Tháng hai mùa xuân tươi đẹp, khí trời hòa hợp trong trẻo.
Thạch Uẩn Ngọc ngồi xổm trước bệ bếp, ánh lửa đỏ rực soi lên gương mặt vàng vọt như nến, sau lưng và trên cổ thấm đẫm mồ hôi, chiếc áo chàm dính đầy tro đen.
Phía trên bệ bếp, trù nương đang bận rộn đến mức khí thế ngất trời, nàng không kịp lau mồ hôi, chỉ lo thêm củi theo yêu cầu. Những cành củi khô phát ra tiếng nổ lách tách, ngọn lửa thuận theo khe củi vọt lên, chiếu sáng đôi mắt tròn trịa và linh động của nàng.
Trương trù nương thấy nàng nóng đến đầy đầu mồ hôi mà vẫn làm việc không chút cẩu thả, không khỏi có chút đau lòng. Dẫu sao đây cũng là đứa trẻ bà tự tay trông nom mà lớn lên.
“Thúy nha đầu, đem khay Kim Ngọc Tô này đưa đến phòng khách đi, cẩn thận dưới chân, đừng va chạm quý nhân.”
Thạch Uẩn Ngọc biết đây là Trương trù nương muốn cho nàng ra ngoài hít thở không khí cho mát mẻ. Nàng cười đáp lời, đứng dậy sửa lại vạt áo, rửa sạch tay rồi bưng hộp thức ăn sơn đỏ, vững vàng bước ra ngoài.
Hôm nay trong phủ mở tiệc đón gió tẩy trần cho đại công tử Cố Lan Đình vừa mới hồi phủ. Nghe quản sự mụ mụ nói, đại công tử phụng hoàng mệnh đến Dương Châu tra xét một vụ án mạng, tiện đường về Hàng Thành ở lại ít lâu.
Tiệc tiếp đãi được bày biện long trọng, ngay cả đầu bếp của Thiên Hương Lâu ở phường Thanh Hà cũng được mời tới.
Cái tên Cố Lan Đình này Thạch Uẩn Ngọc đã nghe đến mòn tai. Từ mười năm trước khi xuyên không tới đây, bị cha mẹ nguyên thân bán vào phủ Tri phủ làm nha hoàn nhóm lửa, nàng đã thường nghe đám hạ nhân tụ tập bàn tán về hắn, nói là một nhân vật vô cùng tài giỏi.
Thiếu niên thành danh, mười bảy tuổi đỗ Trạng nguyên, năm nay mới hai mươi ba đã làm quan đến chức Án sát sử hàng tam phẩm, dung mạo cũng thuộc hàng nhất đẳng.
Nàng cũng từng từ xa nhìn thấy vài lần. Áo bào tía đai ngọc, phong lưu hàm súc, sinh ra một đôi mắt đào hoa đa tình.
Theo lệ cổ đại, Cố Lan Đình xuất thân quan lại, quan lộ hanh thông, lẽ ra từ sớm đã phải thành thân, nhưng hắn đến nay vẫn chưa cưới vợ nạp thiếp. Bên ngoài đều khen hắn giữ mình trong sạch, không biết bao nhiêu gia đình nhìn chằm chằm, muốn cùng Cố gia kết thân.
Nàng lại cảm thấy người này là kiểu người coi trọng quyền lực, chỉ chọn một người vợ có lợi cho mình.
Phòng khách tiền viện đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi treo lồng đèn lụa tơ, chiếu rọi khắp viện, hoa hải đường tây phủ hồng tươi bắt mắt. Mấy nha hoàn mặc áo chàm thêu lụa xách hộp thức ăn bước nhỏ đi qua, Thạch Uẩn Ngọc nghiêng người cúi đầu chờ họ đi qua mới xách hộp thức ăn xuyên qua hành lang. Nàng không dám trì hoãn, vòng qua cửa ngách phía tây đưa hộp thức ăn cho nha hoàn dâng món.
Lúc xoay người, mấy gã tiểu tư mặc áo màu xanh vừa vặn đi tới, nói nói cười cười không nhìn đường. Nàng tránh không kịp đụng trúng vai một tên, bầu rượu trong tay hắn chao đảo, bắn ra vài giọt rượu.
“Đây là rượu Lê Hoa Bạch trăm kim một lượng, ngươi không có mắt à!”
Gã tiểu tư thấy nàng là một nha hoàn mặc áo vải thô, diện mạo bình thường, lập tức trừng mắt quát lớn.
