Những điều Trương trù nương đối xử tốt với nàng ngày trước, từng chút một hiện lên trước mắt.
Nếu nàng giờ phút này rời đi, đối phương e là chỉ có một con đường chết.
Nhưng chốn nội trạch nước sâu khó lường, liên lụy vào sẽ nguy hiểm muôn phần, nàng chỉ là một nha hoàn thấp kém nhất, đi sai một bước liền vạn kiếp bất phục.
Thế nhưng......
Thạch Uẩn Ngọc rủ mắt, xuyên qua lớp túi vải vuốt ve hình dáng của mấy thỏi bạc vụn.
Nàng không làm được chuyện trơ mắt nhìn ân nhân của mình hàm oan chịu chết.
Xuyên không đến đây, nàng vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, bo bo giữ mình, nhưng thật sự có những giới hạn đạo đức không thể vứt bỏ.
Nàng sợ nếu vứt bỏ những thứ này, một ngày nào đó trở lại hiện đại, nàng cũng sẽ chẳng còn là Thạch Uẩn Ngọc của ban đầu nữa.
Chuyện chuộc thân, đành phải tạm gác lại.
Thạch Uẩn Ngọc hít sâu một hơi, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Ưu tiên hàng đầu hiện tại, là tranh thủ thời gian.
Nhân lúc mọi người vẫn còn đang hoảng sợ bàn tán, Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ rời khỏi nhà bếp, từ trong túi sờ ra hai nén bạc vụn, hướng về phía nội viện đi đến.
Nàng tìm được Lý mụ mụ đang làm việc ở nội viện, người được coi là có chút giao tình với nàng.
Lý mụ mụ là kẻ tham tài, hơn nữa tin tức linh thông.
Thạch Uẩn Ngọc thấy bốn bề vắng lặng, liền nhích lại gần dúi bạc vụn vào lòng bàn tay Lý mụ mụ, nhỏ giọng khẩn cầu: “Trương mụ mụ bị oan, xin ngài nghĩ cách, ít nhất là nói đỡ hai câu trước mặt lão gia phu nhân, có thể kéo dài thêm một ngày cũng tốt rồi.”
Bạc vụn vừa vào tay, Lý mụ mụ khẽ ước lượng, liền biết có khoảng bao nhiêu.
Bà ta đánh giá sắc mặt nôn nóng của đối phương, thở vắn than dài: “Thôi được rồi, đều là người cùng hầu hạ làm sai vặt mấy chục năm, cũng không thể thấy chết mà không cứu.”
“Có điều các chủ tử đều đang nổi nóng, kéo dài được bao lâu thì không chắc đâu.”
Thạch Uẩn Ngọc liên tục nói lời cảm tạ: “Đa tạ mụ mụ, một hai ngày là đủ rồi!”
Nhìn Lý mụ mụ cất kỹ bạc rồi xoay người rời đi, nàng mới chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Những người phụ trách mang điểm tâm trong phòng bếp, cũng như những người đã từng chạm tay vào đĩa bánh hoa đào đều bị gọi đi tra hỏi.
Thạch Uẩn Ngọc yên lặng dọn dẹp bệ bếp, lắng nghe những người khác nhỏ giọng xì xầm bàn tán.
“Liễu tiểu nương thật đáng thương, vào phủ bốn năm, khó khăn lắm mới mang thai......”
“Đúng thế, nhưng ta nhìn đĩa bánh hoa đào kia chẳng có gì khác lạ so với bình thường cả, hay là Trương mụ mụ cũng bị người ta hãm hại?”
“Suỵt...... Chuyện này không thể ăn nói lung tung được đâu.”
Đang nói chuyện, ánh mắt của mấy người đó như có như không liếc sang Thạch Uẩn Ngọc.
Người trong bếp đều biết Trương mụ mụ coi nàng như nửa đứa con gái, hiện giờ người đã xảy ra chuyện, nàng lại giống như kẻ không có việc gì, ở đây thản nhiên thu dọn nồi niêu xoong chảo.
Trong đó có một người nhìn chướng mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đồ vong ân bội nghĩa không có lương tâm, tốt xấu gì cũng phải đi cầu xin giùm một tiếng chứ.”
