Cảm giác hít thở không thông lại một lần nữa ập đến, mặt Thạch Uẩn Ngọc trướng đến đỏ bừng, vội vàng bẻ ngón tay hắn, đứt quãng nói: “Ta... Ta đưa... Buông......”
Nam nhân này tâm vững như sắt, xin tha mạng chẳng làm nên chuyện gì, trước ranh giới sống chết chỉ có thể nghĩ cách dùng lời lẽ để ứng phó.
Hứa Nghiệt nới lỏng tay: “Lấy ra đây.”
Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy cổ đau rát, cất giọng khàn khàn: “Giấu hơi sâu, ngươi buông tay ra ta mới dễ tìm.”
Hứa Nghiệt nghi ngờ nhìn nàng, chạm phải đôi mắt đẹp phẳng lặng của nàng.
Hắn nghĩ đối phương chẳng qua chỉ là một nhược nữ tử, buông tay cũng chẳng chạy thoát, bèn buông lỏng bàn tay đang kìm kẹp trên cổ nàng.
Thạch Uẩn Ngọc luồn tay vào trong tay áo sờ soạng, đại não vận động nhanh như bay.
Đưa là tuyệt đối không thể đưa, ai biết được nếu không hoàn thành nhiệm vụ, Cố Lan Đình có giết nàng hay không.
Nam nhân trước mắt này thoạt nhìn có vẻ dễ lừa gạt hơn một chút.
Nàng làm bộ làm tịch tìm kiếm, tốc độ nói cực nhanh: “Công tử cảm thấy quyển sổ sách này là thật hay giả?”
Không đợi Hứa Nghiệt trả lời, nàng thở dài, ánh lệ lấp lánh: “Ngươi có hiểu đạo lý bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng không? Chủ nhân nhà ta phái một nhược nữ tử như ta đi trộm một món đồ quan trọng như thế, ngươi cảm thấy có hợp lý chăng?”
Hứa Nghiệt nhíu mày, giọng nói trầm lạnh: “Đừng giở trò, động tác nhanh lên.”
“Á da!”
Thạch Uẩn Ngọc đột nhiên khẽ kêu một tiếng, thần sắc Hứa Nghiệt chợt lạnh lẽo, vừa muốn động thủ liền nghe nàng nói: “Bị kẹt trong túi ngầm rồi, công tử giúp một tay với.”
Hứa Nghiệt híp mắt nhìn nàng, lạnh nhạt hỏi: “Giúp thế nào?”
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu nhíu mày, lôi kéo trong ống tay áo to rộng, lớp vải hằn lên góc cạnh của quyển sách.
“Ngươi giúp ta xắn tay áo lên.”
Hứa Nghiệt trong lòng mất kiên nhẫn, cúi đầu định kéo tay áo nàng.
Thạch Uẩn Ngọc thấy hắn tiến sát lại gần mình, để lộ ra sườn cổ, trong miệng vẫn lẩm bẩm nói sao lại có thể kẹt lại được cơ chứ.
Sổ sách vừa móc ra được một nửa, Hứa Nghiệt vươn tay muốn lấy, nàng nhắm chuẩn thời cơ, đột nhiên rút cây trâm trên đầu xuống, dùng sức đâm thẳng vào cổ hắn.
Hứa Nghiệt giơ tay lên đỡ, cổ tay Thạch Uẩn Ngọc vừa lật, đầu trâm liền đâm phập vào cánh tay hắn.
Nhân lúc hắn bị đau, nàng trơn tuột như một con cá chui ra khỏi hòn non bộ, dọc theo đường mòn co chân chạy như điên.
Cũng may đầu óc tên này không quá thông minh, hơn nữa nàng lại từng học qua chút Thái Cực, bằng không thật sự không thoát thân nổi.
Phía sau không có tiếng đuổi theo, nhưng nàng nào dám dừng lại, chuyên chọn những con đường mòn cây cỏ rậm rạp, trốn tránh những người qua lại, cuối cùng chịu phen kinh sợ nhưng không nguy hiểm mà chạy tới được cửa góc phía tây.
Thân tín của Cố Lan Đình đã sớm chờ sẵn ở đó, nhìn thấy bộ dạng đầu tóc rũ rượi chật vật không chịu nổi của nàng cũng chẳng hỏi han câu nào, chỉ ra hiệu cho nàng lên xe.
