Cố Lan Đình nghe vậy, ý cười nơi đáy mắt càng sâu thêm, hệt như làn sóng nhẹ gợn trên mặt hồ thuỷ xuân.
Hắn hờ hững nghiêng đầu, hơi nâng cằm về phía hộ vệ đứng phía sau: “Vương tiểu thư tuổi còn nhỏ, e là buổi sáng ngủ dậy còn hồ đồ, ăn nói hàm hồ không rõ ràng. Dẫn nàng ta đến bên hồ, tắm rửa súc miệng cho tử tế để tỉnh táo lại, kẻo làm bẩn cả cảnh xuân rực rỡ trong khu vườn này.”
Hai tên hộ vệ khom người nhận lệnh, bước đi vững chãi tiến lên, dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, mỗi người một bên xốc nách Vương tiểu thư.
Thiếu nữ vốn quen thói nuông chiều lúc này mới bừng tỉnh, sợ tới mức hoa dung thất sắc, liên tục la hét vùng vẫy, nhưng nàng ta sao có thể đọ sức lại với thị vệ đã qua huấn luyện bài bản?
Hai người lập tức xốc nàng ta đến sát bờ hồ cách đó vài bước, “ùm” một tiếng ném thẳng người xuống hồ.
Nước bắn tung toé, làm xáo trộn cả mặt nước in bóng cảnh vật, các vị nữ quyến trên thuỷ tạ đồng loạt thốt lên một tiếng kinh hô, sau đó liền im bặt như ve sầu mùa đông. Họ hoảng sợ nhìn chằm chằm người đàn ông đang cười tươi như gió xuân đứng bên ngoài thuỷ tạ.
Cố Lan Đình vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như mây gió, bước đến bên cạnh Thạch Uẩn Ngọc, cúi người kề tai nàng dịu dàng hỏi: “Làm ồn nàng rồi sao? Nhìn sắc mặt nàng trắng nhợt. Nếu thấy mệt thì tìm sương phòng nào thanh tĩnh chợp mắt một lát?”
Thạch Uẩn Ngọc chậm rãi đứng dậy, thuận thế để lộ ra vài phần mệt mỏi, mềm giọng đáp: “Đa tạ Gia quan tâm, quả thực là có chút hoa mắt, nô tỳ muốn đi nghỉ ngơi một lát.”
Cố Lan Đình cúi đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng, dáng vẻ vô cùng thân mật: “Ngoan, nghỉ ngơi cho khoẻ rồi tới tìm ta.”
Thạch Uẩn Ngọc hiểu rõ ý đồ của hắn, ngoan ngoãn đáp lời.
Cố Lan Đình mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh dẫn đường, ngay sau đó mang theo tuỳ tùng đi thẳng về phía khu vực dành cho khách nam.
Thạch Uẩn Ngọc nhún mình thi lễ cáo lui với các nữ quyến, theo nha hoàn bước ra khỏi thuỷ tạ.
Vừa bước xuống thềm đá rẽ vào con đường nhỏ, nàng liền cảm nhận được một ánh mắt bám riết theo mình như hình với bóng.
Nàng ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương tiểu thư kia đã được đám bà tử xúm vào vớt lên bờ, cả người ướt sũng đang cuộn trong áo choàng run bần bật, khuôn mặt đầy oán khí trừng mắt nhìn nàng.
Thạch Uẩn Ngọc: “...”
Cố Lan Đình thật sự là làm rất tốt, biến nàng thành tấm bia đỡ đạn.
Sao nàng có thể ngây thơ tin rằng người đàn ông này thực sự đang ra mặt bảo vệ nàng chứ? Rõ ràng là muốn biến nàng thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
...
Thạch Uẩn Ngọc đi theo nha hoàn dẫn đường xuyên qua dãy hành lang quanh co chín khúc, ước chừng được một khắc, bóng trúc phía trước ngày một dày đặc, khoảng cách so với khu vực tiệc chính ồn ào đã khá xa.
Thấy thời cơ đã chín muồi, nàng liền đưa tay khẽ day thái dương, thân hình hơi loạng choạng, dùng giọng nói nũng nịu gọi nha hoàn đi phía trước: “Vị tỷ tỷ này, xin nán lại một bước.”
