Thạch Uẩn Ngọc nghe hắn hỏi chuyện, vội vàng lắc đầu, khóc không thành tiếng: “Tạ ơn gia hậu ái, nô tỳ phúc bạc mệnh mỏng, nhận không nổi, chỉ mong có thể sớm ngày về nhà, an ổn qua ngày, như vậy đã mãn nguyện lắm rồi...”
“Nhà” mà nàng nói, tự nhiên là cái nơi mà nàng không biết liệu mình còn có thể trở về hay không.
Nghĩ đến việc mẹ nàng có lẽ vẫn đang tất tả tìm kiếm nàng, hoặc giả như nàng đã chết, mẹ nàng người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, lẻ loi hiu quạnh, lúc ốm đau cũng không có người kề bên, nàng liền từ bi thương mà ra, hốc mắt cay xè, cổ họng nghẹn đắng. Nỗi xót xa trong lòng không cách nào kìm nén được, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Cố Lan Đình lặng lẽ nhìn nàng một lát.
Hắn quyền cao chức trọng, đã bao giờ bị người ta ghét bỏ đến thế này? Huống chi lại là từ một tỳ nữ thân phận hèn mọn.
Nhìn gương mặt đầy nước mắt cùng dáng vẻ vạn phần kháng cự của nàng, lòng hắn càng thêm nén giận, hận không thể trực tiếp bóp chết nàng cho xong chuyện, đỡ phải để nàng không biết tốt xấu mà chọc người tức giận.
Nhưng nàng chẳng qua chỉ là một tỳ nữ, hắn có đáng để động khí như vậy không? Chưa bàn đến chuyện mạng người, giết nàng chẳng phải là tự làm mất đi thân phận của mình sao.
Trong xương cốt Cố Lan Đình có cái ngạo khí của giới sĩ phu, hắn cũng không phải phi nàng thì không được, hà tất phải ở đây xem nàng khóc sướt mướt, tự chuốc lấy bực bội vào người.
Cố Thiếu Du hắn muốn hạng nữ nhân nào mà chẳng có?
Cơn giận cuồn cuộn dâng lên, cuối cùng hóa thành một tiếng cười nhạo cực nhẹ cực lạnh.
“Tốt, rất tốt.”
Hắn rời khỏi người nàng, phất ống tay áo, quay người đi chỗ khác, không thèm nhìn nàng thêm một lần, chỉ từ kẽ răng rặn ra một chữ: “Cút.”
Thạch Uẩn Ngọc như được đại xá, cũng chẳng màng đến y phục lộn xộn, cuống quít bò từ trên giường dậy, luống cuống tay chân khép lại vạt áo bị kéo xếch, đến giày cũng không kịp đi cho hẳn hoi, cứ thế lảo đảo chạy như bay ra khỏi cửa, thân hình mảnh khảnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm dày đặc.
Cố Lan Đình một mình đứng trong căn phòng tối tăm, nghe tiếng bước chân hoảng sợ xa dần như bị quỷ đuổi kia, sắc mặt âm trầm.
Trên bàn, ngọn đèn lẻ loi lúc sáng lúc tối, soi lên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn lúc rõ lúc mờ, không còn vẻ ôn nhã thường ngày mà trở nên vô cùng âm hiểm.
Hắn chậm rãi đi đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa ra, cơn gió lạnh mang theo hơi ẩm lập tức tràn vào, thổi tan một chút sự oi bức trong phòng.
Ngoài cửa sổ bóng đêm đen như mực, chỉ có ánh đèn lồng mờ ảo của quân tuần đêm ở phía xa, đang chậm rãi di chuyển trong bóng tối.
Sắc mặt Cố Lan Đình khôi phục như thường, nhàn nhạt nhìn về hướng nhĩ phòng, một lát sau rũ mắt cười nhẹ.
Về nhà? Chỉ mong nàng ngày sau đừng hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội bay lên đầu cành cao.
...
Tên cẩu quan!
Kẻ lừa đảo!
Cái thời cổ đại đáng chết này!
Nàng chẳng qua chỉ muốn khôi phục thân phận tự do, tìm đường về nhà để trở lại bên cạnh mẹ, tại sao lại khó khăn đến thế?
Cứ nghĩ đến khả năng sẽ bị vây hãm nơi hậu trạch làm vợ lẽ cho người ta, lại còn phải sinh con đẻ cái, nàng liền run rẩy dữ dội, môi dưới cũng cắn đến bật máu.