Xe ngựa không lập tức trở về hành dinh, mà chạy vòng vèo vài vòng trong thành, sau khi xác nhận không có người theo dõi mới lặng lẽ không tiếng động đi về.
Mãi cho đến lúc chạng vạng, yến tiệc ngắm hoa kết thúc, Cố Lan Đình mới trở lại thư phòng.
Thạch Uẩn Ngọc đã tắm gội thay y phục, miễn cưỡng bình phục lại tâm trạng, cất kỹ sổ sách rồi đến thư phòng của hắn.
...
Màn đêm buông xuống, hoa lựu ngoài cửa sổ khẽ lay động trong gió đêm, một cành vươn vào trong thư phòng vừa vặn dừng lại ngay trong tầm tay Cố Lan Đình.
Hắn đứng bên cửa sổ, vóc dáng thẳng tắp như đóa trúc, những ngón tay thon dài đang lơ đãng gảy nhẹ cánh hoa đỏ thắm.
Thạch Uẩn Ngọc bước vào thư phòng, lấy quyển sổ từ trong vạt áo ra, hai tay dâng lên, thái độ cung kính: “Gia, may mắn không phụ sứ mệnh.”
Cố Lan Đình nghe thấy tiếng, bàn tay đang vuốt ve cánh hoa chợt khựng lại, hắn từ từ thưởng thức bông hoa lựu trên đầu ngón tay, rồi thong thả ung dung nghiêng mặt sang.
Ánh mắt đầu tiên dừng lại trên khuôn mặt ngoan ngoãn của nàng một thoáng, sau đó lướt đến quyển sổ sách trên tay nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong.
Cứ ngỡ cùng lắm là nàng sẽ phải về tay không, chẳng ngờ lại thực sự mang được quyển sổ giả này về.
Nàng yếu ớt mảnh mai như vậy, rốt cuộc làm cách nào để thoát khỏi tay Hứa Nghiệt?
Hắn cầm lấy quyển sổ, tiện tay lật hai trang lơ đãng liếc nhìn, rồi như mất đi hứng thú mà ném thẳng lên án thư: “Làm không tồi.”
Đang định xoay người tiếp tục ngắm hoa, tầm mắt bỗng nhiên khựng lại ở chiếc cổ của nàng, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại: “Sao lại bị thương rồi?”
Thạch Uẩn Ngọc thầm mắng trong lòng đồ làm bộ làm tịch.
Nàng dám chắc Cố Lan Đình tuyệt đối biết rõ nguyên cớ, chỉ rủ mắt làm ra vẻ tủi thân đáp: “Sau khi lấy được sổ sách, nô tỳ bị một nam tử xa lạ cản lại trong hoa viên, hắn muốn bóp cổ giết chết nô tỳ để cướp đoạt sổ sách, cũng may nô tỳ may mắn chạy thoát.”
“Ồ?” Cố Lan Đình xoay người đối mặt với nàng, tựa người bên cửa sổ, “Còn có thể thoát thân từ trong tay kẻ xấu, bản lĩnh của ngươi xem ra cũng không nhỏ.”
Hoa lựu đỏ rực vương trên ống tay áo màu nguyệt bạch của hắn, gió thổi qua khẽ lay động, cọ xát vào tay áo tựa như đang làm nũng xin tha thứ.
Thạch Uẩn Ngọc hành lễ: “Là nhờ gia dạy dỗ tốt.”
Cố Lan Đình khẽ cười một tiếng, xua xua tay ra hiệu cho nàng lui xuống.
Thạch Uẩn Ngọc thở phào nửa hơi, nhủ thầm thế này là xong chuyện rồi sao?
Nàng đi về phía cửa được hai bước, cảm thấy vẫn nên cẩn thận một chút, phải thể hiện được giá trị của bản thân để phòng ngừa bị coi là quân cờ bỏ đi.
Nàng quay đầu lại, nhẹ giọng nói: “Gia, nô tỳ cảm thấy kẻ có ý đồ cướp đoạt sổ sách hôm nay, là Cẩm Y Vệ.”
Cố Lan Đình cảm thấy bất ngờ, nhướng mày hỏi: “Dựa vào đâu mà thấy được?”