Rõ ràng là chính hắn không nhìn đường đâm sầm tới, vậy mà còn đổi trắng thay đen. Thạch Uẩn Ngọc không cãi lại, lặng lẽ lùi về sau nửa bước.
Nơi này không giống hiện đại, tại dinh thự Tri phủ này, thân phận bếp hạ tì như nàng còn không bằng con kiến, tranh cãi một câu chỉ tổ rước họa vào thân.
Gã tiểu tư thấy nàng nhút nhát, hừ một tiếng rồi nghênh ngang rời đi. Thạch Uẩn Ngọc nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt lạnh lẽo. Nhẫn, phải nhẫn nhịn.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến sinh nhật mười tám tuổi của nàng, số bạc vụn giấu dưới ván giường đại khái đã đủ tiền chuộc thân.
Nàng bước chân vội vàng quay về sau bếp.
Mấy canh giờ tiếp theo chân không chạm đất, thêm củi, rửa bát, dâng món, bận rộn mãi đến khi trăng lên giữa trời. Tiếng đàn sáo ở tiền viện dần tắt, nhà bếp mới được thanh tịnh.
Trương trù nương để dành cho nàng một bát cháo nóng, Thạch Uẩn Ngọc ngồi xổm bên bệ bếp chậm rãi ăn.
Nhìn bóng dáng bận rộn của Trương trù nương, lòng nàng thấy ấm áp. Mười năm trước tỉnh dậy, nàng xuyên thành một tiểu cô nương cổ đại tám tuổi, ngay cả cái tên cũng không có. Mười tuổi bị bán vào phủ Tri phủ làm nha hoàn nhóm lửa, có tên gọi là “Thúy Thúy”.
Ngày đầu làm việc không hề dễ dàng, bị đánh bị mắng là chuyện thường. May mà nàng còn chút vận may, được Trương trù nương hết lòng chiếu cố, thường xuyên lén giấu đồ ăn cho nàng, nên nàng mới không đến mức gầy gò quá độ. Có thể nói Trương trù nương là người duy nhất đối tốt với nàng ở chốn cổ đại này.
“Mau ăn đi, ăn xong múc nước lau người, hôm nay mệt lử rồi.” Trương trù nương vỗ vai nàng, quay người thu dọn bệ bếp.
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu: “Vâng, Trương mụ mụ cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Dùng xong cháo, nàng xách thùng gỗ ra giếng ở hậu viên.
Gió đêm thổi qua mang theo hương hoa. Đốt lửa cả ngày trong bếp, mồ hôi ra làm áo vải dính bết vào người rất khó chịu.
Thạch Uẩn Ngọc vô cùng nhớ nhung vòi hoa sen ở hiện đại. Nàng vắt khăn lau mặt, rồi cởi áo lau mình.
Đôi lông mày đen rậm ban ngày biến thành dáng lá liễu thanh mảnh, gương mặt vàng vọt cũng lộ ra làn da trắng ngần như tuyết. Ánh trăng đổ dồn lên người nàng, chiếu rọi dung nhan rạng rỡ, diễm lệ kinh người, tựa như cây hoa đọng tuyết, như trăng non sáng soi.
Năm năm trước khi nàng bắt đầu trổ mã, một đêm nọ Trương trù nương dậy làm đồ ăn khuya cho chủ tử, nàng phụ giúp nhóm lửa. Xong việc hai người ngồi sưởi ấm bên bếp, bà nhìn mặt nàng thở dài: “Thúy Thúy à, con nhất định phải giấu cho kỹ gương mặt này.”
Sau này Thạch Uẩn Ngọc mới biết, con gái duy nhất của trù nương chính vì có dung mạo mỹ lệ mà bị lão gia nhìn trúng rồi nạp làm di nương, không lâu sau liền lâm bệnh nặng mà hương tiêu ngọc nát. Chuyện chốn cổng cao nhà rộng đâu có đơn giản như vậy.
Nàng trước khi xuyên không vốn là biên tập viên, lúc rảnh rỗi đọc rất nhiều truyện trạch đấu cung đấu, tự nhiên hiểu rõ đạo lý “thất phu vô tội, hoài bích có tội”.
Mỹ mạo mà không có quyền thế bảo vệ thì chính là tử lộ. Vì vậy nàng bắt đầu che giấu dung nhan, tô lông mày thô, dùng thảo dược bôi mặt cho vàng vọt. Mỗi ngày lau người xong, nàng đều lấy bút lông và thảo dược từ trong lòng ra, họa lại lớp ngụy trang rồi mới đi ngủ.