Tiền mụ mụ nghe thấy động tĩnh, khoác áo đứng dậy, đẩy cửa bước vào nhĩ phòng.
Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Thạch Uẩn Ngọc, mụ mụ khựng lại một chút rồi ngồi xuống mép giường: “Cô nương, chuyện này là sao vậy? Chẳng lẽ gia trách phạt ngài?”
Thạch Uẩn Ngọc chỉ lắc đầu, nước mắt rơi càng dữ dội, một câu cũng không nói nên lời. Tiền mụ mụ thấy vạt áo nàng xộc xệch, tóc mai rũ rượi, trong lòng đã đoán được bảy tám phần, không khỏi thầm thở dài.
Phúc khí mà người khác cầu cũng không được, vậy mà cô nương này lại sống chết không vui. Bộ dạng thế này, sao lại mang cái tính tình quật cường đến vậy?
Tiền mụ mụ vốn hầu hạ Cố Lan Đình từ nhỏ, coi như hiểu rõ tính tình của hắn, ngoài mặt gặp người thì cười nhưng thực tế lại là kẻ lòng dạ tàn nhẫn bạc bẽo nhất.
Bà một tay vỗ về lưng Ngưng Tuyết, một tay thở dài, cô nương này nếu còn cứ ngoan cố như vậy, e là còn phải chịu khổ nhiều.
Thạch Uẩn Ngọc khóc một hồi, nỗi sợ hãi cũng vơi đi đôi chút, liền lau nước mắt bảo Tiền mụ mụ về ngủ.
Đợi người đi rồi, nàng đứng dậy rửa mặt, nằm trên giường trân trối mở mắt, chỉ cảm thấy con đường phía trước mịt mờ, xa vời đầy bất an.
...
Sáng sớm hôm sau, trong viện bao phủ một lớp sương mù, hoa cỏ trước đình kinh qua trận mưa đêm, mang theo hơi thở ẩm ướt thanh sạch.
Thạch Uẩn Ngọc cả đêm không yên giấc, dưới mắt mang theo quầng thâm nhàn nhạt, cường bách tinh thần đến chính phòng nơi Cố Lan Đình ở để hầu hạ bữa sáng.
Trong phòng đã bày sẵn bát đũa, sáu món ăn nhẹ tinh tế, còn có bánh bao nước vừa ra lò và cháo, khói nóng nghi ngút.
Cố Lan Đình mặc một thân áo suông màu xanh thiên thủy, bên hông thắt dải lụa cùng màu, càng tôn lên vóc dáng đĩnh bạt, thong dong phong lưu.
Hắn đang ngồi bên cửa sổ, chuyên chú đọc công báo. Nắng sớm phủ lên sườn mặt thanh tú của hắn, hàng mi dài rủ xuống, tạo thành một mảng bóng râm nhỏ dưới mí mắt, thần sắc bình tĩnh không gợn sóng, phảng phất như trận chuyện không mấy vui vẻ đêm qua chưa từng xảy ra.
Thạch Uẩn Ngọc rũ mắt, tiến lên lặng lẽ chia thức ăn cho hắn, động tác nhẹ nhàng nhưng trong lòng lại bồn chồn không yên.
Đúng lúc này, Nguyên Hỉ - người hầu thân cận của Cố Lan Đình bẩm báo ngoài cửa: “Gia, Thúy Hà mang về hôm qua nên an trí thế nào ạ? Trong phòng hạ nhân tạm thời không còn chỗ trống, nàng ấy cũng không dám tùy ý đi lại, hiện đang chờ ở ngoài viện.”
Cố Lan Đình cũng không ngẩng mí mắt, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, đặt công báo xuống rồi ngồi vào bàn tròn dùng bữa.
Mãi đến khi dùng xong nửa bát cháo, hắn mới liếc nhìn Thạch Uẩn Ngọc đang nín thở ngưng thần đứng bên cạnh, giọng điệu tùy ý nói: “Người là do ngươi mở miệng giữ lại, theo ý ngươi, nên an trí thế nào?”
Thạch Uẩn Ngọc không ngờ hắn lại hỏi mình, trong lòng giật mình, suýt nữa làm đổ chén trà bên tay.
Nàng ổn định tâm thần, cụp mi rũ mắt nói: “Nô tỳ ngu dốt, không rõ quy củ trong đó, toàn bộ xin nghe gia làm chủ.”