Thạch Uẩn Ngọc đáp: “Nếu không nhìn lầm, bên hông hắn có đeo đao Tú Xuân.”
“Đeo đao Tú Xuân, chưa chắc đã là Cẩm Y Vệ.” Cố Lan Đình không để bụng.
Thạch Uẩn Ngọc: “......”
Phim điện ảnh truyền hình làm hại ta rồi.
Trán nàng túa mồ hôi, trầm ngâm một lát sau mới nói: “Lúc hắn khống chế nô tỳ động tác cực kỳ lưu loát và tàn nhẫn, không giống thị vệ tầm thường, ắt hẳn đã trải qua huấn luyện đặc biệt.”
“Hơn nữa...... Bên hông hắn còn treo lệnh bài ngà voi chạm khắc vân mây, chữ bên trên nô tỳ xem không hiểu, nhưng đếm rõ được số lượng chữ. Mặt trước phía trên có ba chữ hàng ngang, ở giữa là ba chữ hàng dọc và hai chữ khác, bên trái khắc mười chữ nhỏ, mặt sau khắc dọc bốn hàng chữ.”
Đương nhiên Thạch Uẩn Ngọc chẳng hề nhìn thấy lệnh bài nào cả, chẳng qua nàng dựa vào trí nhớ về lệnh bài Cẩm Y Vệ từng thấy ở viện bảo tàng để bịa chuyện mà thôi.
Cố Lan Đình rốt cuộc cũng liếc mắt nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt mang theo sự tìm tòi dò xét: “Ngươi hiểu biết cũng không ít nhỉ.”
Một nha hoàn xuất thân thấp hèn, quanh quẩn trong nội viện, thật sự có thể nhạy bén đến mức này sao?
Là mật thám của kẻ nào? Hay là đã đạt thành thỏa thuận hợp tác gì với Hứa Nghiệt?
Thạch Uẩn Ngọc đã sớm nghĩ xong lời đối phó, cúi đầu thưa: “Khi còn làm nha hoàn trong phủ, nô tỳ thường hay trò chuyện phiếm với mọi người, nhớ mang máng quản sự mụ mụ từng nói Cẩm Y Vệ mặc trang phục Phi Ngư, đeo đao Tú Xuân, bên hông trái vắt lệnh bài.”
Cố Lan Đình cười như không cười nhìn nàng một lát.
Cách giải thích này dẫu sao cũng không có sơ hở, rốt cuộc thì y phục và lệnh bài của Cẩm Y Vệ không phải bí mật gì, trong dân gian quả thực lưu truyền rất nhiều lời đồn đại về họ.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ tin.
Hắn vẫy vẫy tay: “Qua đây.”
Thạch Uẩn Ngọc căng thẳng trong lòng, ngoan ngoãn bước đến trước mặt hắn.
Nam tử tiện tay hái một đóa hoa, đầu ngón tay trắng trẻo vê cuống hoa, cúi người cài lên bên mái tóc mây của nàng.
Sắc đỏ rực rỡ tôn lên làn da trắng tuyết cùng lớp váy áo thuần tịnh của nàng, toát ra một vẻ diễm lệ kinh tâm động phách.
Hắn kề sát bên tai nàng, hơi thở nóng hổi, ngữ điệu dịu dàng tựa cơn gió: “Có biết hoa lựu tượng trưng cho điều gì không?”
Thạch Uẩn Ngọc cả người cứng đờ, nhẹ nhàng lắc đầu.
Hắn khẽ cười, hơi thở như lan.
Hơi thở phả làm lọn tóc tơ bên tai nàng khẽ rung động: “Một là phồn vinh phú quý. Hai là mãnh liệt tựa lửa, tình yêu kiên trinh. Ba là không sợ gian nguy, kiên cường bất khuất.”
Hắn dừng một lát, giọng nói mềm nhẹ mờ ảo, “Nhưng cũng tượng trưng cho...... Mây bay sương sớm, chớp mắt liền tàn phai.”
“Ngươi nói xem, đóa hoa cài bên mái tóc ngươi, sẽ tượng trưng cho điều gì?”