Thạch Uẩn Ngọc ngày thường vốn ít nói, cũng chẳng buồn so đo với người khác, nghe vậy chỉ liếc nhìn nha hoàn kia một cái, rồi tiếp tục cúi đầu làm việc.
Nha hoàn kia cứng đờ người trong nháy mắt, lập tức chuyển chủ đề.
Thạch Uẩn Ngọc không phải người bản xứ, sợ nói nhiều sai nhiều, cho nên chỉ khi có người bắt chuyện, nàng mới lễ phép đáp lại một hai câu.
Nhưng ít nói không có nghĩa là dễ bắt nạt.
Hồi nàng mới vào phủ, có một lần làm xong việc về thì đã qua giờ Tý, lúc chuẩn bị đi ngủ, duỗi tay sờ một cái mới phát hiện đệm giường đã bị ai hắt nước ướt sũng.
Giữa mùa đông khắc nghiệt, thế này thì ngủ làm sao?
Nàng hỏi là ai làm, chẳng một ai hé răng, thậm chí còn có kẻ buông lời mỉa mai nói đáng đời.
Thạch Uẩn Ngọc trầm mặc rất lâu, nhớ lại cảnh tượng bị bạn học bắt nạt hồi còn học cấp hai ở hiện đại.
Nàng chẳng nói tiếng nào, trực tiếp xoay người đi ra ngoài.
Ngay lúc đám người này còn đang cho rằng con bé mười mấy tuổi này chạy ra ngoài khóc lóc, thì kết quả lại bị hắt một chậu nước lạnh ướt sũng từ đầu xuống chân.
Năm sáu người ngủ chung trên chiếc giường lớn, không một ai có thể may mắn trốn thoát.
Có kẻ muốn xông lên đánh Thạch Uẩn Ngọc, liền bị nàng dùng thùng gỗ và đĩa đèn dầu đập cho đầu bị thương.
Tối hôm đó cả năm sáu người đều không thể ngủ nổi, ngày hôm sau toàn bộ bị phạt quỳ, chịu đòn.
Thạch Uẩn Ngọc cũng không hối hận, nàng cảm thấy các ngươi không để ta sống yên ổn, vậy thì tất cả cùng nhau đừng hòng yên ổn.
Từ đó về sau, người trong bếp đều biết Thạch Uẩn Ngọc là một "nhân vật tàn nhẫn", là một kẻ điên trầm mặc.
...
Bối cảnh nội viện bên kia Thạch Uẩn Ngọc vẫn chưa rõ tình huống, nàng nhân lúc không có nhiều người, bèn đi đến góc cất giữ nguyên liệu nấu ăn, cẩn thận xem xét một lượt.
Bột mì, đường, mật ong, còn có những cánh hoa đào tươi được đưa tới từ sáng sớm.
Nàng giả vờ dọn dẹp, lặng lẽ nhặt lên vài cánh hoa, dùng tay phẩy nhẹ để ngửi thử.
Ngoại trừ mùi thơm thoang thoảng của hoa đào, chẳng có mùi vị gì kỳ lạ khác.
Nàng lại kiểm tra giỏ tre đựng cánh hoa, đáy giỏ sạch sẽ, không có tạp chất.
Không phải vấn đề do nguyên liệu, vậy thì chỉ có thể xảy ra vấn đề trong quá trình làm bánh hoặc trên đường bưng đi.
Quá trình làm bánh nàng vẫn luôn túc trực ở đó, tay nghề của Trương trù nương rất thành thạo, mỗi một công đoạn nàng đều rất quen thuộc, chẳng có điểm nào khả nghi, lúc đó cũng không có ai khác vào làm giúp.
Hơn nữa bánh hoa đào đưa đến các viện khác đều không có chuyện gì, chỉ có Viện Bích Hà là xảy ra vấn đề.
Mục tiêu rất rõ ràng, chính là nhắm vào Liễu tiểu nương.
Dựa theo kinh nghiệm đọc truyện trạch đấu của nàng, hẳn là do các di nương khác trong phủ, hoặc thậm chí là...... phu nhân ra tay.
...
Lý mụ mụ sau khi nhận bạc, quả nhiên đã dùng chút thủ đoạn.
Người trong phủ tạm thời chỉ nhốt Trương trù nương vào phòng chứa củi, vẫn chưa lập tức xử lý.