Trở về phòng phụ đã tắt đèn, trên sạp ngủ chung chen chúc bốn nha hoàn đang nói chuyện nhỏ nhẹ.
“Thúy Thúy tỷ, sao ngày nào tỷ cũng lề mề thế?” Người nói là Tiểu Lan, mới mười bốn tuổi, ngày thường lanh chanh, tính tình thẳng thắn.
Thạch Uẩn Ngọc cười nhẹ: “Trời nóng quá nên tắm lâu một chút.”
Tiểu Lan không nói gì nữa, quay đầu cùng ba người kia tán gẫu, giọng điệu đầy hưng phấn.
“Hôm nay ta nhìn thấy Đại công tử từ xa, tuấn tú thật đấy, không biết sau này sẽ cưới thê tử thế nào.”
“Cưới ai thì không rõ, nhưng ta nghe Lý mụ mụ ở nội viện nói, lần này Đại công tử về ở lại, phu nhân dường như có ý định chọn cho ngài ấy một thông phòng.”
“Á, thật sao?!”
“Ngươi khẽ thôi, ta cũng chỉ là nghe nói.”
“Không biết ai lại tốt số thế, Đại công tử như nhân vật thần tiên vậy, nếu theo được ngài ấy, sau này chủ mẫu vào cửa mà vận khí tốt thì có thể được nâng lên làm di nương, cả đời cơm áo không lo.”
“Chúng ta thì đừng nằm mơ nữa, phu nhân có chọn thì cũng chọn từ đám tỳ nữ thân cận xinh đẹp quanh bà ấy thôi.”
...
Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ nghe, nằm vào trong góc.
“Thúy Thúy, tỷ không tò mò về Đại công tử sao?” Có người bất chợt hỏi, nàng hơi sững lại.
Nàng nhớ lại cái nhìn thoáng qua khi dâng món lúc nãy. Khi đó Cố Lan Đình ngồi phía dưới chủ vị, mặc áo gấm xanh, tay cầm chén rượu sứ trắng, đang trò chuyện vui vẻ với người bên cạnh. Dáng vẻ sáng trong như ngọc, quả đúng như lời đồn về một vị khiêm khiêm quân tử.
Nàng định thần lại, nhẹ giọng đáp: “Đó là chủ tử, ta không dám tò mò.”
“Thật quy củ, chẳng thú vị gì cả.”
Nàng không tranh luận, nằm nhìn ngôi sao ngoài cửa sổ.
Chẳng mấy chốc mấy người kia ngừng lời, tiếng ngáy và tiếng nghiến răng hòa vào nhau. Thạch Uẩn Ngọc mở mắt, không chút buồn ngủ.
Ký ức về ánh đèn rực rỡ ở hiện đại đan xen với bóng tối nặng nề lúc này, cảm giác cô độc lạc lõng lại trào dâng. Nàng lặng lẽ dậy, khoác áo vào, giống như một bóng ma lẻn ra khỏi phòng.
Sau khi vào phủ nàng thường xuyên mất ngủ, năm năm trước đã tìm thấy một nơi tốt, là “căn cứ bí mật” của nàng. Đó là một gò đất nhỏ ở góc tây viên, gần tường bao, trên gò có một tòa đình thưởng mưa nhìn ra hồ Liễu Lãng. Vị trí hẻo lánh, ban đêm ít người qua lại, có thể nhìn qua đầu tường thấy bóng dáng mờ ảo của tháp Bảo Thục ở xa xa.
Đêm nay trăng rất sáng, thanh huy rải khắp chốn, cây cỏ đổ bóng lao xao. Nàng chạy nhẹ trên con đường mòn quen thuộc, nghĩ đến việc ba ngày nữa có thể nhờ quản gia viết văn thư chuộc thân, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng một chút.
Mấy năm nay nàng như đi trên băng mỏng, chỉ sợ chưa tìm được đường về nhà đã phải bỏ mạng ở đây. May mà cuối cùng cũng chịu đựng được đến năm mười tám, chờ thoát khỏi nô tịch, lấy số bạc tích góp được tìm một công việc tự nuôi thân, sẽ không phải sống trong lo âu hãi hùng nữa.
Gần đến gò đất, bỗng nghe thấy tiếng người mơ hồ. Nàng giật mình, lập tức lách người trốn sau một gốc liễu lớn.