Nghe hắn nói xong, Thạch Uẩn Ngọc chợt thấy kinh hồn bạt vía. Đây chính là đang cảnh cáo nàng, vận mệnh tương lai ra sao, là vinh hoa phú quý hay chỉ là sự xán lạn nhất thời, hoàn toàn chỉ phụ thuộc vào sự an bài của hắn.
Hắn ngang ngược ép nàng làm nha hoàn thông phòng, thậm chí còn độc ác đến mức muốn thao túng cả vận mệnh của nàng.
Cố Lan Đình lúc này mới dường như thấy hài lòng, tùy ý vẫy vẫy tay: “Lui xuống đi.”
Thạch Uẩn Ngọc như được đại xá, vẫn giữ nguyên tư thế cung kính, từng bước lui ra khỏi thư phòng, cho đến khi xoay người khép cửa lại, ngăn cách được ánh mắt hệt như thực thể kia, mới cảm nhận được áp lực khiến người ta hít thở không thông thoáng chốc giảm đi đôi chút.
Đóa hoa lựu đỏ rực bên thái dương, dường như đang làm bỏng rát vành tai nàng.
Trở về sương phòng, nàng nghiến răng nghiến lợi gỡ bông hoa xuống, vừa định vò nát thành một cục thì động tác bỗng khựng lại.
Nàng xòe tay ra, nhìn đóa hoa đỏ thắm trong lòng bàn tay, khe khẽ thở dài.
Người có lỗi, liên quan gì đến hoa đâu?
Nó bị hái xuống cũng đã đủ thảm rồi.
...
Sáng sớm hôm sau, Thạch Uẩn Ngọc hầu hạ Cố Lan Đình dùng điểm tâm xong, liền ra hành lang cho chim họa mi trong chiếc lồng sắt treo dưới mái hiên ăn.
Chim họa mi hót líu lo vang rộn, tròng mắt láo liên chuyển động, lúc vỗ cánh còn làm rớt xuống vài sợi lông chim.
Nàng vừa thò đầu ngón tay vào trong lồng sắt trêu đùa chim, thì một nha hoàn khuôn mặt tròn trịa chừng mười hai mười ba tuổi ghé sát tới, tò mò chằm chằm nhìn vào cổ nàng: “Ngưng Tuyết tỷ tỷ, cổ ngươi làm sao vậy?”
Một nha hoàn lớn tuổi hơn đứng cạnh vội vàng kéo kéo tay áo nha hoàn, thấp giọng trách mắng: “Chỉ có ngươi là lắm mồm!”
Hai người này đều là nha hoàn vốn có ở hành dinh, chẳng phải người của Cố Lan Đình, ngày thường chỉ làm chút việc vặt, hắn không bao giờ cho những kẻ này lại gần hầu hạ.
Ngón tay Thạch Uẩn Ngọc khẽ khựng lại, nhớ đến chuyện tối qua hắn mượn hoa ví von người để uy hiếp đe dọa nàng, chợt lóe lên một cách trả thù hắn.
Chẳng phải kẻ thích mua danh chuộc tiếng giả vờ thanh nhã hay sao? Để xem sau này hắn còn giả vờ thế nào được nữa!
Nàng tỏ vẻ như không có chuyện gì tiếp tục trêu đùa chim chóc, bên khóe môi miễn cưỡng nở một nụ cười nhạt, thanh âm mềm mỏng: “Không sao đâu, chỉ là không cẩn thận bị nhánh cây quẹt trúng một chút.”
Nàng cố tình nghiêng đầu sang một bên, để vết thương kia dưới ánh nắng sớm mai càng hiện rõ hơn một chút, ánh mắt toát ra một tia tủi thân nhẫn nhịn, muốn nói lại thôi.
Nha hoàn nửa hiểu nửa không gật gật đầu, rồi bị nha hoàn lớn tuổi hơn hớt hải kéo đi mất.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn bóng lưng các nàng đi khuất, cong môi cười khẽ.
Nàng rõ ràng chẳng nói năng gì cả, đến lúc đó có truyền ra những lời đồn đãi vớ vẩn nào làm hỏng danh tiếng của Cố đại nhân hắn, thì cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Quả nhiên, chưa quá hai ngày, trong thành Dương Châu liền lan truyền những lời đồn nhảm nhí.