Nhưng lòng người hoang mang sợ hãi, ai nấy đều né tránh không kịp, đều biết Trương trù nương lần này e là khó thoát khỏi kiếp nạn.
Thạch Uẩn Ngọc tự biết thời gian quý giá, nàng không dám công khai nghe ngóng, chỉ có thể dựa vào sự quen thuộc với phủ đệ trong suốt tám năm qua, cẩn thận quan sát và lắng nghe.
Nàng đầu tiên lưu ý tới người phụ trách mang bánh hoa đào đến Viện Bích Hà, là tiểu nha hoàn Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh bị gọi đi tra hỏi, không lâu sau liền được thả về, giờ phút này đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, cứ thu mình lại trong góc khóc lóc lau nước mắt.
Thạch Uẩn Ngọc bưng một chén nước bước tới, nhẹ giọng an ủi vài câu.
Hai người trò chuyện một chốc, Xuân Hạnh mới ngừng khóc.
Nàng không trực tiếp hỏi ngay, chỉ đáp lại vài câu chuyện phiếm, mượn lời lôi ra chút tình huống trong nội viện, cùng với việc lúc ấy quản sự mụ mụ của nội viện tra xét thế nào.
Cảm thấy đối phương đã dần dần thả lỏng tinh thần, nàng mới giả vờ lơ đãng lên tiếng.
“Haiz, cũng may quản sự mụ mụ sáng suốt, đã thả ngươi về. Nói ra chuyện này cũng thật kỳ lạ, Trương mụ mụ làm bánh hoa đào bao nhiêu năm nay, sao tự dưng lần này lại xảy ra chuyện được chứ.”
“Người bưng bê không có vấn đề gì, vậy thì còn có thể là do đâu? Chẳng lẽ trên đường đi đã có kẻ đánh tráo?”
Xuân Hạnh sụt sịt: “Ta đương nhiên không có vấn đề gì rồi, sáng nay lúc xách hộp đồ ăn rời khỏi bếp, liền đi thẳng đến Viện Bích Hà, đi chưa được bao xa còn tình cờ gặp Trương bà tử làm nhiệm vụ quét tước, còn chào hỏi bà ấy nữa mà.”
“Quản sự mụ mụ thả ngươi về, cũng là nhờ Trương bà tử đến làm chứng.”
Ánh mắt Thạch Uẩn Ngọc chợt lóe lên: “Hộp đồ ăn vẫn luôn không rời khỏi tay sao?”
“Không có...... Không đúng, từ từ đã,”
Xuân Hạnh cố sức nhớ lại: “Lúc sắp đến Viện Bích Hà, bụng ta đột nhiên hơi khó chịu, liền đặt hộp đồ ăn lên chiếc ghế đá dưới hành lang, vội vàng chạy đi nhà xí ngay bên cạnh, chỉ một lát thôi, thực sự là quay lại rất nhanh.”
Thạch Uẩn Ngọc dịu dàng dẫn dắt: “Lúc đặt dưới hành lang, xung quanh có ai không?”
“Hình như không có ai, chỉ có một mình ta.” Xuân Hạnh mờ mịt lắc đầu.
Thạch Uẩn Ngọc không nói gì thêm, an ủi thêm vài câu rồi xoay người đi chỗ khác.
Buổi chiều phòng bếp tất bật chuẩn bị bữa tối, không còn ai chú ý đến chuyện đĩa bánh hoa đào nữa.
Nàng mượn cớ ra hậu viện đổ tro, lặng lẽ lẻn đến đoạn hành lang gần Viện Bích Hà, cẩn thận quan sát khu vực quanh chiếc ghế đá mà Xuân Hạnh vừa nhắc đến.
Hành lang được quét tước rất sạch sẽ, nền phiến đá xanh sáng đến mức có thể soi bóng người.
Nàng cúi rạp người gần như dán sát mặt xuống đất để xem xét tỉ mỉ.
Rốt cuộc cũng tìm thấy ở kẽ hở khó phát hiện dưới chân ghế đá, dính lại một chút xíu bột phấn màu vàng nhạt li ti.
Nàng dùng đầu ngón tay thấm lấy một chút, để sát vào chóp mũi, ngửi thấy một mùi đắng nhàn nhạt, lại xen lẫn chút mùi tanh.