Cố Lan Đình đặt thìa ngọc xuống, cười như không cười nhìn nàng: “Đã mở miệng cứu người thì giống như Bồ Tát khai quang, phải linh nghiệm cho đến cùng mới phải. Cứ yên tâm mà nói, dù có nói sai, chẳng lẽ ta còn vì chút chuyện nhỏ này mà trách tội ngươi sao?”
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ chẳng lẽ hắn lại không trách tội? Rõ ràng là một tên cầm thú đội lốt quân tử.
Nàng ngước mắt, chạm phải đôi mắt hoa đào thâm thúy khó dò của hắn, tim đập thình thịch.
Không đoán ra được tâm tư của hắn, nàng do dự một lát, hành lễ nói: “Nô tỳ mạn phép, có thể cho phép nô tỳ nói chuyện riêng với nàng ấy vài câu, hỏi qua ý định của nàng ấy rồi mới về bẩm báo với gia, coi như là toàn vẹn tâm nguyện cho nàng ấy được không ạ?”
“Chuẩn.” Cố Lan Đình vẫy tay, ra hiệu cho nàng tự tiện.
Thạch Uẩn Ngọc thầm thở phào nhẹ nhõm, nhẹ bước lui ra ngoài cửa.
Không khí mang theo mùi hương của cỏ cây bùn đất sau cơn mưa, bóng cột hành lang bị ánh mặt trời chiếu nghiêng kéo dài ra.
Thúy Hà đang đứng khép nép bất an trong bóng râm của cột hành lang, tuy đã thay một bộ áo vải thô nhưng vẫn khó giấu nổi vẻ đẹp.
Nàng nắm chặt hai tay trước người, cúi đầu, không dám nhìn ngó xung quanh.
Thấy Thạch Uẩn Ngọc đi ra, vành mắt nàng đỏ hoe, vội vàng định quỳ xuống dập đầu.
Thạch Uẩn Ngọc nhanh chóng tiến lên đỡ lấy cánh tay nàng, ngăn động tác đó lại, thuận thế dẫn nàng đến một góc khuất nơi hành lang rẽ lối.
Nơi này có mấy chậu hoa sơn trà đang nở rộ, những đóa hoa đỏ rực còn đọng sương sớm, kiều diễm ướt át. Đứng ở đây có thể quan sát được động tĩnh từ hướng chính phòng trong viện, mà lời nói lại không dễ bị người qua lại trên hành lang nghe thấy.
“Thúy Hà,” Thạch Uẩn Ngọc hạ thấp giọng, đi thẳng vào vấn đề, “Ở đây không có người ngoài, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi muốn ở lại trong phủ, hay muốn khôi phục thân phận tự do để ra ngoài tự tìm kế sinh nhai?”
Thúy Hà nghe vậy đột ngột ngẩng đầu, trong mắt lóe lên vẻ khó tin, nhưng ngay sau đó lại u ám hẳn xuống, hai tay lo lắng vò góc áo, ngập ngừng nói: “Cô nương, ta... nô...”
Nàng lén nhìn sắc mặt bình thản của người trước mắt, trong lòng đấu tranh dữ dội, vừa sợ nói muốn ở lại sẽ bị coi là tham luyến phú quý làm ân nhân chán ghét, lại sợ nói muốn đi là không biết điều, phụ lòng ơn cứu mạng này.
Thạch Uẩn Ngọc thấy nàng do dự sợ hãi như vậy, nghĩ rằng nàng đang hoang mang về tiền đồ nên mới khó lòng lựa chọn, bèn dịu giọng phân tích kỹ lưỡng: “Ngươi không cần sợ hãi, trong lòng nghĩ thế nào thì cứ nói cho ta nghe. Ta cũng giống ngươi, đều là thân phận bèo dạt, sao lại cười nhạo ngươi được? Nếu lựa chọn khôi phục thân phận tự do, bước ra khỏi cửa phủ này, trời cao đất rộng, có lẽ có thể dựa vào tay nghề làm tú nương, hoặc đến gia đình giàu có làm thuê, kiểu gì cũng có miếng cơm ăn.”
“Nhưng thế đạo gian nan, ngươi lại là nữ tử đơn độc, không nơi nương tựa, đường xá hiểm trở, ngày tháng tất nhiên sẽ kham khổ, thậm chí có thể lại gặp phải kẻ xấu. Còn nếu ở lại bên cạnh đại gia, tuy danh nghĩa là nô tỳ, nhưng ít nhất có tường cao viện sâu che chở, cơm áo không lo, có nơi nương náu an ổn, không cần phải lang bạt kỳ hồ nữa. Chỉ là...”