Trong đình có người. Hai nam tử đang tựa lan can đứng đó, trên bàn đá trước mặt bày bầu rượu và chén. Giờ này còn quanh quẩn trong vườn, hẳn là chủ tử hoặc khách quý trong phủ.
“Thiếu Du, ngươi xem ngươi kìa, về phủ cũng chẳng được thanh nhàn, cái vụ án Độc sư ở Dương Châu đó có gì mà tra?” Một giọng nói say xỉn vang lên đầy oán hận.
Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ quan sát. Người quay lưng về phía nàng, mặc áo bào xanh, dáng người cực cao, tư thế nhàn nhã, không phải Cố Lan Đình thì là ai. Bên cạnh là một người mặc áo thẳng thân bằng lụa màu trăng khuyết, là bạn tốt của hắn, ban ngày nàng từng thấy qua, hình như tên là Thẩm Yến. Hắn lúc này say đến ngả nghiêng, bám lấy vai Cố Lan Đình.
Cố Lan Đình đỡ lấy hắn, giọng ôn hòa: “Thẩm huynh say rồi, để ta đưa huynh về phòng nghỉ ngơi.”
“Nghỉ ngơi? Nghỉ sao cho yên?”
Thẩm Yến mạnh tay đẩy hắn ra, lảo đảo vài bước, chỉ tay vào Cố Lan Đình: “Ngươi thừa biết vụ án Dương Châu là củ khoai tây nóng bỏng tay! Năm ngoái Lý đại nhân của Đô Sát Viện mới tra được một nửa đã bị gán tội tham ô đày đi Quỳnh Châu, Thánh thượng bảo ngươi tra án là tin trọng ngươi hay là muốn mượn đao giết người đây??”
Sắc mặt Cố Lan Đình không đổi, ý cười vẫn treo trên môi, đôi mắt đào hoa dưới ánh trăng lấp lánh như ngọc trầm dưới làn nước lạnh: “Thẩm huynh cẩn thận lời nói.”
“Ta cứ nói!”
Thẩm Yến mượn rượu nói liều: “Còn lệnh đường nữa, ngày ngày nhét nha hoàn vào phòng ngươi, đưa thiệp mời muốn ngươi cưới tiểu thư huân quý, ngươi hay thật, một mực không nhận. Ngươi nói xem ngươi rốt cuộc là vì cái gì? Đường quang không đi lại cứ đâm đầu vào nước đục, làm một kẻ cô độc...”
Lời chưa dứt, Cố Lan Đình đột ngột xoay người. Ánh trăng chiếu rõ một bên mặt hắn.
Không để đối phương kịp phản ứng, hắn giơ chân đá thẳng vào thắt lưng Thẩm Yến, lực đạo cực mạnh. Thẩm Yến “ai da” một tiếng ngã nhào về phía trước, văng qua lan can, “tùm” một tiếng rơi xuống hồ Liễu Lãng, bắn lên những tia nước lớn.
Qua một lúc, hai người hầu đứng canh ở xa chạy lại, một tên nhảy xuống nước kéo Thẩm Yến lên bờ. Cố Lan Đình đứng bên hồ, áo bào xanh bị gió đêm thổi bay phần phật. Hắn rũ mắt nhìn Thẩm Yến đang vùng vẫy dưới hồ, mặt không cảm xúc, vẻ ôn nhã lúc trước tan sạch, chỉ còn lại sự lạnh nhạt.
Thạch Uẩn Ngọc trốn sau gốc cây, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng sợ bị phát hiện, lấy tay áo che miệng, nín thở.
Cú đá tàn nhẫn vừa rồi nàng nhìn thấy rất rõ, khác hẳn với vẻ công tử phong nhã trước đó. Đây mới là bộ mặt thật của Cố Lan Đình sao? Một con hổ cười, một kẻ bạc tình, vẻ phong lưu chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc.
Đúng lúc này, Cố Lan Đình như cảm nhận được điều gì, đột nhiên ngước mắt nhìn về phía gốc liễu. Ánh mắt quét thẳng qua nơi ẩn nấp của Thạch Uẩn Ngọc không chệch một phân.
Nàng sợ đến mức cứng đờ người, lưng dán chặt vào thân cây, tim đập như sấm. Hắn nhìn thấy rồi sao? Có khi nào trị tội nàng nhìn trộm không?
