Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở trưởng Chu cảm thấy khó xử. Đồn công an từng qua lại với nhà họ Tô đều không muốn dính vào chuyện này nữa, nên nhiệm vụ đành giao cho Tiểu Lý kẻ mới vào nghề.
Lưu Tam Căn hỏi mãi không được gì, trong lòng khó chịu. Dù sao ông ta cũng là bí thư chi bộ thôn, có chuyện gì lại phải giấu ông ta?
Nhưng chẳng còn cách nào. Cậu công an trẻ này đúng kiểu non nớt, cứng đầu còn bày đặt giữ nguyên tắc, hỏi gì cũng không hé miệng. Nếu là sở trưởng Chu tới, còn có thể bắt chuyện đôi câu. Chứ loại người trẻ cứng rắn thế này là khó tiếp xúc nhất.
“Được rồi, tôi cho người đi gọi ông ta tới. Ông ta đang làm ruộng, tôi cũng không tiện qua đó, kẻo nhiều người biết lại ồn ào.”
Chủ yếu là một bí thư chi bộ như ông ta mà phải đích thân chạy ra ruộng gọi Tô Tiến Sơn, thì mất mặt lắm.
Hồi trước khi Tô Tiến Sơn còn làm đội trưởng sản xuất, cũng toàn gọi người tới đại đội bộ nói chuyện. Kinh nghiệm đó Lưu Tam Căn học được không ít.
Tiểu Lý nghĩ lại cũng phải. Nếu anh tự đi ra ruộng, người ta lại tưởng xảy ra chuyện lớn, ảnh hưởng lao động thì không hay.
“Được, tôi chờ ở chi bộ thôn. Nhờ các anh đi một chuyến, đừng làm ầm lên.”
Lưu Tam Căn lập tức ra hiệu cho kế toán thôn đi gọi người.
Kế toán hiểu ý, chạy một mạch tới sân đập lúa, leo lên đống rơm cao, gân cổ hét lớn:
“Tô Tiến Sơn! Mau tới chi bộ thôn, có đồng chí cảnh sát tìm anh!”
Mấy chữ “đồng chí cảnh sát được hô vang đặc biệt rõ.
Sân đập lúa ở chỗ cao, tiếng vang đi rất xa. Gần như tất cả người đang làm ruộng đều nghe thấy.
Mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn sang, thì thầm với nhau:
“Đúng là nhà họ Tô rồi!”
Nhà họ Tô cũng giật mình. Đang yên đang lành, sao công an lại tìm đến?
Tô Bảo Linh siết chặt tay mẹ.
“Mẹ… sao mãi chưa xong vậy?”
Cô hối hận muốn tự tát mình hồi trước đã coi trọng tên thanh niên trí thức họ Tề kia. Đúng là sao chổi!
Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam đồng loạt xắn tay áo, mặt đầy cảnh giác.
Cũng không trách họ phản ứng như chim sợ cành cong. Những lần trước tiếp xúc với cảnh sát đâu có êm đẹp.
Trước khi Tô Hướng Đông bị đưa đi lao động cải tạo, cả nhà chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ dính vào chuyện đó.
Ví dụ như chuyện đánh nhau. Ở làng trước kia, đánh nhau là chuyện thường. Tranh nước với đội sản xuất khác còn mang gậy gộc ra ẩu đả, đổ máu xong ai về nhà nấy dưỡng thương là xong. Đánh thắng còn được khen.
Thế mà lần đó đánh cái thằng chó lòng dạ đen tối họ Tề kia lại bị bắt. Từ đó cả nhà mới “được” phổ biến pháp luật một phen: không thể tùy tiện đánh người!
“Cha bọn nhỏ làm sao bây giờ?”
Cát Hồng Hoa lo lắng: “Hay tôi ra đó gây ồn một trận?
“Gây cái gì? Với cảnh sát phải nói lý.”
Tô Tiến Sơn từng trải, biết đối tượng nào thì dùng cách nào. Với Lưu Tam Căn thì có thể làm ầm lên nhưng trước mặt cảnh sát, phải theo quy củ vì họ có thể bắt người, có quyền tạm giam.