Nàng dừng một chút, nhớ tới đôi mắt lúc nào cũng mỉm cười nhưng lại khiến người ta sợ hãi của Cố Lan Đình, cùng với những đợt sóng ngầm mãnh liệt nơi cổng cao nhà rộng, liền hạ thấp giọng: “Chỉ là cửa phủ sâu tựa biển, tâm tư các chủ tử giống như kim dưới đáy bể, vinh nhục họa phúc, sinh tử an nguy đều nằm trong một ý niệm của người ta. Hôm nay được sủng ái, ngày mai có lẽ đã... không chừng có ngày mất mạng một cách lặng lẽ cũng chẳng ai hay.”
“Hai sự lựa chọn này đều có cái lợi cái hại, cốt là ở chỗ chính bản thân ngươi rốt cuộc muốn gì, và có thể chịu đựng được những gì.”
Thúy Hà nghe những lời tâm huyết này, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây, lã chã tuôn xuống.
Nàng nhớ lại hồi nhỏ mình vốn là con nhà lành, tuy gia cảnh không giàu có nhưng cha mẹ hiền từ, ca ca yêu thương. Đáng hận năm lên tám tuổi vào đêm Nguyên tiêu xem đèn, bị mẹ mìn bắt cóc, qua tay bao nhiêu người, chịu đủ mọi đánh đập chửi bới, cuối cùng bị bán vào chốn phong nguyệt ở Dương Châu này, trở thành món hàng cho người ta mua bán.
Mấy năm nay nàng đã nếm đủ ấm lạnh nhân gian, chịu đủ mọi tủi nhục hèn kém, làm sao có thể muốn tiếp tục làm nô tỳ cho được?
Nàng cắn chặt môi dưới, cuối cùng lấy hết can đảm, kiên định nói: “Cô nương, ta muốn đi! Ta không muốn làm nô tỳ hầu hạ người khác nữa, ta muốn đi tìm cha mẹ và ca ca của mình.”
“Ta nhớ mang máng nhà mình dường như ở vùng Thái Nguyên, trước cửa có một cây hòe lớn, ta muốn về đó tìm xem sao.”
Thạch Uẩn Ngọc nghe nàng nhắc đến chuyện tìm người thân muốn về nhà, lòng cũng không khỏi xúc động.
Nàng cũng rất muốn về nhà.
Nén lại cảm xúc đang trào dâng, nàng thận trọng hỏi: “Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Chuyến đi này núi cao đường dài, tiền đồ mịt mờ, chưa chắc đã dễ dàng hơn việc ở lại bên cạnh đại gia đâu.”
Thúy Hà nặng nề gật đầu: “Ta đã nghĩ kỹ rồi! Dù khổ dù khó cũng còn tốt hơn làm nô tỳ cho người ta, sinh tử không do mình quyết định. Chỉ là...”
Trên mặt nàng lộ vẻ ngượng ngùng, hổ thẹn cúi đầu: “Đại ơn của cô nương như tái sinh, ta vốn không nên mở miệng lần nữa, nhưng ta thật sự không xu dính túi, nửa bước khó đi, ngài có thể... có thể cho ta mượn một ít lộ phí không? Sau này nếu có thể ổn định, ta nhất định sẽ báo đáp cô nương gấp bội!”
Trong lòng Thạch Uẩn Ngọc ngổn ngang trăm mối. Bản thân nàng cũng đang tự thân khó bảo toàn như tượng đất qua sông, chút tiền bạc tích cóp được vốn định dùng để chuộc thân hoặc phòng khi cấp bách, vốn chẳng có bao nhiêu.
Nhưng nghĩ đến việc Thúy Hà nếu không có lộ phí thì e là nửa bước khó đi, thậm chí có thể bị bắt lại bán mình lần nữa, cuối cùng nàng vẫn không đành lòng.
Nàng tự an ủi mình, dù sao bản thân cũng chưa chắc đã ra khỏi Cố phủ được, chi bằng cứ giúp cô nương đáng thương trước mắt này trước đã. Bạc thì có thể tích cóp lại sau.
Nàng từ trong túi áo lấy ra một chiếc túi tiền nhỏ, bên trong là số bạc vụn nàng tích cóp được, đổ ra lòng bàn tay ước chừng được mười mấy lượng, đưa vào tay Thúy Hà: “Cầm lấy, cất cho kỹ, đừng để người khác thấy. Hãy cải trang thành nam nhi rồi hãy ra khỏi phủ, tìm một đoàn thương nhân đáng tin cậy mà đi cùng, trên đường phải hết sức cẩn thận, chớ có dễ tin người khác.”