Đây là thứ gì vậy? Tim nàng đập nhanh hơn.
Trong phủ có y quán riêng, nhưng đó là để phục vụ cho các chủ tử, một nha hoàn nhóm lửa như nàng căn bản chẳng có duyên chạm tới, càng đừng nói đến việc mang đi dò hỏi, hơn nữa chuyện này không thể để lộ, chỉ có thể ra ngoài tìm tiệm thuốc để hỏi thăm.
Thạch Uẩn Ngọc bèn tìm một cái cớ, xin nghỉ một lát với lý do hôm qua làm việc mệt nhọc, đầu hơi choáng váng muốn đi nghỉ tạm, vừa nói vừa lén nhét cho quản sự mụ mụ một xâu tiền đồng.
Quản sự mụ mụ đang lúc buồn bực, được tiền liền nới lỏng khẩu khí, phẩy tay bảo nàng đi.
Nàng không trở về phòng, mà vòng qua chỗ góc vắng lặng ở hậu viện, từ góc tường thấp ngày thường vẫn hay chất đống tạp vật, cẩn thận dọn ra mấy viên gạch nung bị nới lỏng.
Đây là một cái lỗ chó, vốn dĩ dùng cho chó săn nuôi trong phủ chui ra chui vào, sau này con chó đó chết, cái lỗ này cũng bị quên lãng rồi bít lại.
Nàng nhanh chóng chui qua lỗ hổng, vỗ vỗ bụi đất trên người, bung khăn che mặt ra, rồi bước nhanh hướng về phía con phố phía sau phủ đệ.
Ở cuối con phố này, có một hiệu thuốc tên là Tế An Đường, mặt tiền không lớn, ngày thường đều là bách tính bình thường tới xem bệnh bốc thuốc, hạ nhân trong phủ có đau đầu nhức óc thì cũng hay đến nơi này.
Hiệu thuốc tràn ngập mùi thảo dược nồng đậm.
Lão lang trung ngồi khám bệnh đang bắt mạch cho một vị phụ nhân, tiểu đồ đệ đứng sau quầy thì đang lau chùi cối giã thuốc.
Thấy Thạch Uẩn Ngọc bước vào, tiểu học đồ ngẩng đầu lên hỏi: “Tiểu nương tử muốn bốc thuốc hay là đến khám bệnh?”
Thạch Uẩn Ngọc lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ, đưa qua đó, làm ra vẻ lo lắng nói: “Tiểu ca, làm phiền ngươi xem giúp, thứ này là ta phát hiện được ở chỗ đứa trẻ trong nhà hay chơi đùa, ngửi mùi rất cổ quái, ta sợ nó lỡ ăn nhầm thứ không tốt, không biết đây là vật gì.”
Tiểu đồ đệ nhận lấy nhìn kỹ một chút, lại ngửi ngửi, có phần không xác định được, bèn xoay người đưa cho lão lang trung lúc này vừa mới rảnh rỗi.
“Sư phụ, ngài xem thử thứ này đi.”
Lão lang trung nhận lấy chiếc khăn, dính lên một ít bột phấn, xoa xoa trên đầu ngón tay, rồi lại đặt dưới mũi ngửi ngửi.
Một lúc sau, lông mày ông nhíu lại: “Tiểu nương tử, vật này mang mùi tanh đắng, màu sắc vàng nhạt, theo lão phu thấy, nó giống như bột thuốc xạ hương.”
“Dược tính của vật này rất mãnh liệt, năng lực hoạt huyết thông kinh cực mạnh. Thai phụ đặc biệt kiêng kỵ. Nếu lỡ ăn nhầm thì hậu quả khôn lường, nhất định phải cất cho kỹ.”
Sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc hơi biến đổi.
Quả nhiên là thế, có kẻ đã nhân lúc Xuân Hạnh rời đi, lén trộn bột xạ hương vào bánh hoa đào.
Nàng nói lời cảm tạ lão lang trung, trả mấy đồng tiền hỏi han rồi vội vã rời khỏi hiệu thuốc.
Chứng cứ đã tìm được rồi, nhưng bước tiếp theo nên làm thế nào? Trực tiếp vạch trần sao?
Thạch Uẩn Ngọc một lần nữa đi đến khu vực gần đoạn hành lang kia, trốn trong bóng tối để quan sát.