Cố Lan Đình nhìn chằm chằm gốc liễu một lát, bỗng dưng cười nhẹ một tiếng, thản nhiên thu hồi tầm mắt. Lúc này người hầu đã dìu Thẩm Yến lên bờ, nước xuân lạnh buốt khiến hắn run cầm cập, miệng vẫn lầm bầm.
Cố Lan Đình lạnh giọng ra lệnh: “Đưa Thẩm huynh về phòng khách, trông chừng cho kỹ.”
“Tuân lệnh.”
Người hầu vực Thẩm Yến rời đi, Cố Lan Đình đứng thêm một lúc rồi mới xoay người đi dọc hành lang.
Đợi bóng dáng hắn mất hút trong bóng đêm, Thạch Uẩn Ngọc mới dám thở dốc. Nàng vịn vào thân cây thô ráp, đôi chân hơi bủn rủn.
Ánh mắt vừa rồi của Cố Lan Đình khiến nàng có cảm giác như bị rắn độc phát hiện. Nàng đứng hồi lâu mới chậm rãi quay về.
Hai ngày nay Thạch Uẩn Ngọc sống trong lo sợ, sợ Cố Lan Đình đến hỏi tội. Nhưng thật may là sóng yên biển lặng cho đến đúng ngày nàng tròn mười tám tuổi.
Xuyên không đến đây mười năm, từ lo sợ vô vọng lúc đầu đến khi cẩn trọng như hiện tại, chưa lúc nào nàng thôi nghĩ về việc thoát khỏi gông xiềng nô tịch. Nàng ăn uống tiết kiệm, thậm chí lén giúp các nha hoàn khác thêu thùa để tích cóp tiền chuộc thân. Túi tiền nhỏ bé kia chính là toàn bộ hy vọng của nàng.
Nàng dự định hôm nay lo xong bữa trưa sẽ đi tìm quản sự ngoại viện để nộp bạc, lấy lại thân khế. Sau đó trời cao mặc chim bay, không còn phải lo một ngày nào đó va chạm chủ tử mà bị đánh chết. Nàng tính sẽ tìm một tiệm thêu ở Hàng Châu để làm việc trước, sau đó mới tính tiếp. Nghĩ đến sự tự do ngay trước mắt, động tác thêm củi của nàng cũng nhẹ nhàng hơn.
Bữa trưa vừa xong, nàng đang chuẩn bị đi tìm quản sự thì thấy một tiểu nha hoàn mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo chạy vào.
“Không xong rồi! Xảy ra đại sự rồi!”
Giọng nó run rẩy: “Liễu tiểu nương ở viện Bích Hà ăn bánh hoa đào từ bếp chúng ta đưa sang, bị sảy thai rồi!”
Không khí bỗng chốc lặng ngắt, rồi loạn thành một đoàn.
Bánh hoa đào là món sở trường của Trương trù nương, sáng nay bà cố ý làm cho các viện chủ tử, sao có thể xảy ra sai sót này?
Không đợi họ kịp hiểu rõ, quản sự mụ mụ sắc mặt xanh mét dẫn theo mấy bà tử thô sử hùng hổ xông vào, ánh mắt sắc lẹm quét qua, cuối cùng dừng lại trên người Trương trù nương đang tái mét mặt mày.
“Trương thị, ngươi thật to gan! Dám giở trò trong điểm tâm, mưu hại con nối dõi của lão gia!” Quản sự mụ mụ quát lớn: “Người đâu, trói mụ ta lại, áp giải đi chờ lão gia và phu nhân xử lý!”
Hai bà tử thô kệch lập tức xông lên khóa tay Trương trù nương. Bà sợ đến mức mặt không còn chút máu, môi run rẩy: “Lão gia phu nhân minh giám! Lão nô sao dám chứ, bánh hoa đào đó tuyệt đối không có vấn đề gì ạ!”
Nhưng ai sẽ nghe một hạ nhân phân trần? Mưu hại con nối dõi quan gia, tội danh này đủ để lấy mạng già của bà.
Lòng Thạch Uẩn Ngọc chùng xuống tận đáy cốc. Trong cảnh hỗn loạn, Trương trù nương bị áp giải đi, cả bếp sau ai nấy đều run rẩy, im phăng phắc. Nàng đứng chết lặng tại chỗ, tay chân lạnh ngắt. Nàng sờ vào túi bạc chuộc thân trong ống tay áo.
Tự do đã ở ngay trước mắt, nhưng nàng có thể nhẫn tâm rời đi như thế này sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)