnh thật, cứ như sếp lãnh đạo ở hiện đại của nàng vậy.
Nàng dập đầu trả lời: “Hồi bẩm phu nhân, là Trương bà tử tự nói cho nô tỳ, bảo rằng gói thuốc an thần trước đó của ngài ấy bị mất rồi.”
Dung thị nhìn quản sự mụ mụ một cái.
Quản sự ngầm hiểu ý, thấp giọng dặn dò mấy bà tử phía sau.
Ba bà tử kia lập tức bước nhanh ra ngoài.
Chỉ mới tàn một nén nhang, mấy người nọ đã vội vã quay lại, ghé sát tai quản sự mụ mụ thì thầm vài câu.
Quản sự nghe xong liền quay sang bẩm báo với Dung thị: “Phu nhân, quả thực có chuyện này, mấy ngày trước Trương bà tử đã từng đến phòng bếp xin phương thuốc bổ trị mất ngủ, còn ra tận tiệm thuốc ở đầu phố mua dược liệu.”
Trương bà tử bên cạnh trừng lớn hai mắt, chợt trừng mắt hung tợn nhìn về phía Thạch Uẩn Ngọc: “Tiện nhân, ta xé nát cái miệng của ngươi! Ta đúng là có chứng mất ngủ, nhưng ta nói với ngươi là ta làm mất thuốc bột an thần khi nào?”
“Đống thuốc đó ta đã dùng hết từ lâu rồi!”
Thạch Uẩn Ngọc ra vẻ ngơ ngác: “Là chính ngươi nói cho ta biết mà, mới một canh giờ trước ngươi bảo với ta là rơi mất đồ, còn hỏi ta xem có nhìn thấy không.”
Trương bà tử vẫn còn định la lối, Dung thị nhíu mày, bà tử bên cạnh lập tức tiến đến tát cho bà ta một cái.
Trương bà tử ôm mặt, lập tức không dám la hét nữa, sắc mặt xám xịt như tro tàn quỳ sụp xuống.
Dung thị lên tiếng: “Đi mời Triệu di nương tới đây một chuyến.”
Khoảng thời gian chờ đợi trôi qua vô cùng chậm chạp, Thạch Uẩn Ngọc quỳ trên mặt sàn đá lạnh lẽo, đầu gối đau ê ẩm.
Tục ngữ có câu lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, thế nhưng từ khi xuyên đến nơi này, xương bánh chè của nàng dường như cũng mềm nhũn ra, từ cảm giác nhục nhã khó chịu ban đầu, dần trở nên nói quỳ là quỳ, vô cùng tự nhiên.
Nô tài thì làm gì có lòng tự tôn, nàng đã chịu đựng quá đủ những ngày tháng làm thân nô tài thế này rồi.
Chỉ mong chuyện này có thể êm xuôi kết thúc, đợi nàng tích góp bạc thêm một thời gian nữa là có thể chuộc thân rời phủ.
Đang lúc hồn vía nàng còn thả trôi tận đâu, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng thông báo.
“Đại gia đến!”
Cửa phòng mở toang, ánh sáng ấm áp xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ hoa lăng, bụi bặm bay lơ lửng, chậm rãi lượn lờ trong những chùm tia sáng.
Tiếng bước chân từ hành lang truyền đến, ngay sau đó tại ngưỡng cửa tròn xuất hiện một người bước vào.
Người nọ mặc áo choàng suông màu nguyệt bạch, eo thắt đai lụa màu xanh lá trúc, bên hông đeo một mảnh ngọc bội trắng.
Cổ tay Cố Lan Đình nâng nhẹ chiếc quạt, dùng cán quạt gạt cành hoa tử đằng đang rủ xuống, tay áo xuân sam rộng thùng thình phất phơ trong gió, bóng tàu lá chuối tây xanh mướt lay động sau lưng, như mang theo cả một người đầy ý xuân nhàn nhã bước tới.
Đợi khi hắn dạo bước vào trong phòng, Thạch Uẩn Ngọc mới lặng lẽ ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn rõ dung mạo của Cố Lan Đình.
Mắt sáng mày thanh, một đôi mắt hoa đào cười như không cười, khóe mắt khẽ nhếch lên, mỗi khi ánh mắt lưu chuyển tựa như mặt nước mùa xuân lăn tăn gợn sóng, nhưng sống mũi lại thẳng tắp, ép xuống vài phần cợt nhả ngả ngớn.
