Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

THÔNG LINH ĐẠI SƯ Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Người dịch: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Đêm.

Cố Chu bị đánh thức bởi một âm thanh rất nhỏ.

"Đang."

"Đang... đang... đang."

Giống như có ai đó đang gõ nhè nhẹ vào thứ gì đó.

Anh cau mày, trong bóng tối mò mẫm công tắc đèn đầu giường. Nhưng kỳ lạ là, dù có lục lọi mãi vẫn không tài nào bật được đèn lên. Mọi thứ chìm trong bóng tối đặc quánh.

Trong khi đó, âm thanh nhỏ kia vẫn tiếp tục vang lên đều đều — như kim loại va nhẹ vào mặt kính.

“Là ai đấy?” – Cố Chu cuối cùng cũng chống người ngồi dậy, thân thể nặng nề như đeo đá, từng động tác đều có phần uể oải.

Anh lê bước trong bóng đêm, lần theo hướng phát ra tiếng động. Đầu óc anh nặng trịch, tay chân rã rời, trạng thái ấy khiến anh chợt cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ — như thể đã từng trải qua điều này trước đây.

Cuối cùng, anh chạm tay vào cánh cửa phòng vệ sinh. Chính lúc ấy, Cố Chu mới phát hiện ra tiếng động kia… lại phát ra từ phía sau tấm gương.

"Đang. Đang. Đang."

Âm thanh vang lên rõ hơn — như thể có thứ gì đó đang gõ nhè nhẹ vào mặt sau của gương.

Anh ngây người nhìn vào tấm gương trước mặt. Và rồi… nhận ra một điều khiến anh dựng tóc gáy:

Trong gương… không có bóng của anh.

"Chẳng lẽ… mình lại đang mơ?"

Đầu óc anh vẫn còn lơ mơ, nhưng anh lờ mờ nhớ ra rằng… hình như mình từng có một giấc mơ tương tự như thế này. Cố Chu quay đầu nhìn lại giường — và quả nhiên, anh thấy chính mình đang nằm đó, thân thể chìm trong chăn gối, hoàn toàn bất động.

Đó là thân xác của anh.

Vậy là đúng rồi. Anh đang trong một giấc mơ.

Cố Chu cố gắng nhớ lại chi tiết của lần mộng trước. Nhưng não bộ còn ngái ngủ khiến việc tập trung trở nên khó khăn.

Đúng lúc đó, tiếng gõ phía sau gương dường như thay đổi — kèm theo đó là tiếng thì thầm của một người.

“Trả lại cho ta…”

“Trả... công của ta…”

Cố Chu sực nhớ. Lần trước khi mơ giấc mộng tương tự, một đứa trẻ từ bên trái tấm gương chui ra, thậm chí còn kéo anh vào trong gương. Nhưng lần này, mọi động tĩnh… đều đến từ bên phải.

Biết mình đang trong mộng, Cố Chu mạnh dạn hơn. Nghe thấy tiếng thì thầm đứt quãng kia, anh cất giọng hỏi:

“Trả lại cho ngươi cái gì?”

“Còn…”

“Phập!”

Một bàn tay khô gầy như xương, đột nhiên từ bên phải gương chọc ra. Bàn tay như thể nghe thấy tiếng anh nói, lập tức vỗ mạnh vào mặt gương — khiến Cố Chu giật bắn mình.

Anh lập tức lùi lại mấy bước, chỉ khi thấy bàn tay đó không chui hẳn ra khỏi gương mới yên tâm phần nào.

Nhưng chưa kịp trấn tĩnh, tấm gương lại biến đổi.

Cảnh tượng trong gương thay đổi. Không còn bàn tay kia nữa, mà thay vào đó là hình ảnh kỳ lạ:

Một hành lang đen kịt như lối vào hầm mộ.

Một chiếc quan tài trống trơn, những món đồ tuỳ táng đổ nghiêng đổ ngả xung quanh.

Một bộ xương khô đang cầm một tấm thẻ tre trong tay.

Bên cạnh là đủ loại lọ, chai, bình, chum — hình dáng quái dị, chẳng cái nào giống cái nào.