Người ta đều nói vị Cố đại nhân trông có vẻ ôn nhu nhã nhặn kia, trên giường lại có đam mê chẳng thể cho ai biết, có thói quen tra tấn người, bảo sao ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chậm chạp không chịu cưới vợ, tiểu thư đàng hoàng nhà ai mà dám gả cơ chứ?
Lời đồn này được kể lại có bài có bản, một người bán hàng rong nói rằng muội muội của tỷ phu của muội muội của con rể nhà cô biểu hắn làm việc ở hành dinh, đã tận mắt nhìn thấy trên cổ vị mỹ nhân bên cạnh Cố đại nhân có những vết hằn ngón tay vô cùng đáng sợ.
Chuyện này rất nhanh đã truyền tới tai Cố Lan Đình.
Hắn đang ở thư phòng phê duyệt công văn, nghe được chuyện này thì ngòi bút khựng lại, ngay sau đó lại bật cười trầm thấp thành tiếng.
Tên thị vệ đang bẩm báo tin tức nghe thấy mà sợ hãi trong lòng, thầm nghĩ có phải chủ tử đã tức đến phát điên rồi không.
Cố Lan Đình cong môi, thần sắc ôn hòa: “Không cần đoái hoài, chỉ là lời đồn vớ vẩn mà thôi.”
Thị vệ mờ mịt cả đầu óc, thầm nhủ chủ tử thật sự tức điên rồi, loại chuyện này mà cũng chẳng thèm để ý.
Chẳng lẽ đại nhân thực sự có cái đam mê đó sao?
Cảm giác trên đỉnh đầu xuất hiện một luồng ánh mắt lạnh lẽo, sống lưng tên thị vệ chợt ớn lạnh, vội vàng chắp tay xưng vâng rồi lui xuống.
...
Đêm đó, màn đêm buông xuống nặng nề, bên trong hành dinh dần dần chìm vào yên tĩnh, chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên đung đưa trong gió, tỏa ra vầng sáng chập chờn.
Ánh trăng lờ mờ chiếu xuyên qua ô cửa sổ chạm hoa, rải xuống nền nhà thư phòng những quầng sáng bàng bạc, đan xen cùng ánh nến mờ ảo chốn trong phòng.
Cố Lan Đình đứng sát cửa sổ, tay mân mê chiếc quạt trúc rắc kim tuyến, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, tựa như đang ngắm nhìn những bông lựu đỏ tươi chìm trong đêm đen, lại dường như chẳng có thứ gì lọt vào mắt.
Thạch Uẩn Ngọc được gọi đến, trong lòng hiểu rõ hắn tìm vì chuyện gì, hả hê trên nỗi đau của người khác chưa được bao lâu thì giờ lại có chút hối hận vì mình chỉ sướng miệng nhất thời, lại đi chọc cho hắn tức giận.
Nàng khẽ khàng đẩy cửa thư phòng ra.
Nghiêng đầu nhìn lại, Cố Lan Đình đứng bên cửa sổ đang chậm rãi xoay người.
Dưới ánh nến, dáng người hắn cao ngất như ngọc thụ, lớp áo lam bằng lụa hồ thủy mặc lỏng lẻo, mái tóc dùng dải lụa buộc hờ sau lưng, phong thái nhàn tản.
Nhìn lên trên, hàng chân mày hắn giãn ra, khóe môi khẽ nhếch.
Nụ cười ấy phảng phất như ngọn gió xuân bọc theo băng vụn, khiến người ta vô cớ sinh ra cảm giác ớn lạnh.
“Đến rồi à?”
Hắn dạo bước tới trước mặt nàng, dùng đầu quạt nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, ánh mắt lướt qua lướt lại trên vết hằn ngón tay đã nhạt đi trên cổ nàng.
“Ngưng Tuyết đã nghe nói chưa, hiện tại trong thành Dương Châu đang lan truyền rằng, trên giường ta có một loại đam mê đặc thù, chính là vô cùng thích lưu lại dấu vết trên thân thể mỹ nhân?”
Thạch Uẩn Ngọc mặt không biến sắc, thần thái mờ mịt: “Lại có loại chuyện này sao? Mấy ngày nay nô tỳ đều loanh quanh ở đây, chưa từng nghe nói qua.”
Cố Lan Đình cười khẽ, thu xếp quạt lại lẳng lặng nhìn nàng: “Ngươi không thành thật.”