Hành lang này là con đường nối liền mấy khu viện chắn chắn phải đi qua, ban ngày người đến người đi, nếu nhân lúc Xuân Hạnh rời đi chốc lát để ra tay thì mức độ nguy hiểm cực lớn, rất dễ bị người khác phát hiện.
Trừ phi kẻ đó vốn dĩ thường xuyên xuất hiện ở khu vực này, thì dẫu có bị nhìn thấy cũng sẽ không dấy lên nghi ngờ.
Nàng kiên nhẫn canh chừng một lúc, đột nhiên nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.
Là Trương bà tử - người phụ trách quét dọn khu vực này, đang cầm chổi chầm chậm dọn dẹp lá rụng trên hành lang.
Nàng nhớ lại lời Xuân Hạnh kể, lúc mới ra khỏi cửa có gặp Trương bà tử, còn chào hỏi, xem ra Trương bà tử đã luôn đi theo sau Xuân Hạnh để tìm cơ hội ra tay.
Hơn nữa, với thân phận thấp kém của Trương bà tử, bà ta sẽ không gây ra sự chú ý.
Thạch Uẩn Ngọc cẩn thận nhớ lại một phen, chợt nhớ ra trước đây từng nghe mấy bà tử trong bếp nói chuyện phiếm, nói qua Trương bà tử dường như có quan hệ họ hàng với quản sự nào đó bên viện của Triệu di nương, nhờ vậy mới vớt được công việc nhàn hạ này.
Triệu di nương và Liễu di nương vừa sảy thai xưa nay vốn không hòa thuận, chuyện này trong phủ ai cũng biết.
Mọi manh mối dường như đã xâu chuỗi lại với nhau, nhưng Thạch Uẩn Ngọc luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Theo như nàng biết, ở triều đại này xạ hương rất đắt đỏ. Một bà tử quét dọn như Trương bà tử làm sao có thể mua nổi.
Sau lưng bà ta nhất định còn có kẻ khác.
Là do Triệu di nương ghen ghét đố kỵ nên giở trò sao? Nhưng nàng cảm thấy, người được lợi lớn nhất khi Liễu di nương sảy thai chưa chắc đã là Triệu di nương.
Thạch Uẩn Ngọc có cảm giác như bản thân đã nhìn thấy điều không nên thấy, sống lưng tứa ra một tầng mồ hôi lạnh.
Nước ở chốn hậu trạch này quá sâu, chuyện nàng có thể làm chỉ là tìm được chứng cứ chỉ đích danh Trương bà tử trước đã, như vậy mới có thể cứu được Trương trù nương.
Nàng tiếp tục nấp trong tối quan sát, chú ý thấy Trương bà tử sau khi quét đất xong sẽ đổ rác vào một cái bình gốm khuất lấp bên bụi cây thấp dưới hành lang, dường như là định gom lại cho nhiều rồi mới mang đi dọn một thể.
Nàng kiên nhẫn đợi đến khi Trương bà tử rời đi, liền nhanh chóng tiến lên lục lọi bình gốm kia.
Bên trong đa phần là lá rụng và bụi đất, cẩn thận bới tìm, rốt cuộc ở dưới đáy bình cũng phát hiện ra một mảnh giấy dầu nhỏ bị vo tròn nhăn nhúm.
Mở ra xem thử, trên mặt giấy có dính lớp bột phấn màu vàng nhạt, y hệt như thứ nàng đã tìm thấy ban nãy.
Thạch Uẩn Ngọc nhanh chóng giấu mảnh giấy dầu vào trong ống tay áo.
Đang lúc nàng chuẩn bị lẳng lặng rời đi, khóe mắt chợt liếc thấy trên thư phòng tầng hai cách đó không xa, tựa hồ có một người đang ngồi sát cửa sổ.
Người đó mặc chiếc áo dài màu trắng nguyệt bạch, khoác ngoài một lớp áo đáp hộ màu xanh lơ, đang thản nhiên thưởng trà, xem chừng sắp quay đầu nhìn về phía này.
Thạch Uẩn Ngọc hoảng hốt, vội vàng cúi gầm mặt rảo bước rời đi.
Khoảng cách quá xa, nàng không nhìn rõ đó là ai.