“Tôi không làm chuyện trái lương tâm, sợ gì?”
Ông quay sang hỏi con trai thứ:
“Con ở trấn không gây chuyện gì chứ?”
“Không có!” Tô Hướng Nam vội nói. Hắn mới chỉ tiếp xúc với mấy người kia, chưa dính sâu.
Tô Tiến Sơn yên tâm phần nào: “Thế thì không sao.”
Nhưng trong lòng Tô Hướng Nam vẫn bất an. Hồi đó hắn bị Khâu Nhược Vân vu oan, chẳng làm chuyện xấu gì cũng phải đi lao động cải tạo mấy năm.
Ai biết có ai lại hãm hại nhà họ?
Nhất là nhà Lưu Tam Căn, đâu phải loại tốt đẹp gì. Lại còn qua lại với Hoắc Triều Dương. Biết đâu đám đó chưa chịu buông tha?
Vì vậy, sau khi Tô Tiến Sơn đi, hai anh em cũng lặng lẽ theo sau.
Dù không dám làm gì cảnh sát, nhưng nếu thật sự có chuyện, cũng phải nghĩ cách cứu cha. Bọn họ trẻ tuổi chịu khổ, chịu nạt nhưng cha vào đó sợ sẽ mất nửa cái mạng mất.
Cát Hồng Hoa cũng kéo theo con gái.
Không chỉ nhà họ Tô, nhiều người khác trong làng cũng chẳng còn tâm trí làm việc. Việc có thể làm lúc khác, nhưng xem náo nhiệt thế này đâu phải lúc nào cũng có.
Thế là khi Tô Tiến Sơn tới chi bộ thôn, phía sau kéo theo một đoàn người.
Tiểu Lý nhìn ra cửa sổ, suýt phun cả nước:
“Đây là làm gì vậy?”
Lưu Tam Căn liếc nhìn một cái:
“Dân làng thích xem náo nhiệt thôi.”
“Ý tôi là sao lại kinh động nhiều người vậy?”
“Đúng vậy, sao lại kinh động đến thế?”
Lưu Tam Căn giả bộ nghiêm túc, rồi gọi kế toán vào:
“Tiểu Điền, bảo cậu gọi mỗi lão Tô thôi mà làm gì kéo nhiều người thế hả?”
Kế toán lúng túng: “Tôi sốt ruột, lỡ nói to quá.”
Tiểu Lý: …
Thôi cũng không phải chuyện lớn. Anh tuy hơi khó chịu nhưng không nói thêm. Rồi đứng dậy mời Tô Tiến Sơn vào phòng, đóng cửa lại.
Tô Tiến Sơn vào, không hề tỏ ra căng thẳng, tự tìm ghế ngồi xuống.
“Bí thư Lưu, đến chén nước cũng không có à?”
Lưu Tam Căn hừ một tiếng.
“Cảnh sát tìm ông nói chuyện, còn uống nước gì?”
“Tìm tôi nói chuyện chứ có phải tôi phạm tội, cần tra hỏi đâu? Sao lại không xứng uống nước?”
Ông nói thẳng thừng: “Làm bí thư mà coi thường bà con vậy sao?”
Có người ngoài ở đó, Lưu Tam Căn không tiện cãi, đành bảo người rót nước.
Tô Tiến Sơn uống một ngụm rồi mới hỏi:
“Đồng chí cảnh sát không biết có chuyện gì? Nhà tôi đều là người lương thiện, sẽ không làm chuyện phạm pháp.”
“Ông yên tâm, không ai phạm tội. Tôi chỉ hỏi chút thông tin, đồng chí Tô Tiến Sơn tên thật của ông trước kia là Tô Kim Sơn phải không?”
Tô Tiến Sơn giật mình, nhưng nghĩ lại đổi tên đâu có phạm pháp, liền gật đầu.
“Đúng, tên thời cũ. Tôi muốn trở nên tiến bộ nên đổi tên.”
Tiểu Lý ghi chép tiếp:
Lần này Tô Tiến Sơn thấy lạ. Điều tra hộ khẩu gì mà hỏi cả chú?