Nha hoàn nghe tiếng quay đầu lại, thấy hai má nàng ửng hồng, ánh mắt long lanh nhuốm vài phần say khướt, vội bước lên đỡ: “Cô nương cảm thấy trong người không khoẻ sao?”
“Vừa rồi ở yến tiệc lỡ tham chén, uống hơi nhiều rượu Xuân Diệp Lộ,” Thạch Uẩn Ngọc hơi nhíu mày ngài, giọng mỏng manh như tơ tằm, “Bây giờ quả thực là đầu váng mắt hoa, ngực cũng bứt rứt khó chịu. Phiền tỷ tỷ đi xuống nhà bếp xin giúp một bát canh giải rượu được không? Ta sẽ ngồi nghỉ ở chiếc ghế đá phía trước, đợi tỷ tỷ quay lại.”
Nói xong, nàng lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc hà bao thêu hoa, rút một thỏi bạc nhỏ nhét vào tay nha hoàn: “Trời nóng nực, lúc tỷ tỷ rảnh rỗi không ngại mua bát canh ô mai đá để giải nhiệt nhé.”
Nha hoàn nọ bất động thanh sắc ước lượng thỏi bạc, thấy mặt nàng quả thực ửng hồng sắc đào, nên không chút nghi ngờ, liên tục đáp: “Cô nương đợi một lát, nô tỳ đi một chút sẽ quay lại ngay.”
Đợi bóng dáng nha hoàn khuất sau cánh cửa vòm, Thạch Uẩn Ngọc lập tức lẩn mình vào rừng trúc.
Nàng xách nhẹ gấu váy, nương theo bản đồ sơ lược đã ghi nhớ kỹ trong đầu từ tối qua, chọn đường rảo bước nhanh giữa những lối đi đan chéo chằng chịt.
Mỗi khi tới ngã rẽ, nàng đều dỏng tai lắng nghe cẩn thận, hễ có tiếng bước chân hạ nhân ngang qua liền ẩn nấp phía sau tảng đá Thái Hồ, vô cùng thận trọng.
Len lỏi trái phải một hồi, cuối cùng cũng tới nơi.
Bên ngoài tường viện có trồng mấy bụi chuối tây, lá lớn che bóng lay động xạc xào.
Nàng men theo chân tường lẻn tới trước cổng viện, thấy một ông lão râu tóc hoa râm đang ngồi gà gật trên đôn đá, tiếng ngáy lúc đứt lúc nối.
Đúng lúc gió đông nổi lên dữ dội, cành trúc trong viện khua lách cách, nàng quyết tâm, nhún chân lẩn vào trong viện, may thay ông lão kia vẫn không hề bừng tỉnh.
Thạch Uẩn Ngọc nhẹ nhàng thở ra, tiến thẳng đến thư phòng.
Bên trên cửa treo bức hoành phi đề ba chữ “Súc Ngọc Trai”, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bước vào, nhanh chóng trở tay khép kín cửa lại.
Cách bài trí trong phòng vô cùng thanh nhã, trên chiếc kỷ án bằng gỗ tử đàn đặt một cây bút lông sói chưa khô mực, thoang thoảng mùi hương đàn nhàn nhạt vấn vít giữa giá bày đồ cổ.
Ánh mắt nàng quét dọc theo hàng sách xếp đầy trên giá, tại đúng vị trí Cố Lan Đình dặn dò, bày ngay ngắn một chiếc hộp gỗ tử đàn.
Nàng bất giác cau mày, thầm nghĩ sự việc này diễn ra có phần quá suôn sẻ, dường như người ta đã cố tình đặt sẵn ở đây chờ nàng tới lấy.
Ngay cả một ngăn chứa bí mật cũng không có, tên cẩu quan kia quả nhiên là muốn bắt nàng làm vật tế thần.
Do dự một lúc, cuối cùng nàng vẫn quyết định cứ lấy đi rồi tính.
Nếu trở về tay không, chắc chắn Cố Lan Đình sẽ không nhẹ tay tha mạng. Nếu lấy, có thể tìm được một con đường sống. Bây giờ chỉ đành tùy cơ ứng biến.
Nàng cẩn trọng chạm vào chiếc hộp gỗ, sau khi xác nhận không có cơ quan gì gài bẫy, mới từ từ nhấc xuống.