Thúy Hà nhìn mớ bạc vụn trong lòng bàn tay, nước mắt rơi xuống, định quỳ xuống lần nữa nhưng bị Thạch Uẩn Ngọc giữ chặt lấy.
Nàng dùng ống tay áo lau sạch nước mắt trên mặt, nhét bạc vào vạt áo, dùng sức nắm lấy tay Thạch Uẩn Ngọc: “Đại ơn đại đức của cô nương, Thúy Hà vĩnh thế không quên!”
Trấn an xong Thúy Hà, Thạch Uẩn Ngọc chỉnh đốn lại tâm trạng và ống tay áo, quay người trở vào trong phòng.
Cố Lan Đình đã dùng xong bữa sáng, đang bưng một chén trà bằng sứ trắng định diêu, chậm rãi nhấp nước trà trong vắt bên trong, ánh mắt nhìn ra những nhành hải đường tàn tạ trong đình viện ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Thế nào rồi?” Hắn vẫn không quay đầu lại, lười biếng hỏi một câu.
Thạch Uẩn Ngọc hành lễ, cung kính trả lời: “Bẩm gia, nô tỳ đã hỏi qua Thúy Hà. Nàng ấy vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của gia, nhưng trong lòng luôn mong mỏi được về quê tìm lại người thân, kính xin gia khai ân cho phép nàng khôi phục thân phận tự do để đi tìm người thân ạ.”
Nàng cố ý lờ đi chuyện lộ phí.
Cố Lan Đình dường như cũng không hề ngạc nhiên, hắn đặt chén trà xuống, xoay người phân phó Nguyên Hỉ đang chờ bên cạnh: “Đi, đưa nàng ấy đến phủ nha, tìm thư lại ở hộ phòng để xóa bỏ văn kiện nô tịch của nàng ấy. Lại trích thêm mười lượng bạc cho nàng ấy làm lộ phí, cứ để nàng ấy tự đi đi.”
Thạch Uẩn Ngọc ngẩn người, không ngờ hắn không những sảng khoái đồng ý mà còn chủ động cho bạc, khác hẳn với hình ảnh con hổ mặt cười, mạnh mẽ bá đạo đêm qua.
Nàng ngẩng đầu nhìn Cố Lan Đình, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Cố Lan Đình thu hết sự kinh ngạc nhỏ nhoi đó vào đáy mắt, không khỏi khẽ cười một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần hài hước: “Sao vậy? Trong mắt ngươi, Cố Thiếu Du ta là hạng người tính toán chi li, không có lòng thương hại, vô tình đến mức ngay cả chút lòng thành toàn này cũng không có sao?”
Thạch Uẩn Ngọc cuống quít cúi đầu: “Nô tỳ không dám mạo muội phỏng đoán gia.”
Cố Lan Đình đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt nàng.
Vóc dáng hắn khá cao, bóng râm đổ xuống bao trùm lấy Thạch Uẩn Ngọc.
Từ góc độ của hắn có thể nhìn thấy hàng mi cong dày đang run rẩy, chiếc mũi cao thanh tú và một chút cằm trắng nõn như tuyết của nàng.
Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy hắn ngày càng áp sát, tim đập thình thịch, nàng nhích từng bước nhỏ lùi lại phía sau, cho đến khi thắt lưng chạm vào chiếc đôn cao đặt bình hoa cạnh cửa.
Bình hoa bị nàng va trúng khẽ lay động.
Cố Lan Đình giơ tay giữ vững bình hoa, hai tay chống lên cạnh đôn, vây nàng vào giữa lồng ngực mình, cúi người nhìn thẳng vào mắt nàng.
Thạch Uẩn Ngọc chạm phải đôi mắt hoa đào đang mỉm cười sâu thẳm ấy, liền tái mặt quay đầu đi chỗ khác.
Cố Lan Đình giơ tay nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mình.
Trên mặt hắn mang theo nụ cười nhạt, chậm rãi nói: “Ngươi cứ yên tâm, chỉ cần thời gian này ngươi an phận thủ thường, hầu hạ ta cho tốt, đợi xong việc ở Dương Châu, lúc thả ngươi ra khỏi phủ, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi đâu, nhất định sẽ cho ngươi một khoản tiền bạc dư dả, coi như là trọn vẹn nghĩa chủ tớ này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