Thạch Uẩn Ngọc đáp: “Nô tỳ không dám lừa gạt gia.”
Cố Lan Đình nhìn nàng một hồi, bỗng nhiên cúi người áp sát vào.
Đối diện với đôi mắt đẹp ầng ậng nước của nàng, hắn chậm rãi nói: “Ngươi thông tuệ như vậy, vì sao không kiếm cớ giải thích, mà lại để mặc cho các nàng ấy suy đoán?”
Đôi con ngươi đen nhánh của nam tử phản chiếu lại khuôn mặt nàng.
Nàng điềm tĩnh đáp: “Gia nói đùa rồi, nô tỳ chỉ là sợ nói nhiều sai nhiều, cho nên mới lựa chọn trầm mặc.”
Nói xong, nét mặt nàng lộ vẻ áy náy: “Chẳng ngờ được các nàng ấy lại có thể hiểu lầm, tung ra thứ lời đồn vớ vẩn này.”
“Là lỗi của nô tỳ, làm ô uế thanh danh của gia.”
Cố Lan Đình chỉ cười không đáp, đứng thẳng người dậy, đầu ngón tay chạm lên dấu hằn trên cổ nàng.
Đầu ngón tay lạnh buốt, Thạch Uẩn Ngọc khẽ rùng mình một cái, theo bản năng lùi lại phía sau.
“Lùi cái gì?”
Nàng không dám nhúc nhích, cảm nhận được trọn vẹn bàn tay hắn đang bao trùm lên, phần hõm giữa ngón cái và ngón trỏ siết chặt lấy.
Cố Lan Đình bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, cảm nhận được yết hầu nàng đang chuyển động lăn lộn trong lòng bàn tay.
Ánh mắt không chớp lấy một cái dừng lại trên mặt nàng.
Các ngón tay từng tấc từng tấc siết chặt lại, đôi gò má của mỹ nhân dần chuyển sang ửng đỏ, thần thái kinh hãi, khoảnh khắc ấy nước mắt ầng ậng dâng đầy hốc mắt, ánh nước lóng lánh.
Không khí trong phổi từng chút một biến mất, trước mắt Thạch Uẩn Ngọc từng cơn tối sầm lại.
Nàng bị ép phải ngửa đầu lên, hé môi hô hấp, cố nhịn xuống ý muốn bẻ ngón tay hắn để vùng vẫy, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ tủi thân nhìn hắn, tốn bao công sức mới bật ra được một chữ.
“Gia......”
Khóe môi Cố Lan Đình đọng nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo dị thường.
Hắn rũ mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, từ trong con ngươi trong suốt tĩnh lặng ấy, nhìn thấy được khuôn mặt tỏ vẻ nhu hòa nhưng âm trầm của chính mình.
Chỉ cần hắn dùng thêm chút lực nữa thôi, chiếc cổ mảnh khảnh này sẽ giống hệt như cành hoa lựu kia, triệt để gãy vụn.
Một giọt nước mắt rơi xuống phần hõm tay hắn, ươn ướt nóng hổi, nhưng rất nhanh sau đó lại trở nên lạnh buốt.
Giết nàng sao?
Không, sao hắn có thể nỡ giết một mỹ nhân thông tuệ thú vị, lại to gan lớn mật làm càn như vậy chứ.
Hắn trước nay luôn luôn thương hương tiếc ngọc.
Cố Lan Đình chậm rãi buông lỏng các ngón tay.
Không khí đột ngột ùa vào khí quản và buồng phổi, Thạch Uẩn Ngọc bám víu vào bệ cửa sổ ho khan kịch liệt.
Phía sau lưng có thêm một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo sống lưng nàng.
Từ trên xuống dưới, dọc theo từng đốt xương sống lưng, giống hệt như một con rắn đang bò qua.
Nàng ngừng ho, thân thể khẽ run rẩy, vừa thở hổn hển vừa quay đầu ngước mắt nhìn lên trên.
Ngón tay nam tử nam tử đặt nhẹ lên gáy nàng, từ trên cao liếc nhìn xuống, cười ngâm ngâm:
“Nếu Ngưng Tuyết đã thích như vậy, gia cũng không phải là không thể thỏa mãn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