Mặt hộp chạm trổ hoa văn dây sen quấn quýt, còn móc thêm một ổ khoá đồng tinh xảo.
Thạch Uẩn Ngọc thầm chửi rủa trong lòng, nàng có phải thần trộm đạo chích gì đâu, làm sao mở nổi loại cơ quan tinh vi thế này?
Mồ hôi lạnh rịn ra lấm tấm trên trán, nàng liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, sực nhớ đến những tình tiết từng xem trong phim truyền hình và tiểu thuyết, đành phải liều mạng một phen, “ngựa chết chữa thành ngựa sống” vậy.
Nàng rút cây trâm bạc cài trên tóc xuống, tập trung tinh thần, nhẹ nhàng chọc đầu trâm vào lỗ khoá.
Nàng nhắm mắt nghiêng tai, cẩn thận lắng nghe tiếng động nơi lõi khoá, rồi bắt đầu lựa theo bốn phía mà dò.
Mày mò hồi lâu mà chẳng có chút tiến triển nào, đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng động báo hiệu ông lão đã tỉnh giấc.
Lòng bàn tay Thạch Uẩn Ngọc rịn đầy mồ hôi lạnh, nàng quệt tay vào vạt váy, nín thở áp tai nghe ngóng tình hình bên ngoài, sẵn sàng tâm thế bỏ hộp lại mà tháo thân.
Cũng may ông lão kia không có ý định đi vào.
Nàng tiếp tục loay hoay thêm một lát, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng lách cách khe khẽ, lẫy khoá bằng đồng liền bật tung ra.
Nàng thở phào nhẹ nhõm không phát ra tiếng, nhanh chóng mở nắp hộp lấy cuốn sổ sách ố vàng nhét vào ống tay áo, sau đó lại bấm ổ khoá, trả chiếc hộp rỗng về chỗ cũ.
Đang định rời đi, chợt nghe ngoài cửa sổ có tiếng cành khô gãy vụn.
Nàng lách mình tới khe hở cửa sổ nhìn trộm, thì ra là ông lão kia đang nhỏ giọng ngâm nga hát, tưới nước cho mấy bụi hoa ngoài hồ.
Thạch Uẩn Ngọc không dám chậm trễ, tiến đến bên cửa sổ phía tây đối diện, nhẹ nhàng đẩy ra, trèo lên rồi nhảy ra khỏi phòng.
Bên ngoài cửa sổ là một rặng trúc xanh mướt, nàng nhảy xuống, khom người đổi hướng đi khác.
Dọc đường đi cứ lẩn lút né tránh, chỉ mong sao nhanh chóng đến được cổng nách phía tây.
Đoạn đường chỉ còn một chút xíu, nàng mới thở phào được một nửa thì chợt nghe phía không xa truyền lại tiếng cười nói rôm rả của đám tỳ nữ, xem chừng sắp sửa đụng mặt nhau đến nơi.
Thạch Uẩn Ngọc thầm kêu xui xẻo, nếu để bị bắt quả tang tại trận, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Nàng biết chắc Cố Lan Đình sẽ chẳng tốt bụng gì mà ra tay cứu mình đâu.
Nàng vội vàng xách váy chạy trốn về phía hòn non bộ bên cạnh, tính tìm chỗ lánh tạm một lúc.
Vừa mới kề sát khối đá, trong hang hòn non bộ bỗng thò ra một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng, nhanh như chớp bịt chặt miệng nàng, cánh tay còn lại siết chặt lấy eo, đột ngột lôi nàng vào giữa khe hở ẩm ướt của non bộ.
“Đừng nhúc nhích.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương.
Lưng Thạch Uẩn Ngọc đập mạnh vào vách đá thô ráp, đau đến mức nước mắt ứa ra lập tức.
Lúc này đám tỳ nữ bưng mâm trái cây cười nói lướt qua, nàng không dám hé răng kháng cự, chỉ đành nương theo chút ánh sáng mờ ảo lọt qua khe đá, cố gắng nhìn cho rõ dung mạo kẻ bắt cóc mình.
Đó là một người đàn ông vóc dáng cực cao, mặc chiếc áo bào thêu cổ tròn bó sát cổ tay màu xanh thẫm. Gương mặt hắn toát lên vẻ lạnh lùng, hàng lông mày sắc như kiếm chếch ngang hai bên thái dương, sống mũi cao thẳng, đôi mắt tựa vì sao lạnh lẽo, đang dùng ánh mắt sắc lạnh soi xét nàng.