Bên cạnh, mắt Lưu Tam Căn sáng lên. Chẳng lẽ thân thích nhà họ Tô ở ngoài gây chuyện?
“Tiến Sơn à, tôi nhớ anh có chú hai, hình như cha tôi từng nhắc. Lần trước tôi đi ngang mộ cha anh còn thấy bên cạnh có mộ Tô Phúc Sinh.”
Tô Tiến Sơn liếc ông ta một cái:
“Tôi có chú, tên Tô Phúc Sinh nhưng rời đi rất sớm từ trước giải phóng rồi. Khi đó tôi còn nhỏ. Đi rồi không tin tức. Cha tôi nghĩ chú đã chết, trước khi mất còn dặn tôi lập mộ.”
Tiểu Lý hỏi tiếp:
“Hồi đó nhà ông từng bán mình cho nhà địa chủ Hoắc?”
Nghe tới “địa chủ Hoắc”, mặt Tô Tiến Sơn sầm lại.
“Có chuyện đó. Thời cũ đói khổ, bán hết ruộng vẫn không đủ ăn. Chú tôi không muốn làm cho địa chủ nên bỏ đi.”
Tiểu Lý ghi xong, quay sang hỏi Lưu Tam Căn:
“Ông ấy nói đúng chứ?”
“Đúng.”
Lưu Tam Căn tuy không ưa nhà họ Tô, nhưng cũng thật thà xác nhận.
Tiểu Lý đối chiếu với thông tin sở trưởng đưa, hoàn toàn khớp!
Anh bỗng thấy phấn chấn. Đây là vụ tìm thân của kiều bào bên xứ!
Giúp người ta đoàn tụ, thật là chuyện tốt đẹp.
Anh mỉm cười: “Thì ra là vậy!”
“Những chuyện này có liên quan gì?” Lưu Tam Căn hỏi.
Tô Tiến Sơn cũng sốt ruột: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tiểu Lý lúc này mới nói rõ: “Đồng chí Tô Tiến Sơn, nếu thông tin ông cung cấp chính xác, thì ông sắp được đoàn tụ với người nhà bên chú ruột. Gia đình chú ông đang tìm mọi người.”
“Cái gì?” Lưu Tam Căn kêu lên trước.
Ai tìm thân lại để cảnh sát xuống điều tra hộ khẩu thế này?
Tô Tiến Sơn vẫn thấy như mơ.
“Có nhầm không? Chú tôi đi từ nhỏ, chiến loạn mấy năm rồi nếu còn sống sao không về?”
Tiểu Lý hạ giọng: “Vì ông ấy ra nước ngoài.”
“……!!!”
Cả phòng sững sờ.
Xuất ngoại với người thôn Tiểu Hoắc là chuyện xa xôi đến khó tin.
Lưu Tam Căn kích động: “Nhà anh có bà con ở nước ngoài?”
“Ông kích động gì? Giờ đâu còn như trước.”
Tô Tiến Sơn bình thản. Ông thường đọc báo, biết thời thế đã khác.
Tiểu Lý nói: “Đúng vậy. Giờ kiều bào có thể về nước. Nhà nước đang mở cửa, giao thương với bên ngoài. Lần này người về là cháu gái của chú ông, hiện ở thành phố Đông Châu. Cô ấy sinh ra ở nước ngoài, không rõ tình hình trong nước nên nhờ công an thành phố giúp đỡ. Thành phố gọi xuống trấn xác minh. Hôm nay tôi tới là vì việc này.”
Anh cất sổ tay vào túi:
“Tôi phải về báo cáo ngay. Họ còn đang chờ. Ông chuẩn bị tinh thần, có khi vài ngày nữa họ sẽ tới.”
Đầu óc Tô Tiến Sơn vẫn quay cuồng: “Chú tôi… còn sống?”
“Không rõ. Chỉ biết cháu gái ông ấy về tìm.”
Tô Tiến Sơn vội vàng gật đầu, tiễn Tiểu Lý ra cửa: “Hôm nay thật cảm ơn đồng chí. Mang tới tin tốt như vậy.”
“Không có gì, đó là trách nhiệm của tôi.” Tiểu Lý cười đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