Chỉ lờ mờ cảm thấy bóng dáng ấy không giống người thường, là môn khách trong phủ, hay là Cố Lan Đình mà nàng đã bắt gặp vào đêm hôm đó?
Nàng lắc lắc đầu, không để tâm đến mấy chuyện vô bổ này nữa, vừa đi vừa cân nhắc làm cách nào để có thể đưa bằng chứng này lên một cách chuẩn xác nhắm trúng mục tiêu.
Nàng chỉ là một nha hoàn nhóm lửa thấp cổ bé họng, làm sao giải thích được lý do mình đi lục lọi rác rưởi, lại làm sao biết nhận ra đó là xạ hương.
Chỉ e người chưa cứu được thì đã tự đưa mình vào tròng, chuốc lấy tội danh rình mò nội viện, tâm tư khó lường.
Bắt buộc phải mượn tay kẻ khác, để chứng cứ này bị phát hiện một cách ngẫu nhiên.
Có lẽ có thể bắt đầu ra tay từ chính bản thân Trương bà tử, làm cho bà ta tự rối loạn trận tuyến.
Thạch Uẩn Ngọc suy tính, vừa vặn đi qua ngã rẽ dẫn đến Thính Tuyết viện - nơi ở của Triệu di nương, liền thấy một nha hoàn nhị đẳng ăn mặc tươm tất đi tới.
Trí nhớ nàng vốn tốt, nhận ra đây dường như là Bảo Lăng trong viện của Triệu di nương.
Linh quang chợt lóe lên, nàng cố ý bước chậm lại, cúi đầu làm ra vẻ tâm sự nặng nề, lúc đi sượt qua Bảo Lăng liền nhẹ nhàng va vào người nàng ta một cái.
“Ai da, đi không mọc mắt à!” Bảo Lăng bất mãn quát lớn.
“Xin lỗi, xin lỗi tỷ tỷ,” Thạch Uẩn Ngọc hoảng hốt nhận lỗi: “Ta, ta chỉ là trong lòng đang sợ......”
Bảo Lăng không quen biết Thạch Uẩn Ngọc, nhìn cách ăn mặc thì tưởng là nha hoàn làm việc vặt ở viện nào đó, nàng ta trợn trắng mắt: “Giữa ban ngày ban mặt đâm quỷ à? Ngươi sợ cái gì?”
Sắc mặt nàng trắng bệch: “Trương bà tử nói với ta...... Không, không có gì không có gì, ta đi trước đây.”
Nói được một nửa, nàng liền vội vã cắm đầu chạy mất.
Bảo Lăng gọi lại hai tiếng nhưng không được, nàng ta dậm chân một cái rồi rảo bước chạy về phía viện của mình.
Thạch Uẩn Ngọc chạy được một đoạn, liền bước chậm lại để đi về phía nhà bếp.
Hạt giống đã gieo xuống rồi, giờ chỉ xem có đả thảo kinh xà hay không mà thôi.
Nghĩ ngợi quá xuất thần, lúc quẹo qua cổng vòm, nàng suýt chút nữa đụng phải một nhóm người.
Người đi đầu mặc một chiếc áo dài vân mây nguyệt bạch, vai rộng eo thon, thân hình cao lớn, đúng là Cố Lan Đình. Phía sau hắn còn có hai tên tiểu tư đi theo, có vẻ như đang định đi ra ngoài viện.
Thạch Uẩn Ngọc luống cuống lùi sang một bên, cúi đầu khuỵu gối hành lễ.
Hôm nay nàng trốn ra khỏi phủ, vừa rồi lại giở chút mánh khóe nhỏ, giờ phút này đụng mặt vị đại công tử trong ngoài bất nhất này, dĩ nhiên cảm thấy chột dạ và sợ hãi.
Bước chân của Cố Lan Đình không hề dừng lại, phảng phất như căn bản không chú ý tới nha hoàn làm việc vặt tầm thường bên đường này.
Đúng lúc Thạch Uẩn Ngọc vừa mới thở phào nửa hơi, thì từ phía sau truyền đến giọng nói nhẹ bẫng của nam nhân kia.
“Ngươi là nha hoàn của viện nào?”
Thanh âm như gió xuân thổi rặng liễu, dường như chỉ là thuận miệng hỏi một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)