Khí thế toả ra từ người này lạnh lẽo thấu xương, hoàn toàn khác biệt với tên hồ ly mặt ngọc luôn giấu dao trong nụ cười như Cố Lan Đình.
Cụp mắt liếc nhìn thanh Tú Xuân đao giắt bên hông hắn, sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc chợt trắng bệch.
Người này không phải muốn lấy mạng nàng chứ.
Hứa Nghiệt nín thở nghe ngóng động tĩnh ngoài hòn non bộ, đợi đám tỳ nữ đi khuất, mới rũ mắt nhìn về phía nữ nhân đang bị mình kìm kẹp.
Đến khi nhìn rõ dung nhan nàng, hắn không khỏi sững người.
Chỉ thấy mỹ nhân tóc mây hơi rối, đôi mắt hạnh ngập nước, dáng vẻ nhu nhược làm động lòng người.
Hắn đã phải tốn không ít công sức mới dẫn dụ đối phương rời đi, kết quả chạy đến thư phòng lại phát hiện có kẻ nẫng tay trên.
Thạch Uẩn Ngọc nhất thời ngạt thở, dùng sức đánh mạnh vào cánh tay người này, định nâng đầu gối huých vào hắn.
Hứa Nghiệt dùng tay kia chặn đứng đòn tấn công của nàng, ngay sau đó chèn luôn một chân vào giữa hai đầu gối nàng, khoá chặt thân hình nàng, đôi mắt nheo lại đánh giá nữ tử dưới tay mình.
Trông thì yếu đuối, nhưng ra tay lại khá tàn nhẫn.
Gương mặt Thạch Uẩn Ngọc đỏ gay vì nghẹn thở.
Trong bụng nàng đã mắng Cố Lan Đình cả vạn lần.
Dù không biết ngọn ngành chi tiết, chẳng hiểu phe phái nào đang đấu đá, nhưng có thể khẳng định một điều: tên cẩu quan Cố Lan Đình đã cố tình tung tin tức nửa thật nửa giả ra ngoài từ trước, khiến Lý Tung có sự đề phòng, đem giấu sổ sách giả trong thư phòng.
Kế hoạch của Cố Lan Đình chặt chẽ vô cùng, bắt nàng đi lấy cuốn sổ giả trong thư phòng, nhưng lại phái một kẻ khác đi lấy cuốn sổ thật.
Như vậy, nàng chỉ là miếng mồi nhử thu hút sự chú ý. Dù nàng có bị tay sai của Lý Tung tóm được hay không, thì kẻ lấy cuốn sổ sách thật đều có thể bình yên rời đi.
Kẻ đang bắt giữ nàng lúc này chắc chắn không phải là người của Lý Tung, nếu không hắn đã chẳng cần phải lén lút uy hiếp nàng tại đây.
Nhưng người đàn ông này vừa nhìn qua đã biết không phải hạng dễ chọc, nếu không qua được ải này, e là nàng sẽ bị bóp chết thật.
Tâm tư xoay chuyển trăm vòng, nàng dùng sức gỡ bàn tay đang bóp cổ mình.
“Buông... Buông tay ra trước đã, sắp... sắp... chết rồi...”
Hứa Nghiệt cau mày, nới lỏng sức lực trên tay đôi chút.
Không khí trong lành ùa vào phổi, Thạch Uẩn Ngọc ho sặc sụa mấy tiếng dữ dội. Trấn tĩnh lại, nàng ngẩng khuôn mặt tựa hoa lê đẫm mưa, hai mắt đẫm lệ long lanh nhìn nam tử.
“Công tử nói thế là có ý gì? Nô tỳ quả thực không hiểu, nô tỳ chỉ là lạc đường mà thôi.”
Mỹ nhân rơi lệ cũng đủ khiến người ta mềm lòng, nhưng Hứa Nghiệt lại chẳng lạ gì chiêu này.
Ngón tay hắn hơi siết lại, sắc mặt lạnh lẽo sắc bén, hạ thấp giọng đe dọa: “Bớt giả bộ hồ đồ, mau giao sổ sách ra đây, nếu không đừng trách ta thụ hạ không lưu tình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