Văn nhã phong lưu, rực rỡ sáng ngời tựa ngọc sơn chiếu rọi.
Thật sự là một mỹ nam tử hiếm có.
Lúc bước qua bậu cửa, bước chân hắn hơi khựng lại nửa nhịp, ánh mắt dạo quanh căn phòng một vòng, rồi dừng lại trên đỉnh đầu Thạch Uẩn Ngọc đang quỳ một nháy mắt.
Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được ánh mắt kia, tim chợt thắt lại, vội vàng cúi gục đầu xuống thấp hơn.
Chiếc quạt xếp nạm vàng trong tay Cố Lan Đình vang lên một tiếng “Phạch” rồi khép lại, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, tùy ý chắp tay hành lễ với mẫu thân ở vị trí thượng tọa.
“Chỗ của mẫu thân thật náo nhiệt, là xảy ra chuyện gì sao?”
Dung thị sinh được hai trai một gái, trong đó trưởng tử là người có tiền đồ xán lạn nhất.
Bà vốn luôn yêu thương Cố Lan Đình, thấy hắn tới, nét sắc lạnh trên mặt liền tan đi không ít, ôn hòa cất lời: “Là chuyện Liễu tiểu nương sảy thai, không ngờ lại kinh động đến con, ngồi xuống đi.”
Cố Lan Đình nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế ở hàng dưới.
Lập tức có nha hoàn dâng trà lên, hắn cầm nắp trà nhẹ nhàng gạt đi những lá trà nổi trên mặt nước, nhấp hai ngụm rồi đặt xuống, bung quạt khẽ phe phẩy, tư thế nhàn tản, ra dáng một kẻ bàng quan xem kịch hay.
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu, lén bĩu môi.
Trời giữa xuân vẫn còn lạnh lắm mà, quạt cái nỗi gì.
Đồ làm màu.
Lại một lúc sau, Triệu di nương mới khoan thai bước đến.
Nàng ta bận một bộ áo váy thêu nhành mai màu hồng nhạt, búi tóc mây búi lỏng, khóe mắt hoen đỏ, vừa bước vào đã e e ấp ấp hành lễ, giọng điệu xen lẫn nức nở.
“Phu nhân gọi thiếp thân tới, là vì chuyện của Liễu tỷ tỷ sao? Thiếp thân vừa nghe tin, trong lòng cũng xót xa khôn nguôi.”
Ánh mắt nàng ta lướt qua Trương bà tử đang quỳ, để lộ vẻ nghi hoặc rất đúng lúc.
Dung thị nhàn nhạt kể lại đầu đuôi ngọn nguồn cùng lời chỉ điểm của Trương bà tử một lượt.
Triệu di nương tức thì khóc lóc ỉ ôi, nước mắt lã chã tuôn rơi như hoa lê đọng hạt mưa: “Phu nhân, bà ta đang ngậm máu phun người, thiếp thân làm sao có thể làm ra chuyện ác độc như vậy chứ? Chắc chắn là bà ta tự mình làm việc bại lộ, nên mới cắn càn hòng kéo người khác xuống nước.”
“Thiếp thân và Liễu tỷ tỷ ngày thường tuy có chút xích mích lời qua tiếng lại, nhưng tuyệt đối không có tâm tư hại người, xin phu nhân minh giám.”
Nàng ta khóc vô cùng chân thật, dáng vẻ như vừa chịu một nỗi oan khuất tày trời.
Dung thị thở dài, ngữ khí vẫn bình thản như cũ: “Nhân phẩm của muội muội ta đương nhiên là tin, chỉ là tên nô tài này nói có sách mách có chứng, mọi bằng chứng đều chỉ thẳng đến Thính Tuyết viện...”
Bà dừng lại một chút: “Nếu muội muội cho rằng bà ta vu khống, vậy ngươi có thể tự chứng minh sự trong sạch của mình không? Hay nói cách khác, gần đây trong viện của ngươi có từng mất thứ thuốc như xạ hương không, hoặc có ai khác làm chứng rằng muội muội không liên quan đến việc này?”