Cố Chu giật mình. Tấm thẻ tre trong tay bộ xương… trông rất quen mắt. Anh có cảm giác mình từng nhìn thấy nó ở đâu đó — nhưng còn chưa kịp nhớ ra, một âm thanh nữa lại vang lên từ ngoài cửa.

“Hi hi...”

Là tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ.

Tiếng cười nhẹ, nhưng lạnh sống lưng. Nó vang lên như thể phát ra từ nơi rất xa, lại như thể ngay bên tai.

Cố Chu lập tức căng thẳng, theo phản xạ nghĩ đến đứa trẻ kỳ quái trong giấc mơ lần trước — kẻ từng thò tay kéo anh vào gương. Anh cảnh giác lắng nghe, nhưng ngay sau đó liền phát hiện ra âm thanh lần này… không phải từ trong gương, mà là từ bên ngoài cửa nhà của anh.

Tiếng cười vẫn vang lên, thánh thót mà rợn người.

Không chỉ là một đứa trẻ — giờ đây dường như là nhiều đứa trẻ đang chơi đùa, chạy nhảy huyên náo ngay bên ngoài cửa nhà anh. Từng tiếng bước chân, từng tiếng la hét nô đùa, nghe rõ mồn một — như thể đám trẻ ấy đang lượn lờ sát cửa.

Nửa đêm nửa hôm, con nhà ai mà để trẻ nhỏ ra ngoài nghịch ngợm? Không ngủ thì thôi, còn chạy vào tận… giấc mơcủa anh?

Cố Chu chau mày, theo tiếng động đi tới cửa lớn. Anh muốn xem rốt cuộc là đám nhóc nào mà nửa đêm còn đùa giỡn như vậy.

Vừa bước đến gần cửa, anh lập tức nhận ra trên cánh cửa nhà mình không biết từ bao giờ đã dán một lá bùa màu vàng — nhìn qua có vẻ rất kỳ lạ.

Anh tiến lại gần hơn, nhìn kỹ, bất chợt cảm thấy hoa văn trên bùa hơi quen mắt. Sau vài giây lục lại trí nhớ, anh mới nhận ra — đó chính là lá bùa Minh Tâm từng đưa cho mình.

Trong lòng Cố Chu dâng lên một cảm giác mơ hồ — như thể chính lá bùa ấy đang ngăn cản thứ gì đó bên ngoài xâm nhập vào trong. Anh thầm nghĩ: tuyệt đối không được gỡ nó xuống.

Không đụng vào bùa, anh chỉ lặng lẽ cúi người ghé mắt vào ống nhòm trên cửa.

Qua khe mắt mèo, quả nhiên, anh nhìn thấy vài đứa trẻ mặc yếm đỏ đang tung tăng chạy nhảy bên ngoài hành lang.

Thế nhưng điều khiến anh sững sờ chính là: trên mặt đất trước cửa nhà mình, la liệt xác người nằm ngang dọc — không rõ là đã chết hay chỉ ngất xỉu. Những đứa trẻ kỳ quặc kia lại vui vẻ nhảy nhót trên thân thể họ, có đứa cưỡi như cưỡi ngựa, có đứa thì dẫm lên đầu, đứa khác lại hồn nhiên nhảy bật lên bụng người như đang chơi trò nhún nhảy.

Cảnh tượng này rốt cuộc là gì?!

Cố Chu còn đang cố lý giải điều đang diễn ra thì… bỗng nhiên!

Một con mắt đỏ rực như máu bất ngờ áp sát vào mắt mèo, thẳng thừng dán thẳng vào mắt anh, nhìn chằm chằm.

“Hi hi.”

Một tiếng cười lanh lảnh vang lên.

Ngay lập tức, da đầu Cố Chu tê rần, một luồng khí lạnh xuyên thẳng sống lưng. Anh hoảng hốt bật lùi lại.

Thế nhưng, anh lại trông thấy điều khiến tim mình như muốn ngừng đập — con mắt đỏ kia đang tìm cách chui qua khe mắt mèo, len vào trong cánh cửa!

Cùng lúc ấy, cả cánh cửa bắt đầu rung lắc dữ dội, tiếng gõ "bình bình bình" vang lên điên cuồng. Những giọng nói trẻ con ríu rít vang lên từ bên ngoài:

“Mở cửa a ~”

“Mau mở cửa, ta thấy ngươi rồi ~”

“Mở cửa chơi với tụi ta đi ~”

Trái tim Cố Chu đập thình thịch như trống trận.