Tiếng khóc của Triệu di nương đột nhiên im bặt, nàng ta há hốc miệng, nhất thời nghẹn lời.
Gần đây trong viện của nàng ta vốn không có ai làm mất đồ vật loại này, nên hiện tại cũng chẳng có ai đứng ra làm chứng cho nàng ta cả.
Nàng ta thầm cắn răng, trong lòng rủa xả Trương bà tử đúng là một con ngốc.
Ậm ừ mất một lúc, cuối cùng nàng ta đành lấy khăn tay che mặt khóc nức nở, luôn miệng khăng khăng rằng mình bị người ta hãm hại.
Thạch Uẩn Ngọc nghe sóng ngầm cuộn trào bên trên, thầm than trong hậu trạch này quả nhiên nước rất sâu.
Triệu di nương đúng là một mỹ nhân ngốc nghếch, dùng thủ đoạn mưu hại thô thiển thế này, tám phần là bị kẻ khác xúi giục coi như con tốt thí mạng.
Còn nàng, thân phận chỉ là một tỳ nữ nhóm lửa, lại có thể dễ dàng tìm ra chứng cứ như vậy, e rằng... đây cũng là một vòng trong kế hoạch của kẻ đứng sau màn.
May mà nàng cẩn thận, không trực tiếp đem bằng chứng dâng lên, bằng không kết cục của nàng e rằng khó mà nói trước.
Nghĩ đến đây, một luồng khí lạnh chợt chạy dọc sống lưng nàng, nàng vội gục đầu xuống thấp hơn nữa.
Dung thị nhìn Triệu di nương, thở dài: “Xem ra muội muội cũng chỉ là nhất thời bị người ta che mắt, bị đám nô tài to gan lớn mật dưới trướng lừa gạt mà thôi.”
Triệu di nương vừa nghe vậy, liên tục sụt sịt gật đầu: “Đa tạ phu nhân đã tin tưởng, phu nhân thật tốt...”
Dung thị cười ôn hòa: “Nếu đã như thế, việc này coi như không có quan hệ trực tiếp đến muội muội.”
Nhưng không đợi Triệu di nương kịp phản ứng, bà đã quay sang quản sự mụ mụ, phân phó: “Đem Tiền mụ mụ và Vương mụ mụ trong viện Triệu di nương, cùng với Trương bà tử lôi ra ngoài, đánh năm mươi đại bản rồi bán đi khỏi phủ.”
“Đa tạ phu nhân anh minh.”
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ, Dung thị này chắc chính là người đứng sau màn thao túng, không tốn một binh một tốt mà có thể mượn đao giết người, một mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn thực sự quá sức lợi hại.
Đã vậy đến cuối cùng vẫn giữ được cái danh tiếng mỹ miều là “Sáng suốt anh minh”, “Khoan dung độ lượng”.
Đây chẳng phải là cao thủ trong truyền thuyết trạch đấu hay sao?
Dung thị lại chuyển mắt nhìn về phía Trương trù nương vẫn còn chưa hết kinh hồn bạt vía, giọng điệu dịu đi đôi chút: “Trương thị, để ngươi chịu ấm ức rồi.”
Trương trù nương vội vàng dập đầu đáp không dám.
Dung thị nói: “Chi từ quỹ chung ra hai lượng bạc ban cho bà ấy rời phủ, về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy hôm đi.”
Trương trù nương cảm động đến rơi nước mắt, liên tục dập đầu tạ ơn.
Dung thị vẫy vẫy tay, lộ ra dáng vẻ hơi mệt mỏi: “Lui xuống hết đi.”
Hòn đá tảng trong lòng Thạch Uẩn Ngọc lúc này mới rơi xuống đất, nàng cùng Trương trù nương dập đầu tạ ơn, chuẩn bị đứng dậy lui ra ngoài.
Ngay đúng lúc này, vị thanh niên đang ngồi ở hàng ghế trên kia khẽ khép chiếc quạt xếp, chỉ tay từ xa: “Chẳng phải mẫu thân nói muốn ta nạp một nha hoàn thông phòng sao? Ta thấy nàng ta cũng không tồi.”
Thạch Uẩn Ngọc ngỡ ngàng ngẩng đầu, chạm ngay vào một đôi mắt cười đầy ác liệt.
Sắc mặt nàng nháy mắt trở nên trắng bệch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