Không chần chừ thêm giây nào, anh lập tức bỏ chạy về phòng ngủ, lao thẳng đến chỗ thân thể mình đang nằm.

Chỉ một cái nhảy, ý thức anh lập tức như rơi từ trên cao xuống, cắm thẳng vào thân xác đang nằm bất động trên giường.

"Hô!"

Cố Chu mở choàng mắt, bừng tỉnh.

Anh ngồi thở dốc vài nhịp, rồi liếc nhìn đồng hồ báo thức: 3:23 sáng.

“…Đúng là mơ thật rồi.” — Anh lẩm bẩm, ngáp một cái. Khi đã tỉnh giấc, nỗi sợ trong mơ dường như tan biến rất nhanh, giống như ảo ảnh tan vào hư vô.

Anh lười biếng nằm xuống, kéo chăn đắp lại, lẩm bẩm:

“Ảo giác thôi mà, toàn là ảo giác…”

Rồi tiếp tục ngủ thiếp đi.

···

Ba ngày sau.

Cố Chu chính thức nhận được thông báo từ chương trình 《 Thông Linh Đại Sư Tú 》. Anh đã vượt qua vòng sơ tuyển, trở thành 1 trong 13 tuyển thủ tiến vào vòng thăng cấp.

Cùng với thông báo là lịch trình và địa điểm ghi hình tập tiếp theo.

Trước khi xuất phát, anh tranh thủ thu xếp đồ dùng cá nhân, quần áo cho vài ngày tắm rửa và sinh hoạt. Trong hợp đồng có nhắc rõ: mỗi kỳ ghi hình sẽ kéo dài từ ba đến năm ngày liên tục, do tổ chương trình cung cấp chỗ ăn ở, thậm chí có thể phải di chuyển theo đoàn đến nhiều nơi.

Lần này là kỳ quay chính thức đầu tiên, Cố Chu sẽ cùng mười mấy tuyển thủ khác ở tập trung vài ngày.

Anh không quên cẩn thận đặt vào hành lý hai bộ bài Tarot mới mua, cùng với bộ bài đặc biệt gồm 27 lá dùng để phân biệt đúng sai — luôn được anh mang theo bên người.

Tuy nhiên, sau trải nghiệm "lú lẫn" với lá Thế Giới lần trước, mấy ngày gần đây Cố Chu đã chăm chỉ đọc sách, cố gắng nắm được kiến thức hệ thống về cả 78 lá Tarot.

Anh thở dài:

“Chứ mỗi lần chỉ rút một lá mà còn phải ép nó đưa ra đủ thông tin, vừa phải dùng để đoán đúng sai, vừa phải khớp với logic... cứ như hành hạ bài vậy.”

Cố Chu lắc đầu.

Không. Tất cả chỉ là ảo giác.

Bài Tarot sao có thể… “phiền mình” được chứ? — Anh tự an ủi.

Nghĩ đến lúc từng rút được lá Thái Dương, lòng anh lại phấn chấn trở lại:

“Bài mà có linh, thì chắc chắn là rất yêu quý mình!”

Đúng! Chính là như vậy!

"Cạch."

Ngay khoảnh khắc vừa kéo hành lý ra khỏi cửa, Cố Chu đột ngột khựng lại — như nhớ ra điều gì đó.

Anh vội mở cửa quay trở vào, lục trong áo khoác đã thay ra, móc ra một tấm bùa màu vàng.

Chính là lá bùa Minh Tâm đã đưa cho anh.

Cố Chu cẩn thận nhét lá bùa vào túi áo khoác mới, sau đó kéo vali, chính thức lên đường.

Cố Chu đi theo nhân viên chương trình đến căn phòng nghỉ được phân cho anh. Sau khi đặt hành lý xuống, anh lập tức được dẫn tới hội trường ghi hình chính thức của chương trình Thông Linh Đại Sư Tú.

Lúc này, buổi quay vẫn chưa bắt đầu.

Ánh đèn trong phòng còn hơi tối. Khắp xung quanh, trên những chiếc ghế bày rải rác là các thí sinh với trang phục... có phần kỳ dị.

Ngay lập tức, Cố Chu nhìn thấy Minh Tâm.

“Anh bạn ơi!” – Minh Tâm vẫy tay chào anh, vẻ mặt phấn khởi như thể lâu ngày gặp tri kỷ.

Minh Tâm vẫn diện bộ đạo bào xanh đen bạc màu thường thấy, vạt áo đã hơi ngả sang trắng vì giặt quá nhiều, bên hông đeo theo túi vải vàng đặc trưng. Anh ta nhanh chóng bước đến cạnh Cố Chu, ghé sát thì thầm:

“Anh có đoán ra không? Nãy tôi nhìn một vòng — kỳ này chương trình căng thật đấy. Tuyển thủ được chọn ra, ai cũng không đơn giản đâu.”

Nghe vậy, ánh mắt Cố Chu khẽ quét một vòng đánh giá những người có mặt tại hiện trường.

Quả nhiên — nhân vật nổi bật nhất là một gã đeo mặt nạ quỷ, cao hơn 1m9. Chỉ cần đứng đó, hắn ta đã tạo ra một cảm giác áp lực mạnh mẽ.

Ngay khi ánh mắt Cố Chu lướt qua, người đeo mặt nạ lập tức quay đầu lại, ánh nhìn sắc lẹm như nhận ra có người đang chú ý tới mình. Nhưng chỉ chốc lát sau, hắn lại thu ánh mắt về, bình thản như chưa có chuyện gì.

Còn có nữ sĩ nuôi rết từng ngồi cạnh Cố Chu ở vòng trước. Giờ đây, cô ta đang thong thả sơn móng tay — nhưng không phải cho mình, mà là cho một con rết đầy màu sắc đang bò chậm rãi trên đùi.

Ngay bên cạnh là một tuyển thủ mặc áo sơ mi bông, cổ đeo một sợi xích vàng to tướng cùng chuỗi bài Phật leng keng. Gã ta tỏ ra vô cùng kiêu ngạo, ánh mắt như đang khinh thường tất cả những người xung quanh.

Ngoài ra còn nhiều thí sinh khác, người nào cũng ăn mặc dị biệt, khí chất đặc trưng rõ rệt — đa số đều khiến Cố Chu cảm thấy quen mắt. Rõ ràng là toàn bộ đều là nhân tuyển được chọn kỹ từ vòng nội bộ, ngay từ đầu đã đầu tư mạnh vào phục trang và tạo hình nhân vật.

Dù lần này Cố Chu đã có chuẩn bị, trang phục cũng được chỉnh sửa cho hợp không khí chương trình hơn, nhưng khi đứng giữa một nhóm “đại sư nhân thiết” như thế này… anh vẫn thấy có phần lép vế.

Ai nấy đều thật sự… quá nỗ lực.

“Anh có mơ thấy giấc mơ kỳ lạ nào không?”

Cố Chu hơi khựng lại, nhớ tới giấc mộng quỷ dị mấy hôm trước. Anh gật đầu:

“Có. Thật ra… đúng là có mơ một giấc mộng lạ.”

Minh Tâm lập tức xích lại gần, mắt sáng rực lên như mèo thấy cá khô:

“Anh mơ thấy gì thế?”

Cố Chu giữ hình tượng trầm ổn, vừa đáp vừa cân nhắc ngôn từ:

“Không chắc có liên quan đến chương trình hay không... Nhưng nếu đúng, thì tôi nghĩ kỳ này có khả năng sẽ liên quan đến cổ vật, giống như vòng sơ tuyển trước.”

Đôi mắt Minh Tâm lập tức phát sáng, vẻ mặt càng thêm hưng phấn.

Ngay lúc đó — ánh đèn trong phòng bất ngờ sáng bừng lên.

Tiếng giày cao gót nhịp nhàng vang lên trên sàn gỗ, và từ phía cuối hội trường, một bóng dáng quen thuộc bước vào.

Chu Linh Tê, MC chủ trì của chương trình, xuất hiện với nụ cười duyên dáng, ánh mắt sắc sảo, chính thức tuyên bố vòng thăng cấp của "Thông Linh Đại Sư Tú" bắt đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc